o lại ở bệnh viện, Hắn đâu? Quân đâu rồi? nó phải đi tìm bọn họ…… giật phắt kim truyền nước nó lao ra khỏi phòng, một chú cảnh sát đã chờ sẵn ở cửa.
– Chàng trai kia đang nguy kịch, cháu sang thăm cậu ấy đi kẻo không kịp…
Câu nói làm nó ngạt thở, dùng tất cả sức lực còn sót lại nó chạy ngay đến phòng cấp cứu, bên ngoài căn phòng cấp cứu là một bầu không khí căng thẳng đến đáng sợ, một người phụ nữ đang ôm mặt khóc nức nở bên cạnh là một người đàn ông đang cố trấn tĩnh mình cũng như an ủi người phụ nữ kia, nó tiến đến từng bước như đeo chì nặng trịt, qua cửa kính nó thấy một cô gái đứng bên cạnh giường bệnh thẫn thờ… không ai khác đó chính là Mỹ Linh, nó đưa tay lên đẩy cửa. Trên giường một hình dáng quen thuộc đang nằm đó khắp người băng trắng xóa, đầu cũng băng kín chỉ còn lại đôi mắt và miệng, thấy nó chàng trai trên giường chớp mắt, khẽ rên lên 1 tiếng, nó bước đến nước mắt ứa ra chực trào, ngồi xuống bên cạnh giường Quân nó cười nhẹ nói một câu quen thuộc mà từ trước đến giờ đều là cậu nói.
– Em đến rồi! Anh Quân…
Giọng nói của nó cứ nghẹn lại, nó thương cậu quá, nó muốn nghe giọng nói muốn nhìn thấy gương mặt cùng nụ cười tỏa nắng ấy… ấm áp lắm, Quân luôn mang đến cho nó cảm giác ấm áp, cảm giác gia đình… vậy mà sao khi nắm lấy tay cậu ngay lúc này lại lạnh lẽo đến thế.
– Xin lỗi… anh… xin lỗi em đã đến trễ.. anh đừng giận em nhé….
Quân lắc đầu dùng chút sức lực còn lại xiết chặt bàn tay nó ý bảo ” không sao… anh không trách em..”, Quân vẫn luôn dịu dàng đến thế, càng nghĩ nước mắt nó càng tuôn ra nhiều hơn.
– Đ…ừ…n..g…..k..hóc….!
Cậu mấp máy môi nói ra những chữ rời rạc nhưng nó vẫn nghe ra cậu bảo nó đừng khóc thế là nó vội lau nước mắt cười với cậu.
– Được em không khóc, em ngoan lắm… em sẽ nghe lời anh.
Quân lại gật đầu, nó nói.
– Anh mau khỏe lại đi, em muốn anh chở em đi chơi, chúng ta sẽ đi ngắm hoàng hôn, ngắm biển đêm… à em nhớ đến vườn trái cây ấy quá.. anh mau chóng khỏe lại chở em đi với, anh nằm đây Nhi buồn lắm!
– Em đã hứa với anh sẽ nấu một bữa cơm cho anh ăn mà, đi bây giờ em nấu cho anh…. đừng bỏ em… hức… hức…. anh đừng bỏ em….
Nó nấc lên, đã nói là sẽ kiềm chế nhưng vẫn không thể, nó thấy cậu như vậy làm sao có thể kiềm chế đây, sáng nay cậu vẫn còn khỏe mạnh cơ mà, sáng nay cậu vẫn nấu cháo cho nó ăn, nói chuyện với nó sao bây giờ lại…… không nó không muốn… ông trời ơi đừng cướp Quân của nó đi.. xin ông đừng mà….
Một giọt nước rơi ra từ khóe mắt Quân, đến giờ phút này cậu lại không nỡ xa nó, xa mọi người, nhưng muộn rồi, số mệnh đã an bài sao có thể thay đổi, việc đã làm chẳng thể hối hận.
– N..hi….ngoan…a..nh…y..ê.u…em…
Lúc này cậu muốn nói rất nhiều thứ nhưng không còn đủ sức nữa, nơi lồng ngực cứ như có đá đè lại khó thở vô cùng, chữ đến miệng thì bị chặn lại, cậu chỉ biết bất lực nhìn nó khóc ngay bên cạnh mình, bỗng tim cậu đau nhói, không khí như bị rút cạn, cậu thở dốc. Điện tâm đồ kêu lên từng tiếng tít tít giục giã, ai nấy nghe thấy đều hốt hoảng chạy ngay đến bên giường cậu, nhìn lướt qua từng người một cậu như muốn thu tất cả vào đáy mắt, Mẹ cậu, Mỹ Linh, nó… mọi người đều sợ hãi nắm chặt lấy tay cậu.
– Con trai đừng bỏ mẹ…
– QUÂN! anh phải cố lên
Mỹ linh nức nở, Cậu càng ngày càng thở dốc điện tâm đồ kêu liên tiếp như tiếng gọi của tử thần, ngay giây phút cuối cùng Quân nở một nụ cười tỏa nắng, điện tâm đồ ngừng nhấp nhô mà kéo thành mộ đường thẳng.
– QUÂN…… QUÂN.. ĐỪNG!!!
Mọi người hét lên, bàn tay lạnh lẽo ấy đang nắm chặt tay nó thì buông thỏng xuống, đôi mặt kia nhắm chặt lại, nó nhìn xuống bàn tay trống không của mình tim đau nhói, khóc không được nữa, nó không thể rơi một giọt nước mắt nào nữa cả người nó cứ như pho tượng cứng nhắc không cảm xúc.
” Đừng để nỗi buồn vương trên đôi mắt em…. mạnh mẽ lên thôi nào cô gái…. anh sẽ mãi dõi theo em…… ”
Một quầng sáng đứng dưới giường bệnh, cậu nhìn mọi người lần cuối vẫy tay mỉm cười, rồi tan biến.
Trên đời này có thiên thần không? nếu có thì Quân sẽ là một thiên thần nữa.. một thiên thần ấm áp, dịu dàng….
Đêm hôm ấy, có một người đang ông trở về nhà sau một ngày đi săn một mỏi, đi ngang qua khu rừng ông giật mình nhìn thấy một chàng trai đang nằm bên vách đá bất tỉnh, đầu cậu toàn là máu, quá hoảng loạn người đàn ông gọi điện báo cảnh sát……. và cũng trong đêm hôm đấy vị chủ tịch của công ty H&H nhận được một cuộc gọi khiến ông suýt lên cơn đau tim và bắt chuyến bay sớm nhất về Việt Nam….. sáng hôm sau một chuyến bay cất cánh bay thẳng vào nền trời xanh biếc.
Một tuần sau tang lễ của Quân là một ngày mưa tầm tã, mưa như trút nước, Nó ngồi bên cửa sổ nhìn làn mưa trắng xóa, nhìn giọt nước hất vào ô cửa kính, Vy đẩy cửa bước vào thấy nó nhỏ lại đau lòng, kể từ ngày Quân mất nó chẳng nói năng một tiếng nào suốt ngày ngồi một mình thẫn thờ như thế, nó vẫn ăn vẫn ngủ nhưng tuyệt nhiên không nói một lời nào. Cũng từ hôm ấy Hắn biến mất không một chút tung tích chẳng ai biết Hắn ở đâu, mọi người đều cất công đi tìm nhưng vô ích, mọi công sức bỏ ra đều không đổi lại được một chút tin tức nào.
– Nhi.. h