này của anh!
Rồi anh lại nói.
– Quà anh để ngoài xe rồi, lát anh chở em về anh đưa!
– Có quà anh cũng bỏ quên là sao?
Vy giận dỗi, Nam cười nói.
– To quá anh không mang vào!
Thế Vy mới không giận nữa. Đến lượt Tuấn và Linh, Tuấn tặng Linh một con gấu bông mỗi khi ấn vào bụng nó sẽ nói ” Tuấn yêu Linh”Linh thích lắm bấm nghe mãi.
– Quà của anh đâu?
Linh đưa hộp quà cho cậu, mở ra có 1 quyển album và một cái đĩa cậu bất ngờ, Linh chỉ vào cái ti vi cậu gật đầu đặt cái đĩa vào….. Linh xuất hiện trên ti vi.
” Hi, người yêu dấu, hôm nay valentine em có một món quà tặng anh đấy…. haizzz em đã tập nhảy suốt một buổi đấy có xấu anh đừng có chọc đấy nhé…”
Kết thúc câu nói, tiếng nhạc bật lên, Linh bắt đầu nhảy, Vy ngồi cười nắc nẻ, ai nấy cũng cười làm Linh ngượng muốn chết duy chỉ có Tuấn là tập trung từ đầu đến cuối, bài nhảy kết thúc Tuấn cười nhẹ nói.
– Em đã tập nhảy đến đi cà nhắc phải không?
Linh không nói gì, khẽ lắc đầu, Tuấn véo má nhỏ 1 cái rồi đứng lên quỳ thấp người đưa lưng về phía nhỏ.
– Anh làm gì vậy? – Linh hỏi.
– Hôm nay anh sẽ cõng em, mình đi đón valentine thôi!
Linh cười vui vẻ leo lên cho Tuấn cõng, hai người đó rời đi, Vy Nam, Hoàn và Quỳnh Anh cũng rời khỏi để đón valentine riêng của mình, còn lại nó và Hắn. Nó đang ngắm nghía chiếc nhẫn thì bị hắn bế lên làm nó la ầm.
– Này anh làm gì vậy bỏ em xuống…
Hắn vẫn bế nó ra xe, đặt nó vào chỗ ghế lái phụ hắn cũng lên ghế lái, thắt dây an toàn xong hắn cho xe chạy, nó thắc mắc hỏi.
– Anh bắt cóc em đi đâu đấy?
– Hóng mát, đêm valentine đầu tiên em muốn đón ở nhà à?
Hắn quay sang cười, nó gật gật đầu.
Nó và Hắn đi dạo phố, đường phố hôm nay tấp nập, từng cặp tình nhân tay trong tay nhau hạnh phúc, Hắn đan tay mình vào tay nó, cả hai bước về phía trước, nhiều người nhìn về phía nó và hắn, thì thầm nó chợt nghe thấy, bọn họ nói về cái khăn len mà nó tặng “Anh ấy mà choàng khăn màu xám chắc đẹp hơn!” nó ái ngại chợt nhớ lời Vy nói ” Nếu đêm nay, Huy chịu choàng cái khăn len của mày thì nhớ mà giữ cậu ấy cho thật kĩ đấy nhé! hahaha…..” chợt nó thấy một chút ngọt ngào và cảm động, Hắn đã chịu choàng cái khăn này, hắn đã chịu choàng chiếc khăn có màu mà hắn ghét nhất, nó xiết chặt bàn tay đang nắm lấy tay hắn, dựa vào người hắn khẽ nói.
– Em yêu anh, nhiều lắm!
Hắn khẽ cười choàng tay ôm nó……
Valentine đầu tiên đầy kĩ niệm đáng nhớ…….
Chương 69: Điều Ước Dưới Nắp Chai.
