The Soda Pop
Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327883

Bình chọn: 9.5.00/10/788 lượt.

đến cửa nhà nó bước xuống vẫy tay chào tạm biệt cậu nhưng đâu biết rằng ở trên lầu đang có ánh mắt lạnh băng nhìn xuống.

Trước khi đi Quân nói.

– Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, em phải biết chăm sóc cho bản thân, đừng có mãi hậu đậu như thế! Thôi anh về đây!

Nhìn theo bóng của chiếc xe càng ngày càng xa dẫn nó khó hiểu Quân hôm nay lạ thật?

” Nhi à em hạnh phúc nhé, anh không hối hận vì đã yêu em, ít ra trong ngần ấy thời gian anh đã biết thế nào là vui vẻ vì một người, thế nào là yêu một người, chỉ trách rằng anh và em lại chẳng có duyên phận, chúng ta chỉ có thể đến đây thôi….. tạm biệt người con gái anh yêu..”

Đẩy cửa vào nhà nó í ới gọi.

– Anh! Em về rồi đây!

Không có tiếng trả lời nó bèn chạy lên phòng gõ cửa, nó biết hắn đã về vì chậu Bạch Thiên Hương ở phòng khách vừa được ai đó tưới nước xong, nhưng sao gọi hắn lại không trả lời nó nhỉ? Chẳng lẽ mệt quá nên ngủ rồi. Đứng trước cửa phòng nó gõ cửa.

– Huy, anh có ở trong đấy không?

Không gian vẫn yên ắng, nó lại gọi.

– Huy à! Mở cửa cho em.

– Anh không mở em tự vào đấy!

Nó mở cửa đi vào, mọi thứ trong phòng đều im ắng, nhìn xuống giường thấy hắn đang nằm hai mắt nhắm hờ, nó đến bên cạnh hỏi.

– Anh ở trong này mà sao không trả lời em?

Giọng nói trầm cất lên.

– Em ra ngoài!

Chất giọng này làm nó ngạc nhiên, đã lâu lắm rồi hắn không dùng chất giọng này nói chuyện với nó sao hôm nay lại như vậy?

– Hơ… anh bị làm sao thế? Sốt à, dám đuổi em!

– Ra ngoài!

Hắn gằn giọng mở mắt ra nhìn nó, ánh mắt này sao lạnh thế này…. nó không hỏi nữa giận dỗi trở về phòng.

Cánh cửa đóng lại điện thoại trên bàn sáng nhấp nháy kêu 1 tiếng ting, Hắn quơ vội mở ra xem, lại là tin nhắn mới, số điện thoại mà lúc chiều đã gửi tin nhắn sang cho hắn

– ” Thế nào? Anh đã tin những tấm ảnh đó là thật chưa? Haha…. cô người yêu của anh bắt cá hai tay rồi!”

Chiếc điện thoại bị hắn ném xuống giường, gương mặt hắn đanh lại. Nó lại chẳng giữ lời…….

Trở về phòng, nó đóng xầm cửa lại úp đầu xuống gối hét lớn.

– AAAAAAAAAAAAA

– ĐÁNG GHÉT!!!! EM ĐÃ LÀM GÌ SAI ĐÂU CHỨ!!!

Điện thoại reo lên, nó bực bội ấn nút nghe, tiếng Vy thúc giục trong điện thoại.

– ” Này! Mày chuẩn bị hết chưa đấy, 8h là bắt đầu đấy, 7h đi là vừa… mà vé của mày và Huy tao đưa rồi nhé! Chia nhau từng cặp mà đi đấy!”

– Biết rồi, nói mãi!

Nó lèm bèm vào điện thoại.

– ” Hơ… con kia tao có lòng tốt nhắc mày mà, giờ thì mặc xác mày nhé! Cúp máy đây.. Hứ !!”

Tiếng tút tút vang bên tai, nó vứt điện thoại sang 1 bên, rốt cuộc thì hắn bị làm sao vậy chứ?? Suy nghĩ một lát nó đứng lên vào phòng tắm rửa và sửa soạn chuẩn bị đi xem buổi biểu diễn.

Mọi thứ xong xui nó đeo túi xách mở cửa đến trước cửa phòng hắn, đi qua đi lại cuối cùng nó lấy hết can đảm lên tiếng.

– Em đi xem ca nhạc đấy, anh đi cùng em không?

Vẫn không có tiếng trả lời nó bực bội xông thẳng vào trong đến bên giường giật cái chăn trên người hắn ra nói.

– Ngồi dậy nói chuyện với em ngay!

Hắn bị nó giật chăn đành ngồi dậy, dựa lưng vào thành giường không nhìn mặt nó, hành động này làm nó tức lắm có chết cũng phải rõ nguyên do chứ, có cái kiểu im hơi lặng tiếng như hắn không?

– Nói đi, anh như vậy là sao?

– Chẳng sao cả! Em đi đi.

Nó là đứa rất nóng tính và ít khi hạ mình như vậy mặc dù nó không biết mình sai ở đâu cả nhưng nó cũng cố gắng nói chuyện đàng hoàng rồi vậy mà hắn nhìn thấy nó là đuổi như đuổi tà ấy, tức lắm!

– Được, là anh đuổi em đấy, em đi ngay đây, nếu em có lạc có chết anh cũng đừng quan tâm.

Nói xong nó vùng vằng đi ra khỏi phòng, cánh cửa đóng xầm lại, hắn đi ra cửa sổ nhìn xuống dưới thấy nó mở cổng đi thẳng một nước một ,hình như có vẻ giận lắm. Nhìn tấm vé trên bàn mà lúc nãy nó bỏ lại ,hắn lắc đầu bước tới cầm lên đọc, từ đây ra đến chỗ đấy cũng không gần nó cứ định đi bộ sao? Trong lòng hắn có một chút lo lắng nhưng mà lại gạt phắc đi, nhớ lại tin nhắn lúc chiều cùng với tấm ảnh Quân vuốt tóc nó trên xe bus và tấm ảnh nó ngồi nói chuyện cùng cậu ta mà lòng khó chịu.

Một mình thả bộ trên đường nó lèm bèm chửi rủa hắn, đi hoài đi mãi nó không nhận ra rằng bản thân đang đi ngược hướng đến khi chân quá mỏi nó mới dừng lại, ngẩng đầu nhìn xung quanh mới thấy hoảng loạn, nó đang đi đâu thế này?

Đứng giữa ngã tư nó cố gắng nhớ xem bản thân đã đi từ hướng nào nhưng lại không nhớ ra, tự trách bản thân sao lại vô ý như thế bây giờ làm sao về đây, đồng hồ trên tay đã điểm 8h, buổi biểu diễn cũng đã bắt đầu, nó không đến kịp rồi. Đi thêm một đoạn nữa nó sợ hãi thật sự, nó phải đi về hướng nào đây, ở đây là đâu vậy trời………

– Phải rồi gọi điện thoại mới được!

Mở vội túi xách tìm điện thoại nhưng lục tung cả túi xách vẫn không thấy điện thoại đâu cả nó vỗ đầu nhớ lại lúc nói chuyện với Vy nó đã vứt trên giường mất rồi đâu có mang theo. Bây giờ lạc đường điện thoại lại không mang theo nó sao lại xui xẻo thế này. Giá mà có hắn ở đây nó đã không bị lạc rồi, giá mà nó bớt nóng tính một chút chịu đi hỏi rõ, ngã vào lòng hắn nũng nịu thế nào mà hắn chẳng mụi lòng, nó biết tính ai kia khi giận là cứ thích im mà sao không chịu nh