chứ nếu là một người khác chắc chắn sẽ không thể chịu nổi cái tốc độ kinh khủng ấy, hai bên đường cây cối cứ lướt qua rất nhanh. Bỗng phía trước có một hòn đá lớn chắn ngang dưới mặt đường, vì tránh hòn đá mà Quân buộc giảm tốc độ lại đưa chân đạp thắng, trời khá tối lại là đường núi nên khá dốc, nhưng khi đạp thắng xe gương mặt cậu bỗng đanh lại….. sao không thể thắng lại được thế này? Chân Quân cứ liên tiếp đạp vào thắng xe nhưng tốc độ vẫn không giảm xuống mà ngược lại cứ tiến về phía trước với một tốc độ không thể nào nhanh hơn mặc dù cậu đã không lên ga nữa. Biết tình hình không ổn Quân đánh tay lái rẽ sang trái tránh hòn đá kia, do rẽ hướng đột ngột cộng với tốc độ nhanh ấy khiến xe và mặt đường ma sát lẫn nhau tạo nên tiếng chói tai, do Quân rẽ hướng đột ngột mà không báo trước nên Hắn mất thăng bằng nghiêng người đập vào thành xe, trong phúc chốc mọi thứ rối loạn cả lên.
– Chuyện gì vậy?- Hắn nhăn mặt hỏi Quân.
– Tôi không biết nữa, thắng xe có vấn đề rồi!
Nghe Quân nói chân mày Hắn càng chau lại, nhìn ra ngoài mọi thứ như thước phim bị tua nhanh hết mức có thể, vì không thể thắng lại tránh hòn đá lúc này nên tay lái đã không còn giữ vững, Quân cố gắng điều chỉnh hướng đi trở lại vị trí ban đầu nhưng không thể được, chiếc xe hết rẽ sang trái lại rẽ sang phải, lại đang đến đoạn đường xuống dốc nên càng đáng sợ hơn, gương mặt Quân bây giờ rất khó coi, trán cậu bắt đầu lấm tấm vài giọt mồ hôi và chúng cứ thế túa ra, cậu biết tình hình này chẳng khả quan chút nào.
– Bình tĩnh!
Hắn trấn an Quân hướng mắt ra phía trước quan sát nhưng chính Hắn cũng rất lo lắng, xe đang lao xuống dốc tốc độ lại ở mức nhanh như vậy thắng xe lại đứt thật sự khiến người ta hoang mang lo sợ mà. Mọi thứ cứ rối tung lên cả Hắn và Quân đều không biết phải làm thế nào, cứ rẽ trái rồi rẽ phải để giữ chiếc xe không đâm vào vách núi chỉ là cách tạm thời dốc này lại cao như vậy…. ông trời đang thách thức hai người bọn họ sao?
– Cậu nhảy xuống xe đi!
Quân nói với Hắn, cậu biết tình hình này thật sự rất nguy hiểm dù có xuống dốc an toàn nhưng cũng không thể tiếp tục duy trì tình trạng này được, cả hai người bọn họ sẽ chết mất…. không được.. nhất định phải có một người còn sống xót mà người đó chỉ có thể là Hắn, cậu là người cầm lái không thể nhảy xuống được mà dù cho có thể cũng cũng sẽ không làm như thế, hãy để cho Hắn nhảy xuống vì còn có một người đang rất cần Hắn, cậu không còn gì để lưu luyến cả, giữa cuộc sống xô bồ rộng lớn này cậu chẳng có lấy một ai để chờ đợi, một ai để yêu thương, cậu thật cô đơn mà……
– Anh điên à! Sao lại bảo tôi nhảy xuống!
Quay sang nhìn Quân với ánh mắt kì lạ, Hắn nói Quân thúc giục.
– Mau nhảy xuống đi, như thế còn có cơ hội, cậu thấy rồi chúng ta không thể làm chiếc xe này dừng lại.
– Không… có chết thì cùng chết!
Hắn lắc đầu cương quyết, Quân biết Hắn là không phải là người tham sống sợ chết, Hắn rất có tình có nghĩa, chỉ là lúc này không có sự lựa chọn nào khác, giữa cậu và Hắn chỉ một người được sống mà người đó không nên là cậu….
– Cậu hãy nghĩ tới Hiểu Nhi, em ấy cần cậu…
– Tôi và Nhi đã chia tay rồi, người ở bên cô ấy nên là anh, nếu có chết hãy để tôi là người chết dù gì tôi cũng là kẻ đang mang bệnh… sống chết hay không chẳng còn quan trọng nữa.
Quân nhìn Hắn, ánh mắt Hắn bình thản lạ thường chẳng có lấy nổi một tia lo lắng hay sợ hãi nào dù cho có đang ở tình thế ngàn cân treo sợi tóc như thế này, cậu cảm thấy thán phục biết bao, tuy Hắn nói vậy, cương quyết như vậy nhưng cậu cũng có lí lẽ của riêng mình. Tính cách của Nó cậu ít nhiều cũng hiểu, tình cảm của nó dành cho Hắn cậu càng hiểu sâu sắc hơn, đó là một tình cảm sâu sắc khó mà có thể bảo quên là có thể quên trong một sớm một chiều được. Cậu cũng biết trái tim nó không đủ chỗ trống để chứa cậu càng không đủ mạnh mẽ để đẩy bóng hình Hắn ra khỏi, suốt quãng thời gian nó hôn mê người nó luôn gọi tên là Hắn, nó cũng đã nói chỉ xem cậu là anh trai và mãi cũng chỉ có thế mà thôi, cậu không muốn gượng ép càng không muốn cưỡng cầu cái gì không phải là của mình thì mãi mãi cũng không thuộc về mình hà cớ gì cứ nắm mà không chịu buông.
– Người Nhi yêu là cậu, người em ấy muốn ở bên cạnh là cậu…. không phải tôi, dù cho cậu có chết đi cũng không thể khiến em ấy yêu tôi cậu hiểu không?
Hắn chưa kịp nói gì thì Quân đã hét lên.
– MAU NHẢY XUỐNG NGAY! KHÔNG KỊP NỮA BÂY GIỜ!
Từ xa có một chiếc xe tải cũng đang lao đến, mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến Hắn không kịp suy nghĩ nên làm gì và phải làm gì… có nên nhảy xuống hay không…. nhưng hắn không thể bỏ lại Quân được, cả hai cùng đi thì cả hai phải cùng sống sót.
– Không được..nếu nhảy thì chúng ta cùng nhảy!
– ĐỪNG DO DỰ NỮA, MAU NHẢY ĐI! COI NHƯ TÔI XIN CẬU HÃY VÌ TÔI VÌ HIỂU NHI… NHẢY ĐI! MAU LÊN!
Khoảng cách giữa chiếc xe tải ngày một rút ngắn dần, Quân hét lên thúc giục Hắn thời gian như đếm ngược, Hắn hết nhìn về phía trước lại nhìn sang ánh mắt kiên quyết và đầy tức giận của Quân, ông trời ơi chỉ còn cách này thôi sao? Hắn nhìn Quân ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và như có gì đó