ân đã bàn kĩ rồi, hai đứa cũng lớn cần phải tuân thủ lời hứa ngày xưa chứ!
– Anh nói chí phải!
Hai bậc trưởng bối kẻ tung người hứng hợp ý nhau quá, Mỹ Linh khẽ quan sát Quân trên mặt câu có thoáng tia ngạc nhiên nhưng rồi tấtcả lại trở về bình thường, lần này Quân không phản đối chỉ im lặng trầm ngâm, chằng lẽ Quân đã đồng ý? Mỹ Linh bất giác cười tươi.
“Có những thứ vốn định sẵn không thể nào thay đổi…. chạy theo vô ích, trốn chạy vô ích… vậy thì sao không thử đối mặt?”
Chương 70: Yêu Lắm Rồi!
Hôm nay chủ nhật, bốn đứa tụi nó hẹn nhau đến Smile ngồi tám đủ thứ chuyện trên đời nào là chuyện vặt vãnh ở lớp, nào là kể về chuyện tình yêu nhưng chuyện chính vẫn là nói xấu bốn tên bạn trai. Như nhớ ra điều gì đó Linh hỏi Vy.- Ê hôm bữa anh Nam tặng gì cho mày thế?
Nhắc tới Vy liền hí hửng khoe.
– Cái gối cặp ấy có thêu tên của tao và anh ấy luôn!
Quỳnh Anh khuấy cốc trà sữa buông một câu.
– Anh ấy chu đáo vậy á! Về em phải xử đẹp cho coi, có bao giờ anh ấy tặng quà gì tử tế cho em đâu!
Nó phụ họa thêm.
– Vậy là anh Nam bị con Vy bỏ bùa nên đổi tính nết.
Câu nói làm Linh và Quỳnh Anh phá lên cười, Vy nhìn nó lườm lườm lên tiếng bênh vực người yêu.
– Mày đứng có nói tao và người yêu tao như vậy nghe chưa.
– Đấy bênh rồi kìa! Sau này chị khuyên em nếu mà nó có về làm chị dâu thì em nên dọn ra ngoài đi Quỳnh Anh.
Linh quay sang ra chiều khuyên bảo Quỳnh Anh, nó thắc mắc hỏi.
– Sao phải dọn?
– Thì ở đó bị con này với anh Nam ức hiếp cho coi! Kẻ hát người bè, phu xướng phụ tùy mà sao Quỳnh Anh chịu nổi.
Nghe Linh diễn giải cả Nó và Quỳnh Anh gật đầu đồng tình, Vy muốn bốc hỏa ba người bọn họ là đang hợp sức lại đấu với nhỏ đấy mà, thấy ghét. Nó vỗ vai Quỳnh Anh.
– Về ở với chị cũng được.
Ai dè lòng tốt của nó bị nói lại đến ngượng mặt.
– Em sang lại phá vỡ bầu không khí lãng mạn của anh chị thì chết mất, em vẫn là nên đi theo tiếng gọi của tình yêu thì tốt hơn.
Cuộc trò chuyện trở thành cuộc tỉ thí xem đứa nào nhanh miệng hơn rồi, nói một lúc Vy chợt reo lên.
– Ấy, hôm nay ngày mấy?
– 27 đấy, sao vậy?? – Linh nhìn Vy thắc mắc.
Vy nghe vậy thì thở phào nhẹ nhỏm nói.
– Hôm trước tao có đặt 8 vé đi xem Đại nhạc hội cho nhóm, hôm nay có nè, may quá tưởng qua rồi chứ!
– CÁI GÌ?? ĐẠI NHẠC HỘI Á?
Ba đứa kia mắt mở to đồng thanh, Vy hết hồn lấy tay vuốt tim, ba đứa này làm gì phản ứng dữ vậy chứ? Vy gật đầu nói.
– Ừ đúng rồi, có mấy nhóm tụi mày mê nữa đó.