” Có những điều ước bé xíu bỗng hóa thành to lớn……. ”
– Huy! Anh đi chậm thôi, em mệt quá……
Quân đứng từ trên nhìn xuống sân, dõi theo bước chân hai con người phía dưới, cậu thấy hắn đi phía trước xách hai cái cặp nó thì lẻo đẽo phía sau miệng vẫn kiêu ca, cậu biết cái tính hay linh tinh đó của nó, những lần đi chơi cùng cậu cũng vậy, bây giờ cậu thèm nghe ” Anh Quân ơi!” ba từ ấy biết nhường nào ,đơn giản vậy thôi mà sao làm tim cậu ấm lạ thường….. Nhưng giờ đây cậu phải từ bỏ thôi, không cậu sẽ không từ bỏ cậu sẽ vẫn âm thầm dõi theo nó được nhìn ngắm từ xa cái nụ cười ngập ánh nắng ban mai ấy của nó cũng đủ rồi, cậu tin ở bên cạnh hắn nó sẽ rất vui vẻ và hạnh phúc. Hắn không phải người biết pha trò, biết nói những lời ngọt ngào nhưng cậu tin không ai yêu nó, quan tâm và che chở nó chu đáo như hắn. Con người ấy nói ít lại làm nhiều, Hắn chỉ dùng hành động để thể hiện tình cảm của mình, nhìn đi bước chân ấy đã chậm lại rất nhiều, trên môi vẽ lên 1 nụ cười khẽ rất duyên, Hắn và cậu đều yêu cùng 1 cô gái nhưng cách yêu lại khác xa nhau và nó thích hắn, nó yêu cái cách trầm lặng ấy của hắn mà không phải cậu.
Một tiếng gọi khác làm ánh mắt cậu thôi không nhìn về họ nữa, Quân nhìn Mỹ Linh.
– Có chuyện gì vậy?
Mỹ Linh nhìn ra phía sau Quân, nó và hắn vừa khuất sau cánh cổng, cô quay lại về phía Quân.
– Tối nay hai gia đình chúng ta hẹn gặp nhau, bảo anh và em không được vắng mặt.
– Anh biết rồi!
Quân cất giọng rồi rảo bước đi ngang qua Mỹ Linh tiến ra khỏi trường, Mỹ Linh đứng đó trầm mặc một lúc thì bị An Nhiên vỗ vai.
– Chị đứng đây làm gì vậy? Về thôi.
Cô gật đầu rồi cùng An Nhiên ra về. Trong xe, Cô ngồi nhìn ra cửa sổ im lặng An Nhiên thấy lạ bèn hỏi.
– Chị sao vậy? Buồn à?
– Không, chỉ đang suy nghĩ thôi!
Mỹ Linh khẽ nói, cô quay mặt trở lại, chiếc xe lướt qua nó và hắn An Nhiên liếc nhìn miệng mỉa mai.
– Trông thấy con đó em cảm thấy rất chướng mắt, sao Huy có thể yêu nó chứ!
Nghe An Nhiên nói Mỹ Linh đưa mắt nhìn một nụ cười nhếch mép hiện lên trên cánh môi.
– Cả Quân cũng bị nó làm cho điên đảo nữa là!
An Nhiên nói.
– Vậy chị định để yên sao?
– Không để yên thì làm gì, chị không muốn cả mặt chị anh ấy cũng không nhìn.
Dù rất muốn làm cho nó biến mất khỏi tầm mắt nhưng nghĩ lại cô đã năm lần bảy lượt muốn hại nó cả Quân cũng cảnh cáo rồi, cô mà làm hại đến nó thế nào Quân lại chẳng làm ầm lên có khi đến mặt cô cậu cũng chẳng muốn nhìn, điều ấy không phải là điều cô muốn.
– Chị không thể vậy để em!
Ánh mắt An Nhiên tỏ ra đầy vẻ căm ghét, từng câu từng chữ như muốn đay nghiến nó cho chết đi.
– Nó sẽ không còn vui vẻ bao lâu đâu!
Mỹ Lin