Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327785

Bình chọn: 8.5.00/10/778 lượt.

thôi cũng đủ thấy được sự sủng ái của Huyền Lăng đối với nàng ta, mà kể từ sau cuộc đua ngựa ở Quan Võ đài, Huyền Lăng ngày càng yêu quý nàng ta, dù có ba mỹ nữ mới vào cung nhưng sự ân sủng dành cho nàng ta vẫn không hề suy giảm.

Huyền Lăng có thêm ba sủng phi mới, thời gian tới cung của tôi tất nhiên ít hẳn đi. Năm mới sự vụ rất nhiều, hậu cung là thế mà tiền triều cũng là như thế. Ngày mùng Một Tết, Huyền Lăng hạ chỉ lập Dư Ly làm Tề Vương, Dư Bái làm Tấn Vương, Dư Hàm làm Triệu Vương, Dư Nhuận làm Sở Vương. Lần này bốn vị Hoàng tử cùng được phong vương, trưởng tử bị đặt ngang hàng với ba đứa bé còn chưa dứt sữa, những ý kiến trước đó về việc lập trưởng tử Dư Ly làm thái tử lập tức giảm đi hẳn.

Thời gian vùn vụt trôi qua, thoắt đó mà một mùa xuân mới đã lại tới.

Q.7 – Chương 17: Vẫn Nhớ Áo Xuân Ngày Trai Trẻ

Mùa xuân năm Càn Nguyên thứ hai mươi ba tới rất sớm, tuyết vừa tan gió ấm đã thổi về, Thượng Lâm uyển nhanh chóng ngợp giữa sắc xuân vô hạn.

Hôm ấy Huyền Lăng nghỉ lại Nhu Nghi điện, sáng sớm ngủ dậy không có việc gì liền nằm tựa vào giường nhìn tôi chải chuốt, trang điểm. Dưới ánh bình minh, trông sắc mặt y lúc này ngợp vẻ dịu dàng.

Tôi cài một cây trâm hình hoa lan lên búi tóc, cất tiếng hỏi Phẩm Nhi đang đứng ngoài cửa sổ: “Tứ tiểu thư đâu?”

Phẩm Nhi đáp: “Tứ tiểu thư mới sáng sớm đã mang theo giấy bút, nói là đi vẽ tranh rồi.”

Tôi ngó mắt nhìn sắc xuân nồng đậm bên ngoài, sau khi thầm tính toán một chút liền cười, nói với Huyền Lăng: “Hoàng thượng có muốn cùng thần thiếp đi ngắm cảnh xuân không?”

Y vui vẻ đồng ý. Chúng tôi dắt tay nhau đi giữa một mảnh xanh tươi bát ngát, khắp nơi đều là cỏ non mơn mởn cùng liễu rủ phất phơ. Tôi thỉnh thoảng lại dừng chân ngắm cảnh, y thì hái mấy bông hoa cài lên vạt áo tôi, giữa những tia nắng ấm áp, trông y có vẻ ung dung, điềm đạm như hồi chúng tôi mới gặp. Thế nhưng trong nỗi niềm cảm khái về việc mùa xuân chắc khác lúc xưa, chút tâm tình hư vô, mờ mịt ấy nhanh chóng tan đi như làn sương mù sáng sớm, chẳng để lại trong tôi chút dấu tích nào.

Thốt nhiên, tôi và Huyền Lăng cùng dừng chân lại, đứng cạnh mấy gốc ngọc lan mà dõi mắt nhìn về phía xa.

Chỉ thấy bên bờ hồ Thái Dịch nơi hoa hạnh nở đầy, một cặp thiếu niên thiếu nữ đang đứng kề vai nhau thân mật.

Chẳng biết bọn họ đã đứng đó bao lâu, trên người cả hai đều rơi đầy hoa hạnh. Sắc hoa màu hồng dịu nhẹ bám lên đầu tóc, khuôn mặt cùng y phục của bọn họ, tựa như những bông tuyết mỏng manh, thuần khiết bao bọc họ vào trong.

