Duck hunt
Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327954

Bình chọn: 7.00/10/795 lượt.

ỏ nhẹ một chút….. Ngồi bẹp xuống lề đường, nó co ro lại vì lạnh, gió thổi mạnh hơn làm cả người nó run cầm cập, nó mím môi thật chặt.

– Anh đang ở đâu? Em sợ lắm!

Nước mắt nó trực trào ra, nó nhớ cái gương mặt suốt ngày nhăn lại ấy, nhớ cả giọng nói trầm ấm ấy……

Hắn tắm rửa xong đi ra ngoài đầu vẫn còn nhỏ vài giọt nước, ngồi xuống giường bật ti vi lên xem mà lòng bồn chồn nhìn đồng hồ đã 9h rồi có lẽ nó vẫn còn ngồi xem ca nhạc, chợt điện thoại hắn reo lên là Tuấn gọi.

– Tao nghe!

– ” Này mày với Nhi ở đâu đấy? Vy mua vé gần nhau mà bọn mày đánh lẻ đổi chỗ là sao hại bọn này tìm muốn chết! Ra đây đi bọn tao ở quán caffee trước nhà hát nè!”

Chân mày hắn thoáng chau lại.

– Nhi không đi cùng tụi mày sao?

Tiếng Tuấn truyền đến.

– ” Ơ điên à! Chia cặp ra đi mà!”

– Mau vào trong tìm Nhi đi! Nếu có thì gọi cho tao!

Hắn nói xong thì tắt máy luôn thử gọi điện cho nó nhưng không ai bắt máy, hắn vội chạy một mạch xuống bãi đậu xe, đang trên đường đến nhà hát thì Tuấn gọi.

– Sao rồi?

– ” Không thấy Nhi đâu, có chuyện gì thế Huy?”

Không phải là Tuấn mà là tiếng của Linh, Hắn nóng ruột nói.

– Cô ấy cãi nhau với tôi xong thì ra khỏi nhà, mọi người chạy vòng vòng đấy tìm đi.

– ” Vậy còn cậu?”

Hắn đắn đo 1 lúc cuối cùng nói.

– ” Nếu ở đó không thấy thì tôi sẽ đi tìm quanh khu vực đấy!”

Linh ừ rồi tắt máy, gương mặt mặt hắn tràn đầy vẻ lo lắng, Hắn tự trách mình sao lúc đấy hấp tấp quá chưa gì đã tỏ thái độ ấy với nó, trước đây nó luôn miệng nói Quân chỉ là bạn với mấy bức hình ấy đã vội giận nó hắn thật là đáng trách.

– Em không được có chuyện gì đấy…..

Chạy quanh nhà hát vẫn không thấy nó, lòng hắn vô cùng sốt ruột nhớ tới lời nó nói trước khi ra khỏi nhà mà không thôi lo sợ, bây giờ biết tìm nó ở đâu đây nếu không có ở nhà hát vậy chỉ có thể đi lạc như nó nói thôi. Khoan đã nếu đi lạc từ nhà ra chỉ có thể rẽ 2 hướng 1 là hướng nhà hát 2 là hướng ngược lại, hướng nhà hát không thấy vậy chắc có lẽ là hướng ngược lại. Nghĩ rồi hắn quay xe chạy nhanh về hướng ngược lại, mắt cứ dán vào hai bên đường, không dám rời mắt vì hắn sợ chỉ rời mắt 1 chút thôi nó có thể lướt qua hắn bất cứ lúc nào. Cảnh vật phía trước dời lại phía sau, hắn đã chạy xuống khá xa rồi sao vẫn chưa thấy nó? Đi thêm một đoạn nữa, một hình dáng nhỏ đang nép bên lề đường hình dáng này, cái áo này chỉ có thể là nó thôi, hắn dừng xe lại ở phía xa bước vội xuống từ từ tiến lại chỗ nó.

