nhà này, đúng thật là chẳng giống ai nhất là Vy sắp làm mẹ tới nơi rồi mà cứ y như con nít ham chơi quá đi thôi.
– Mày định về luôn rồi phải không?
– Ừ… chương trình học kết thúc rồi!
Vy gật gù vui mừng trong lòng, cuối cùng nó cũng nghĩ thông suốt đặt những thứ của ngày xưa xuống. Vy vẫn nhớ như in những chuyện xảy ra của năm năm trước, Hiểu Nhi con bạn của cô khi biết được sự thật rằng Huy bị khối u não đã hét lên rồi chạy ra ngoài lúc đó Vy lo lắm nhưng Nam bảo yên tâm. Ừ thì yên tâm vì tối đó Nhi cũng chịu trở về toàn thân ướt sũng nước mưa, nhìn cái gương mặt tái nhợt đi ấy của Nhi Vy đã hoảng sợ vô cùng, kể từ hôm đó Vy không thấy Nhi cười, Nhi cũng không hề mở miệng nói một câu suốt ngày chỉ giam mình bên khung cửa sổ nhìn về một nơi rất xa, khuôn mặt Nhi lúc ấy không hề đọng lại một chút cảm xúc nào, lạnh lẽo băng giá. Vì cảm thấy không ổn ba mẹ Vy đã gọi bác sĩ đến khám và mọi người thật sự sốc khi bác sĩ bảo Nhi đã bị bệnh trầm cảm, suốt một năm trời Hiểu Nhi- bạn thân cô chỉ tồn tại chứ không hề sống, ngần ấy thời gian khép mình với thế giới bé nhỏ của bản thân bỏ quên đi cuộc sống vốn rộng lớn ngoài kia, khép mình lại với nỗi đau………
Nghĩ lại tự nhiên một giọt nước mắt của Vy rơi xuống, Hiểu Nhi nhìn sang thấy thế bèn đưa tay lau vội nhẹ nhàng nói.
– Sao thế? sao lại khóc? sắp làm mẹ rồi đấy!
Vy lắc đầu ôm Nhi, Nam ở phía trước cũng ngân ngấn lệ, anh thương Nhi như đứa em gái ruột của mình vậy, con bé đã chịu quá nhiều tổn thương, mười bảy tuổi mất cả cha lẫn mẹ, mười bảy tuổi mất cả nhà lẫn người con trai mình yêu nhất, mười bảy tuổi tận mắt chứng kiến tai nạn kinh hoàng ấy đã cướp đi cả người bạn thân nhất. Ai cũng có hạnh phúc cho riêng mình ấy thế mà sao Hiểu Nhi lại một mình đơn độc giữa dòng đời thế này…… Nam cảm thấy có lỗi với Nhi vì anh còn cất giữ một bí mật to lớn muốn nói ra lắm nhưng nói ra sẽ được gì, nói ra sẽ mang lại niềm vui hay nỗi buồn cho Cô đây?
Về đến nhà mọi người đã đến đông đủ cả, có ba mẹ Vy, ba mẹ Nam, Quỳnh anh và Hoàng nữa, ai thấy Nhi cũng đều tươi cười rạng rỡ làm cô hạnh phúc lắm vì ít ra cô vẫn còn nơi để về mặc dù không phải nhà mình nhưng sao ấm áp quá, ai cũng đều quan tâm cô hết mực, quá cảm động cô dang tay chạy ùa vào ôm tất cả mọi người.
– Nhớ mọi người quá!
– Ba mẹ nuôi cũng nhớ con lắm! – mẹ Vy lên tiếng.
– Em cũng nhớ chị nữa! – Quỳnh Anh nói.
Không khí vì có Nhi mà thêm phần náo nhiệt hẳn lên, mọi người đẩy Hiểu Nhi vào chỗ ngồi rồi gỡ mắt kính trên mặt cô ra chăm chú quan sát. Phải nói sau khi đi du học bốn năm ở Pháp cô trở về với nhiều thứ đổi khác, làn da trắng hơn, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ đã chuyển sang mái tóc ngang vai màu nâu xám mất rồi nhưng nhìn có phần chính chắn hơn. Quỳnh Anh tấm tắc khen.
– Chị Nhi về trông xinh hơn hẳn, em ghen tị với chị quá!
Hiểu Nhi xoa đầu Quỳnh anh cười nhẹ.
– Em trông xinh hơn cả chị!
– Thật á? vui quá đi!
Từ khen Quỳnh anh quay ngoắc sang vui mừng, Hiểu Nhi mở vali chia quà cho mọi người, tất cả nói chuyện rôm rã, ấy thế mà thấp thoáng trong những nụ cười ấy vẫn có nụ cười không trọn vẹn.
– Thôi con lên tắm đi rồi xuống chúng ta nhập tiệc! ta có làm nhiều món con thích ăn lắm!- Mẹ Vy thúc giục.
Vy dẫn Nhi lên phòng, ba mươi phút sau Nhi bước xuống cả nhà bắt đầu nhập tiệc.
New York, Mỹ.
Nghe tiếng chuông báo khẩn cấp các bác sĩ vội vã đến ngay phòng bệnh, một cô y tá thấy bác sĩ đến thì nói.
– Bác sĩ vừa rồi tay bệnh nhân này cử động!
Vị bác sĩ trưởng khoa điều trị có hơi ngạc nhiên, bệnh nhân này đã nằm đây năm năm rồi hôm nay lại có dấu hiệu tỉnh đúng là kì tích.
– Mau gọi điện cho ông Hiển!
Quay sang dặn cô y tá xong, bác sĩ đến cạnh giường bệnh và bắt đầu làm một vài động tác kiểm tra, trên môi ông xuất hiện một nụ cười tươi tắn, mà giá như nụ cười ấy xuất hiện sớm một chút thì vui rồi. Rất nhanh sau đó ông Hiển đã có mặt tại bệnh viện, thấy ông vị bác sĩ từ tốn nói.
– Kì tích, quả là trên đời này có kì tích!
Ông Hiển nhìn nụ cười tươi tắn ấy mà hồi hộp hỏi.
– Sao rồi bác sĩ? con trai tôi làm sao, ông mau nói đi.
– Con trai ông sẽ sớm tỉnh lại thôi! Phải nói con trai của ông thật may mắn, tôi cứ tưởng rằng cậu ta sẽ sống thực vật đến suốt đời đấy!
Nghe được những lời này của bác sĩ ông Hiển như được hồi sinh lại, năm năm qua ông đã dằn vặt đau khổ biết nhường nào, khi nhận được cuộc gọi định mệnh ngày hôm đấy của cảnh sát ông như muốn khụy ngã giữa nền đất lạnh lẽo, cảnh sát báo con trai ông có lẽ đã gặp tai nạn tình trạng đang nguy kịch, ông đã bắt chuyến bay riêng để về Việt Nam sớm nhất có thể. Đến bệnh viện tim ông thắt lại khi thấy đứa con trai của mình nằm trên giường đầu băng trắng lại khổ sở hơn khi bác sĩ bảo con trai ông có khối u ở não và do tai nạn bị va đập mạnh ở đầu dẫn đến hôn mê sâu và đang rất nguy kịch nếu không mau phẫu thuật não có thể sẽ dẫn đến từ vong, và trong ngày hôm đó ông đã đưa con trai mình đến nước Mỹ xa xôi để phẫu thuật. Đứng bên ngoài phòng phẫu thuật đếm thời gian lặng lẽ nặng nề trôi qua, ông thầm cầu nguyện nhưng khi đèn tắt bác sĩ bước ra