ngồi cạnh nó, cái mặt chẳng chút nụ cười mà lạnh băng, nó biết đấy nhưng cũng không nói gì, một lát tự khắc hắn sẽ hết giận mà cảm động ngay thôi.
Trò chuyện một lúc Quỳnh Anh lên tiếng.
– Nào bây giờ chúng ta xuống dưới kia ngồi thành vòng tròn rồi tặng quà nhau đi!
Cả bọn ngồi thành vòng tròn quây quần bên nhau, Vy kéo cái túi giấy rồi đưa từng thứ cho chủ nhân của nó, đầu tiên là Nó, rồi đến Quỳnh Anh và cuối cùng là nhỏ. Nhìn món quà trên tay người háo hức người thì tò mò.
– Bây giờ chúng ta lần lượt hát đi, kết thúc bằng chữ cái tên ai thì xem quà của người đó. – Vy góp ý kiến.
Và người hát đầu tiên là nhỏ, Vy ngồi ở giữa vòng tròn cất tiếng hát trong veo.
” Nắng ban mai rọi vào phòng khi em ngủ say
tình cờ làm cho em thức dậy
ồ mình đã quá đôi mươi rồi,
tóc loăn xoăn đầu bù rối nhưng em vẫn xinh
một mình soi gương em ngắm nhìn cảm thấy mình thật dễ thương……..
………… Ngắm một người thật quá dễ thương…”
– Theo kết quả cho thấy anh Hoàng là người mở quà đầu tiên vì tên anh kết thúc bằng chữ g….
Trong số những người có mặt ở đây chỉ có tên của Hoàng là có chữ g thôi, vậy là Hoàng đành lấy quà của mình tặng Quỳnh Anh ra cho mọi người chiêm ngưỡng, Hoàng mở một cái hộp màu hồng gồm những viên chocolate bé tí xếp lại thành hình trái tim và chữ H love A, mọi người ồ lên, Quỳnh Anh cười tươi nhận lấy kèm một câu cảm ơn, nhỏ cũng lấy hộp quà của mình ra, bên trong là hai con gấu bông nhỏ xíu bằng vải được cắt khéo léo và hai con được gắn với nhau bằng trái tim nhỏ ở giữa, trông chúng rất đáng yêu, Hoàng dang tay ôm Quỳnh anh một cái.
Và cho nhanh người tiếp theo hát chính là Hoàng và quỳnh Anh, bài hát có tựa đề là ” Tình yêu mình chút xíu”
” Này em ơi chịu thương anh đi
Chúng ta thử hẹn hò nhé em
Tựa vào vai anh hãy thơm lên môi anh trong lành
Hoặc đến phía trước anh đi này
Để anh choàng tay ôm em ngay từ đằng sau lưng này
Nói nói nói em có yêu anh hay không chọn một câu nhanh đi nào
hay là có
Có chút xíu thôi anh
Một xíu cũng chẳng sao đâu
Ừ thì chút xíu cũng gọi là yêu……
… ừ thì có chút xíu thôi anh..”
Chữ kết thúc là H thế là người mở quà tiếp theo là” Huy” , Hắn đứng lên luồn tay vào túi quần lấy ra một cái hộp màu xanh lam, mở hộp hắn đặt xuống bàn, mấy cái đầu kia chụm vào xem xem trong cái hộp kia là gì, bên trong là hai chiếc nhẫn bạch kim lấp lánh có kiểu dáng y chang nhau, hình như là nhẫn cặp, Hắn lấy ra một chiếc đeo lên tay cho nó và nó cũng đeo vào tay cho hắn. Nó xòe tay lên ngắm nghía gương mặt thích thú dễ sợ, chợt Linh nói.
– Quà của mày đâu?
Nó tắt luôn nụ cười, tay với lấy hộp quà đưa cho hắn, nhưng mà tới hắn đưa tay cầm lại thì nó cứ dây dưa không chịu đưa, hắn chau mày rồi gỡ tay nó ra tự mình mở quà, một cái khăn màu xanh đọt chuối nằm ngay ngắn trong hộp quà nó cuối mặt xuống chẳng dám ngẩng lên, phần vì sợ, phần vì lo không biết biểu cảm trên mặt hắn lúc này là như thế nào nhỉ, nó thắc mắc ghê gớm, Linh hét lên.
– Trời ơi con kia, mày đan màu xám mà sao thành ra xanh đọt chuối thế này!
Nó không trả lời, lí do chiếc khăn màu xám thành xanh đọt chuối là do nó đan toàn sai thôi, tất cả cuộn len màu xám đều bị nó phá banh hết rồi chỉ còn lại cuộn màu xanh đọt chuối thôi, đâu phải nó muốn thế đâu, nó biết hắn chúa ghét màu này nhưng mà hết len màu xám rồi bấc đắc dĩ lắm nó mới chọn tặng màu đó. Hắn không nhìn cái khăn mà cứ nhìn nó, vì nó cuối đầu xuống nên không nhận thấy ánh mắt đầy tình cảm đó, nhưng mấy người kia thấy hết, Hắn nắm lấy tay nó, bàn tay bị đứt lúc nãy, bây giờ thì hắn biết lí do vì sao rồi…… Nó ngẩng lên ánh mắt đầy vẻ áy náy.
– Xin lỗi, em đan hư hết màu xám rồi! nếu anh không thích thì không cần phải choàng đâu.
Hắn không trả lời câu nói kia mà chỉ nói.
– Choàng cho anh đi!
– Hả? Thôi anh không cần…..
Nó ngừng luôn câu nói vì ánh mắt của hắn, nó lấy cái khăn len choàng lên cổ cho hắn, thật đáng ngạc nhiên là cái khăn ở ngoài trông xấu ghê gớm đến khi hắn choàng lên lại không thấy thế nữa.
Đến lượt Hắn hát, mấy người kia không cho nó hát vì…. lí do mà ai cũng biết. Hắn cất từng câu hát lên, ai nấy đều mê, chất giọng trầm êm tai…
” Từ khi gặp em anh thấy cuộc sống vui nhiều
Cứ cười tủm tỉm mỗi sáng cho tới chiều
Từ khi gặp em anh mới nhận thấy một điều
Sống là chỉ để yêu em.
Hồi chưa gặp em anh thấy mình giống ông già
Tối ngày nhăn nhó chẳng thiết tha mặn mà
Từ khi gặp em anh thấy mình điên thật đấy
Đến mơ cũng chỉ thấy cùng một giấc mơ bên em.
…………………………………….. ”
[ Từ khi gặp em – Trịnh Thăng Bình'>
Lần này không căn cứ vào chữ cái nữa, Vy đã giơ tay lên đòi mở quà luôn, Nam kéo cái nơ thắt trên hộp quà ra, một chiếc bánh kem hiện ra, mọi người há hốc…. Vy nhìn lại trời ơi hình con heo trên cái bánh biến thành con gì thế kia…. nát bét hết rồi, lúc nãy đâu có đâu, trời ơi nhỏ muốn khóc quá đi, Nam không nói gì ăn thử một miếng, anh nói.
– Em làm á?
Vy gật đầu, Nam cười tươi xoa đầu nhỏ.
– Ngon lắm, bỏ vào xe đi anh mang về ăn!
Vy ngạc nhiên, ngon thật chứ? nhỏ không tin đưa tay định nếm thử nhưng bị Nam chặn tay lại.
– Cái