Nó cảm nhận hơi ấm đang từ từ rời xa, tay chân nó lạnh ngắt, lần này chắc nó chết thật rồi tự trách sao lúc ra khỏi nhà đã nói lời xui xẻo để bây giờ vừa đi lạc mà vừa sắp chết cóng. Nghĩ tới hắn chắc hắn đã bỏ rơi nó rồi thật rồi, buồn quá hắn bỏ rơi nó để nó một mình ở cái nơi lạnh lẽo này.

– Nếu em chết em sẽ về đưa anh đi cùng mặc kệ anh có đồng ý hay không…. em sợ phải một mình lắm….

Mấy lời nó nói hắn đều nghe thấy cả, lòng hắn hơi nhói lên, hắn bước lên đứng trước mặt nó cất tiếng.

– Em nghĩ nếu em chết anh có sống nổi không?

Tim nó đập lệch đi một nhịp, giọng nói này….. nó có bị ù tai nghe nhầm hay không? Để chắc chắn nó bèn ngẩng lên, ở đâu ra 2 Khắc Huy thế này nó bị hoa mắt rồi, nó nói khẽ.

– Em bị ù tai hoa mắt rồi, em sắp chết rồi!

Hắn lắc đầu cười khẽ, nó chắc sợ chết lắm mà cứ luôn miệng nói chết hoài, hắn ngồi xổm trước mắt nó, áp 2 bàn tay vào gò má lạnh ngắt của nó cuối sát vào tai nó thì thầm.

– Yên tâm anh sẽ chết cùng em, chịu không?

Mùi hương này, giọng nói này, hơi thở này….. Huy của nó đây mà, là Hắn, Hắn đã đến rồi.

– Anh đến rồi đúng không? Nếu đúng thì anh ôm em đi, em rất lạnh!

Một bàn tay kéo nó đứng dậy, cả người nó được ai đó ôm vào lòng, nước mắt nó khẽ rơi.

– Cuối cùng anh cũng đến! Em chỉ sợ không gặp lại anh nữa.

Thế là nó được nước ôm hắn càng chặt khóc lóc trên vai hắn, nước mắt nước mũi tèm lem, Hắn buông nó ra lau mấy giọt nước li ti ấy, Hắn ghét nhất là mấy giọt nước bé tí ấy rơi từ mắt nó ra, thứ nước ấy làm hắn đau lòng lắm.

– Xin lỗi em!

Nó sụt sùi.

– Sau này anh không được bỏ rơi em như thế này nữa! Và phải hứa dù như thế nào cũng phải chờ em!

Hắn gật đầu.

– Anh hứa sẽ luôn chờ em ,ở cuối con đường, ở bất kì nơi nào mà em đến!

Nó yên tâm bảo hắn ngồi thấp xuống còn mình thì treo lên lưng hắn đòi hắn cõng ra xe. Dọc đường nó hỏi.

– Sao anh tìm được em hay thế?

Hắn cũng không biết phải trả lời thế nào, có lẽ nó và hắn bị cột vào một sợi chỉ, chỉ cần đành kia giật nhẹ đã có thể cảm nhận được.

– Chắc tại anh yêu em lắm rồi!

Nó mắng hắn dẻo miệng nhưng trong lòng vui rộn ràng như pháo nổ ấy ,đang đi thì điện thoại reo lên, hắn nói với nó.

– Em nghe đi!

Nó đưa tay lấy điện thoại từ trong túi hắn ra nghe, là Linh, nghe tiếng nó Linh hỏi tới tấp nó phải nói dữ lắm nhỉ mới chịu thôi. Tắt máy nó ngắm nghía chiếc điện thoại anh em song sinh với cái của mình, ấn vào màn hình khóa lại hiện ra, ấm ức nhấn mãi không ra nó lại hỏi.

– Rốt cuộc thì mật khẩu của anh là gì?

– Sinh nhật của em.

Hơ… sao nó không nghĩ ra chứ, hí hửng ấn mở khóa nó tò mò không biết điện thoại hắn có khác gì của nó không, vừa mở