m đủ mọi cách để làm nhục muội, khiến muội phải nhận phong hiệu Ly Phi này, có điều cô ta vốn căm hận muội tới tột cùng, làm như thế cũng không có gì là ghê gớm, nhưng còn Hoàng thượng, không ngờ y lại vui vẻ đồng ý, qua đó đủ thấy suốt bao năm nay, trong lòng y, muội chẳng qua chỉ là một con chim hoàng oanh biết hát mà thôi. Nếu hát hay y sẽ thích, khi nào không hát được nữa thì sẽ thất sủng. Nếu không vì muội có giọng hát giống Thuần Nguyên Hoàng hậu, nếu không vì muội thường xuyên nhún nhường, nếu không vì muội từng bao lần sử dụng hương liệu để giữ chân y lại, e rằng kết cục của muội sẽ còn thê thảm hơn bây giờ gấp cả trăm lần. Hoàng hậu lợi dụng muội, đề phòng muội, vì Quản thị mà không tiếc chèn ép muội, hạ thấp muội, Hoàng thượng thì chẳng qua chỉ xem muội như một món đồ chơi mà thôi. Khi đó, ngay cả quyền lợi nằm mơ muội cũng chẳng có, vì chỉ cần nghĩ tới huynh là lập tức lại nghĩ tới cảnh huynh đã thành cặp thành đôi với người khác rồi, muội làm sao có thể không hận được chứ? Muội thường nghĩ, nếu không có Hoàng thượng, vậy thì sẽ không có những cuộc tuyển tú, và muội sẽ không phải rời xa huynh; nếu không có Hoàng thượng, muội sẽ không phải ngày ngày bày mưu tính kế; nếu không có Hoàng thượng, muội sẽ không phải trở thành con cờ trong tay Hoàng hậu. Thứ mà Hoàng hậu yêu nhất trong cuộc đời này chính là ngôi hậu và Hoàng thượng, thấy Phó Như Kim chuyên sủng như thế, cô ta còn căm hận hơn muội. Tuy chính cô ta đã dặn muội trừ bỏ Phó Như Kim, nhưng muội lại làm theo cách của muội để có thể một mũi tên trúng hai con chim. Muội khuyên Phó Như Kim sử dụng ngũ thạch tán để tranh sủng, khiến Hoàng thượng mê đắm cô ta; Hoàng thượng dùng ngũ thạch tán tự làm hại đến thân thể, Hoàng hậu còn đau xót hơn so với việc bản thân bị đâm vài đao vào người gấp nhiều lần. Chỉ khi đó muội mới thật sự vui sướng.”
Q.8 – Chương 48: Ngoại Truyện – Phần 03
Ngay đến bản thân nàng ta cũng cảm thấy Hoàng đế không thật sự sủng ái mình ư? Kể từ khoảnh khắc nhận được phong hiệu Ly Phi, nàng ta liền biết rõ rằng trong lòng vị cửu ngũ chí tôn mà mình đã bầu bạn nhiều năm ấy, nàng ta chẳng qua chỉ là một con chim hoàng oanh biết hát mà thôi. Nàng ta từ lâu đã biết mình không phải trang tuyệt sắc, thân thể thì yếu đuối, thứ hiếm hoi đáng để kiêu ngạo chỉ là tính cách ngoan ngoãn, biết nghe lời, nghe lời đến mức khiến người ta quên mất rằng nàng ta vẫn là một con người, vẫn có suy nghĩ của riêng mình, và đương nhiên thứ đáng kể nhất của nàng ta vẫn là giọng hát giống với Thuần Nguyên Hoàng hậu. Có điều nàng ta cảm thấy chỉ có giọng hát ấy thôi thì còn chưa đủ. Thỉnh thoảng lật xem sách cổ, nàng ta biết rõ hơn bất cứ ai rằng muốn phối chế ra một ít mỵ dược đối với bản thân mà nói là việc dễ như trở bàn tay. Khi ấy, sự ân sủng giống như một chiếc áo hoa lệ đã được khoác trên người nàng ta, một khi cởi ra là sẽ phát hiện bản thân kỳ thực vẫn chẳng có gì cả. Do đó, sau khi không còn giọng hát tuyệt diệu ấy nữa, cho dù biết rằng trong Tức Cơ hoàn có xạ hương nhưng nàng ta vẫn bất chấp tất cả để uống nó vào bụng.
Không ai biết rằng nàng ta kỳ thực căm hận Huyền Lăng vô cùng. Nếu không có đạo thánh chỉ ấy của y, cuộc đời của nàng ta có lẽ sẽ diễn ra theo một chiều hướng hoàn toàn khác, viên mãn tột cùng.
Đương nhiên nàng ta cũng căm hận Hoàng hậu, dù rằng nàng ta vẫn luôn đứng trước mặt Hoàng hậu để giúp nàng ta trừ bỏ rất nhiều nữ tử mà nàng ta kiêng dè, nhưng sau rất nhiều lần nhìn thấy thủ đoạn ghê gớm của Hoàng hậu đằng sau vẻ ngoài ôn tồn, điềm đạm, nàng ta sợ hãi vô cùng, bởi tính cách của nàng ta và Hoàng hậu kỳ thực rất giống nhau, Hoàng hậu làm sao có thể không kiêng dè nàng ta được chứ?
Trong cơn phong ba về chiếc áo mà Hồ Uẩn Dung mặc trên người, khi Hoàng hậu ung dung nói ra nàng ta chính là người tố cáo, trái tim nàng ta như thắt lại. Đó không phải là vì bị bán đứng, nàng ta sớm đã quen với việc bán đứng người khác và bị bán đứng rồi, cũng giống như ăn cơm, uống nước vậy, hết sức bình thường. Nàng ta chỉ giật mình phát hiện, hóa ra bản thân cũng bị Hoàng hậu kiêng dè như thế, bất cứ lúc nào cũng có thể bị đẩy ra ngoài.
Trong ngày Quản Văn Uyên lìa đời, trời mưa rất to, khắp nơi đều ngợp đầy hơi nước trắng xóa, vừa lạnh lẽo vừa thê lương. Khi đó nàng ta đứng sau lưng Hoàng hậu, cả hai cùng nhìn cái xác bị nước mưa xối vào của Quản Văn Uyên bị người ta kéo lê đi trên nền đá mọc đầy rêu xanh ở vĩnh hạng. Trong lòng nàng ta dâng lên một nỗi sướng khoái khó tả bằng lời, khi đưa mắt liếc qua thì thấy trên khuôn mặt Hoàng hậu là một vẻ hững hờ như thể chỉ có một con kiến vừa bị bóp chết mà thôi.
Hoàng hậu chưa từng quá để tâm tới mấy việc này, một quân cờ cũ bị vứt bỏ thì chỉ cần tiện tay chọn lấy một quân cờ mới là xong. Nàng ta trước sau đều ung dung như vậy cả, bởi nàng ta chính là người đánh cờ.
Rất nhiều lần nàng ta đã từng giật mình thức giấc giữa đêm khuya, dõi mắt nhìn về phía Chiêu Dương điện mà không kìm được đổ mồ hôi lạnh. Có lẽ đến một ngày nào đó, bản thân nàng ta cũng sẽ trở thành một trong những vong hồn vất