Thiếu nữ cầm một cây bút trong tay, dường như đang vẽ cảnh xuân vô biên vô tận trên hồ Thái Dịch. Thiếu niên đứng kề bên thỉnh thoảng lại rỉ tai thiếu nữ mấy câu, mỗi lần y nói gì đó là thiếu nữ kia lại nghiêng đầu sang nở nụ cười với y hoặc là trề môi ra làu bàu âu yếm. Trên mặt hai người đều có những tia ửng hồng, muôn vàn cánh hoa rạng rỡ xung quanh đều như bị gió xuân cuốn lên đó cả.

Trong mắt bọn họ lúc này dường như chỉ có nhau, hoàn toàn không phát hiện tôi và Huyền Lăng đang dừng chân ở phía xa ngắm nhìn. Hồ Thái Dịch trước mặt dập dờn sóng biếc, những bông hoa hạnh phía sau thì lả tả rơi, khung cảnh thực vô cùng thơ mộng. Kỳ thực chẳng cần gì phải vẽ, cặp thiếu niên nam nữ đang độ tuổi xuân kia vốn đã là một bức tranh đẹp nhất rồi.

Khung cảnh xung quanh chìm trong tĩnh lặng, một làn gió xuân thổi qua gốc ngọc lan bên cạnh tôi, mấy bông hoa trắng muốt tà tà rơi xuống đất phát ra những tiếng “lộp bộp” khe khẽ. Tôi lén để ý quan sát thần sắc Huyền Lăng, thấy trên khuôn mặt y lộ ra một tia giận dữ, nhưng xen giữa đó còn có mấy nét dịu dàng và mê say.

Thiếu niên giúp thiếu nữ phủi đi những bông hoa hạnh bám trên người, lại chọn lấy một bông đẹp nhất mà cài lên búi tóc cho thiếu nữ.

Thiếu nữ khẽ “úi” lên một tiếng, nói: “Yên nào!” Sau đó lại làm bộ oán trách: “Bây giờ cài hoa hạnh lên đầu ta như thế, huynh nhất định là đã đánh mất cây thoa phượng kia rồi đúng không?”

“Sao lại thế được!” Thiếu niên nghiêm túc nói. “Đó là đồ của nàng mà.”

Thiếu nữ đỏ bừng hai má, phỉ phui một tiếng: “Đồ của ta thì nhiều lắm, thế mà hôm đó huynh lại chọn bắn cây thoa phượng kia.”

Vẻ cô độc thanh cao thường thấy trên mặt thiếu niên nay đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là thần thái phấn chấn, hào sảng tựa một gốc tùng xanh sừng sững giữa rừng. “Bởi vì lục ca từng nói, phượng hoàng cùng bay, kêu vang ân ái.”

Thiếu nữ không nói gì thêm, cúi đầu mỉm cười, nét cười đó tựa một dòng nước mùa xuân vừa phá băng chảy ra, êm dịu tột cùng. Hồi lâu sau thiếu nữ mới không cười nữa, hơi cau mày, cất tiếng thở dài. “Tỷ tỷ từng đi hỏi ý Thái hậu rồi, Thái hậu không đồng ý cho chúng ta ở bên nhau.”

Thiếu niên nghiêm túc nói: “Nếu Thái hậu không đồng ý, ta sẽ quấn lấy người để cầu xin. Nhược bằng vẫn không được, ta sẽ một mực không thành thân như lục ca vậy. Tóm lại ta sẽ không phụ nàng, cũng sẽ không cưới ai khác.”

Thiếu nữ vẫn buồn bã không vui. “Huynh là thân vương, sao có thể chỉ cưới một thê tử thôi được, huynh hãy nhìn xem hoàng huynh của huynh có bao nhiêu phi tần đi kìa.”

Thiếu niên nghiêm


pacman, rainbows, and roller s