đợi ở cửa.
– Lâu vậy? Tao với Quỳnh Anh xuống từ nãy giờ rồi!
– Tại nó kìa! – Vy chỉ thẳng vào mặt nó.
– Ê sao lại tại tao??? – Nó hất mặt hỏi lại Vy.
– Mày lo đứng tương tư mơ mộng về anh người yêu ở nhà không à!
Vy nhún vai nói, Linh và Quỳnh Anh tủm tỉm cười, Nó chối bay chối biến.
– Không có à nha!
– Tao chắc chắn có. – Vy khẳng định.
– Mày…..
– Thôi đi về hai đứa bây làm người ta bu lại nhìn kìa!
Linh can ngăn kéo Nó còn Quỳnh Anh kéo Vy rời khỏi đấy. Nó từ chối lời đề nghị đưa về nhà của ba đứa kia, tự mình bắt xe bus, lâu lắm rồi nó không đi xe bus cảm giác có hơi khác lạ một chút, nhìn xuống dòng người hối hả dưới kia nó thở than, đường dù rộng biển người dù mênh mông nhưng sao ở một khoảnh khắc nào đó vẫn thấy bản thân mình cô đơn nhỏ bé biết nhường nào. Gạt những dòng suy nghĩ vẫn vơ nó cắm tai nghe ra lục tìm trong zing mp3 một bản nhạc gì đó hay ho, ngón tay nó lướt trên điện thoại chợt thấy một playlist có cái tên ” Our Love” khác với những cái trước đó mà nó đã tạo, nhấp vào có rất nhiều bài hát mà nó thích và cả những bài hát mà hắn thích nữa, rồi nó biết ai tạo ra cái playlist này rồi, nhấp vào bản nhạc quen thuộc nó khẽ nhắm mắt lại chìm vào giai điệu bài hát. Xe bus chợt dừng lại có lẽ là tới bến để rước khách, một dáng người con trai ngồi xuống cạnh nó, xe chạy, nó đã chìm vào giấc ngủ từ bao giờ đầu nghiêng nghiêng và rồi dựa hẳn vào vai người con trai ấy.
Chàng trai ở bên cạnh khẽ vuốt mái tóc suôn mượt ấy, mái tóc có mùi thơm nhè nhẹ phảng phất như chất nghiện đối với cậu chỉ muốn ở bên cạnh cô gái này mãi để hít hà mùi hương ấy, khuôn mặt này đã quá lâu rồi cậu không được nhìn ngắm kĩ bây giờ có dịp nhìn cậu mới phát hiện nó đã béo hơn xưa một chút rồi, đôi má ửng hồng ấy có hơi chút mủm mỉm hơn ngày xưa và… đáng yêu hơn ngày xưa. Nó ngủ còn cậu ở yên bên cạnh chỉ để ngắm nhìn………
Xe dừng lại ở bến cuối cùng, bác tài xế lớn tiếng gọi.
– Này cô cậu kia xuống xe đi, hết chuyến rồi!
Tiếng gọi đủ lớn làm nó choàng tỉnh, dụi mắt một cái nó giật mình nhìn người ngồi bên cạnh mình với ánh mắt hơi ngạc nhiên, là Quân.
– Anh ngồi ở đây từ bao giờ thế?
– 1 tiếng trước!
– Sao?
Nó hỏi cậu rồi vội nhìn đồng hồ đã xế chiều rồi ư, nó đã ngủ hơn 1 tiếng trên xe vậy bây giờ chắc hẳn nó đang ở một nơi nào đó cách xa nhà đến cả 5 chuyến xe bus, trời ơi sao nó có thể ngủ quên đến từng ấy nhỉ? Xuống xe nó nhìn sang Quân với vẻ mặt không thể nào thảm hơn, Quân đủ thông minh để biết được bây giờ trong cái đầu bé xíu kia nghĩ gì…. nó là đang sợ không biết phải về nhà bằng cách nào đây mà.
– Không cần nhăn nhó thế đâu để anh chở em về!
– Xe anh ở đâu mà đòi đưa em về?
Đúng là Quân đi xe bus với nó cơ mà làm sao có xe để đưa nó về, cái này lạ à nha! Quân cười một cái móc điện thoại ra gọi cho ai đó, cậu tắt máy nó lại thắc mắc.
– Anh gọi cho ai vậy?
– Gọi cho tài xế mang xe đến, chứ không gọi làm sao có xe chở em về?
Nghe vậy nó xua tay.
– Thôi như vậy phiền lắm để em tự về!
Quân cười tinh ranh.
– Nói cho anh nghe em định về bằng cách nào?
– Em… em..
Nó ấp úng đúng thật nó chẳng biết mình phải về bằng cách nào nữa, xe bus thì hết chuyến rồi, mà ở đây là đâu thế nhỉ? Nhìn ngó xung quanh nó mới nhận ra từ đây về tới nhà phải mất 10km nữa, xa như vậy không thể đi bộ là chắc rồi, không còn cách nào khác nó đành thú nhận với Quân.
– Thật ra em cũng không biết!
Cậu vỗ nhẹ vào đầu nó nói.
– Trong khi chờ xe đến đi dạo 1 vòng với anh nhé!
Suy nghĩ một lúc nó đành gật đầu, đi dạo với Quân 1 xíu chắc cũng không tính là vi phạm thỏa thuận yêu đương ấy đâu nhỉ?
Hai người đi bộ ra bờ hồ cạnh đó, Quân chỉ tay vào băng ghế đá nó bèn ngồi xuống cậu cũng ngồi bên cạnh, im lặng một lúc Quân hỏi.
– Em hạnh phúc chứ?
– Dạ? – Nó nghe không rõ bèn hỏi lại, Quân lại nói câu khác.
– Anh hỏi em và Huy thế nào rồi?
Nó tủm tỉm nói với vẻ ngượng ngùng.
– Cũng bình thường thôi anh!
Quân nhìn ra bờ hồ phẳng lặng buông tiếng hỏi.
– Giờ em đã cảm nhận được cậu ấy yêu em chưa?
Nhắc một hòn đá nhỏ dưới chân ném xuống mặt hồ nó từ từ nói.
– Câu nói ngày hôm đó là anh ám chỉ em hãy dùng trái tim để cảm nhận chứ đừng tin vào những gì đã nhìn thấy đúng không?
– Ừ, cậu ấy rất yêu em, anh đã nhìn ra từ lâu rồi chỉ là cô bé ngốc như em lại không nhìn ra thôi!
Nó nhìn Quân nở một nụ cười nhẹ.
– Giờ em đã cảm nhận được rồi… và em đang rất hạnh phúc!
Cậu tự nhiên lại cảm thấy đau nhói vì nụ cười này của nó, nụ cười này nói cho cậu biết giữa nó và cậu có một hàng rào chắn ngang vững chắc mà chẳng bao giờ có thể phá vỡ được. Sao cậu lại nghĩ thế nữa rồi, đã luôn muốn nó hạnh phúc vậy tại sao khi nó hạnh phúc cậu lại nghĩ vẩn vơ, không được cậu phải dẹp bỏ những ý nghĩ về nó đi thôi, xa quá rồi… nó và cậu xa quá rồi, cậu cũng sắp đính hôn với Mỹ Linh có lẽ từ nay sẽ không gặp nó nữa, sẽ không để tình trạng này tiếp diễn, sẽ không vì quá nhớ thương mà chạy ngay đến bên cạnh nó chỉ để ngắm nhìn, nụ cười này vốn dĩ không thuộc về cậu.
– Ừ, thôi để anh đưa em về!
Nhìn đồng hồ cũng đã trễ, nó gật đầu ra xe….. Về