– AAAAAAA… VUI QUÁAAAAA!!!!
Ba đứa nó lại hét lên ôm nhau cười như điên, mọi người có mặt trong quán đều nhìn tụi nó như ba đứa mới trốn từ Biên Hòa về thôi, Vy bịt tai lại đề phòng thủng tai, biết bọn nó mê rồi nhưng có cần nổi điên giữa thanh thiên bạch nhật vậy không thật là.
– Đồng bào… bình tĩnh!!!
Vy giơ tay lên ra hiệu Stop bọn kia mới chịu ngồi yên nhưng mà miệng vẫn nói.
– Tao phải gọi cho Tuấn ngay! – Linh móc điện thoại ấn số gọi cho Tuấn, hẹn cậu 8h tối nay đến đón không những thế cô nàng còn nhắc đi nhắc lại cậu không được quên, nếu đến trễ thì từ mặt luôn
Đến lượt Quỳnh Anh cũng gọi điện dặn dò Hoàng, Vy và Nó ngồi ngậm ống hút trà sữa nhìn hai đứa kia thao thao bất tuyệt, Vy đã hẹn Nam từ trước rồi nên không lo, còn Nó tí về nói với Hắn một câu là đi được ngay ấy mà.
Bốn đứa ngồi nói chuyện một lúc thì rủ nhau đi shopping chuẩn bị quần áo cho buổi đi chơi tối nay, bước vào trung tâm C- Max đã thu hút mọi ánh nhìn của mọi người, bốn đứa đi thành hàng ngang ngẩng cao đầu tiến về phía trước nụ cười không ngớt trên môi. Đến lầu hai, mỗi đứa một hướng chạy đi lựa đồ cho mình, Linh thì đi mua áo, Quỳnh Anh thì chạy đến chỗ trưng đủ loại váy, Vy và Nó nhắm thẳng đến chỗ bán quần mà chạy, ngắm tới ngắm lui nó lựa được cái quần jean mài rách màu xám bèn bay cái vèo tới nói với chị bán hàng, ai dè….
– Em lấy cái quần đó!
Nó nóng hết cả đầu quay mặt sang đã thấy Vy cười hả hê lắm, tức dễ sợ chắc nhỏ canh me nó từ nãy đến giờ đây mà.
– Mày đừng có kiếm chuyện tao nhá!
Giơ nắm đấm lên đe dọa Vy, rồi nó nhào tới giật lại cái quần mang vào phòng thử luôn, Vy í ới gọi theo.
– Ê Ê con này!
Trong lúc chờ nó thử đồ Vy cũng đã lựa được cái quần jean short màu trắng khá đẹp, quần này mà mặc với áo sơ mi màu xanh ngọc mà nhỏ mới mua là quá hợp rồi. Nó bước ra, Vy đã khen lấy khen để.
– Đẹp quá vậy! biết thế tao không nhường cho mày đâu, tối nay mặc quần này với cái áo thun free size hôm trước mày mua đấy.
– Ok, mày vào thử đi!
Nó đẩy Vy vào trong còn mình đi qua đi lại chợt nhìn sang cửa hàng đối diện có một cái áo sơ mi rất đẹp cũng màu xám luôn thế là nó vội vàng đẩy cửa chạy sang đấy. Sau khi xem xét về kích cỡ kiểu dáng nó rút ví thanh toán, xách cái áo ra khỏi đấy liền rất vui vẻ, valentine lần trước nó vẫn chưa tặng hắn món quà nào ra hồn cả coi như lần này đền bù vậy. Vy đã thanh toán xong cả 2 cái quần của nhỏ và của nó luôn, thấy nó cứ đứng cười mãi nhỏ Vy đến vỗ một cái bốp.
– Con điên!
– Ui da.. đau con quỷ!
Nó giật mình quát Vy một cái, cãi nhau một xíu mới chịu rời khỏi, xuống tầng 1 đã thấy Linh và Quỳnh Anh đứng
