đủ thứ kính nè, áo khoát nè, …. và cả bánh nữa, đi chơi mà không có đồ ăn vặt đối với nó thật vô vị, đeo cái balo to đùng ấy xuống nhà đã thấy hắn đứng đợi, nó cầm tay hắn tung tăng ra xe.
Bây giờ là 3h chiều từ đây ra bãi biển mất khoảng 1 tiếng, trong 1 tiếng ấy nhiều người sẽ chọn cách ngủ khi nào đến nơi thì kêu người bên cạnh gọi dậy, còn nó thì không đâu, nó ngồi xé bịt bánh ăn tỉnh bơ vậy đó, mắt còn nhìn bốn phương tám hướng nữa chứ mà nhìn thôi thì không sao nhưng ai kìa có tật nhìn đi đôi với nói.
– Đó là gì vậy?
Nó chỉ tay về cái cột to to hai bên đường, Hắn nhìn theo trả lời.
– Cái cột theo dõi tội phạm đó!
– Hả? Thật sao?
Nó há hốc miệng hỏi lại, Hắn nói như chắc chắn.
– Ừ mới xây đấy, em tốt nhất im và ngồi yên. Em mà nói nhiều quá nó thấy giống giống nó chụp lại bây giờ.
Câu trả lời càng làm nó tin tưởng hơn, vội bỏ bịt bánh xuống nó khoát vội cái áo vào che hết mặt Hắn ở bên cạnh cười tươi rói, đúng là dễ dụ, suốt dọc đường tiếp theo nó chẳng hó hé nữa câu chỉ lo tập trung nhai bánh và trốn tránh ống kính của ” cái cột bự” đó.
Đến 4h chiều nó và hắn tới nơi, nó nhảy xuống xe lao nhanh ra biển và hét lớn.
– Biển ơi!!!! Ta đến rồi đây!!!
Hắn từ phía sau đi lên đeo kính mát vào cho nó còn mình thì khoát thêm cái áo sơ mi mỏng bên ngoài và cũng đeo thêm kính mát.
Hai người đi dọc bờ biển, không khí hôm nay trong lành buổi chiều buông xuống nên mát mẻ hẳn ra, nó và hắn đi song song nhau, chợt bắt gặp một vỏ sò nó chạy ngay tới nhặt lên và cứ thế nó nhặt tiếp 2, 3… vỏ sò trong số đó có một vỏ sò mang màu sắc rất đặc biệt nó đem ra trước mặt hắn khoe.
– Đẹp không, đẹp không?
Hắn gật đầu.
– Đẹp!
Nó hí hửng cất riêng vỏ sò đó vào trong và tiếp tục nhặt thật nhiều vỏ sò, khi được kha khá nhiều nó tìm một bãi trống mát mẽ thả hết vỏ sò ấy xuống bãi cát và tìm một cái cây gì đó vẽ thành hình trái tim rồi dùng những vỏ sò ấy xếp lại thành hình trái tim rõ ràng hơn.
– Anh! Qua sắp hộ em coi!
Nó vẫy tay với hắn, nghe nó gọi hắn cho tay vào túi quần bước tới rồi ngồi khum xuống sắp cùng với nó. Một lúc sau trái tim vỏ sò to ơi là to cũng sắp xong, nó kéo tay hắn vào ngồi ở giữa trái tim đó, đưa tay chỉ về phía biển nó nói.
– Nếu không có ngọn hải đăng soi sáng, nơi bốn bề mênh mông này về đêm sẽ đáng sợ lắm!
– Ừ! Đúng là đáng sợ thật!
Hắn cất tiếng đồng tình với nó, im lặng một lúc nó lại nói.
– Đối với em anh giống như ngọn hải đăng vậy, không có anh con đường phía trước của em rất đáng sợ và cô đơn.
Nó ngẩng đầu lên nhìn hắn thật lâu thật chăm chú như thể khẳng định điều ấy là sự thật. Hắn đưa tay ôm lấy vai nó khẽ nói.
– Vậy em có biết em không chỉ là ngọn hải đăng mà là tất cả không?
Tất cả sao? Nó là tất cả đối với hắn sao? Tất cả là nhiều lắm con người ta nếu mất một thứ gì đấy còn có thể sống được nhưng mất tất cả đồng nghĩa với chấm dứt sự sống. Nghĩ đến đấy lòng nó ấm đến lạ, nó khẽ cười với hắn.
– Như vậy thì nhiều quá! – Nó nói.
Hắn đưa tay lên vuốt lại mấy sợi tóc rối bị gió thổi kia, cất giọng.
– Em đã mang đến cho anh niềm tin và hi vọng vào cuộc sống. Tất cả những ngày ở bên em là những ngày đáng sống của anh và anh đã quên hết cảm giác cô đơn mà mình đã từng phải trải qua.
Từng câu từng chữ ấy làm tim nó muốn tan chảy, có lẽ trước đây người con trai này đã từng rất cô đơn thì phải nên lúc nào cũng mang theo lớp mặt nạ lạnh lùng để rồi nó trở thành bản tính. Vậy chuyện gì đã làm người con trai này trở nên như vậy? Nó rất muốn hỏi nhưng sợ bản thân lại gợi những kí ức không vui nào đó cho hắn nên đành thôi. Nó tựa đầu vào vai hắn, nắm lấy bàn tay hắn mà xiết chặt, nó muốn tiếp thêm niềm tin, hi vọng, niềm vui, niềm hạnh phúc cho hắn và hơn hết là để nó cảm nhận nó và hắn vẫn ở bên cạnh nhau, vẫn cùng nhìn về 1 hướng….
– Anh có nghe nói nếu viết điều ước bỏ vào trong chai rồi thả xuống biển điều ước sẽ trở thành hiện thực không?
Hắn cười với câu hỏi ngộ nghĩnh của nó.
– Em chỉ giỏi những điều vớ vẩn.
Nó ngồi thằng dậy nói.
– Hứ… anh không tin chứ gì? Vậy để em ước nếu trở thành sự thật anh cứ chờ bị xử đi!
Nói xong nó đứng dậy chạy ra xe lát sau quay lại với một cái chai thủy tinh bên trong có một tờ giấy màu hồng được xếp ngay ngắn, nó tiến lên phía trước thả chai xuống dòng nước biển rồi lùa nó đi thật xa.
Nhìn theo cái chai đang theo dòng nước biển trôi ngày một xa hắn hỏi nó.
– Em ước gì vậy?
Nó quay lại suỵt 1 cái.
– Bí mật, sẽ sớm thành hiện thực thôi đến đấy anh chết với em!
Giơ nắm đăm lên hù dọa, Hắn nhún vai.
– Anh chờ!
Thế là hắn cõng nó đi dạo dọc bờ biển, cùng ngắm hoàng hôn buông xuống…..
Tại nhà hàng sang trọng, bàn ăn thịnh soạn được dọn ra, tiếng nói cười rôm rả của các bậc phụ mẫu.
– Anh chị mời dùng!
– Trời đã sắp làm sui gia rồi còn khách khí làm gì.
Cha Quân nói làm Mỹ Linh và Quân trố mắt nhìn, ông bèn diễn giải.
– Tháng sau hai gia đình sẽ làm lễ đính hôn cho hai đứa, đến đó cả hai cũng học hết 12 rồi!
– Sao chứ?
Cả Quân và Mỹ Linh đều hỏi lại như không tin vào tai mình, cha của Mỹ Linh tán đồng.
– Đúng đấy ta và cha Qu
