pacman, rainbows, and roller s
Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326091

Bình chọn: 8.5.00/10/609 lượt.

o không sống vì hiện tại đi.

– Đừng dằn vặt nữa, cô sống tốt là được rồi mọi

chuyện đã qua hãy đặt xuống đi!

– Xin lỗi cô nhé Hiểu Nhi! Cô không giận tôi chứ!

Cô lắc đầu cười bảo.

– Tôi quên hết rồi!

Mỹ Linh cảm thấy hổ thẹn với Cô, sao ngày xưa cô lại có những suy nghĩ ích kĩ đến thế chứ.

– Thế thì tốt quá! Cô và Khắc Huy thế nào rồi?

– Anh ấy trốn tôi năm năm rồi! Thôi tôi về nhé, gặp lại cô sau.

Mỹ Linh nhìn theo bóng cô cho đến khi khuất dần rồi biến mất.

Hiểu Nhi lang thang trên con đường quen thuộc và rồi bước chân dẫn cô về nơi chất chứa biết bao kỉ niệm, căn nhà vẫn im lìm như ngày xưa từ khi Huy đi nó khép cửa im lặng đến nao lòng, Hiểu Nhi ấn mật khẩu mở cửa bước chân cô chầm chầm đi đến khu vườn nhỏ phía sau, những chậu bạch thiên hương nở rực rỡ sắc trắng tinh khôi dưới ánh nắng rực rỡ.

– Hoa nở rồi… anh ở đâu?

…………………………………………….

– Tỉnh rồi! Bác sĩ bệnh nhân tỉnh rồi!

Cô y tá réo ầm lên vị bác sĩ và ông Hiển chạy vội vào, trên giường chàng trai mở đôi mắt chớp chớp nhìn mọi thứ xung quanh. Vị bác sĩ đi đến khám lại một lượt và mỉm cười nói với ông Hiển.

– Tất cả đều bình thường, nghỉ ngơi một vài tuần là có thể xuất viện rồi.

– Tốt quá!

Ông Hiển vui mừng đến cạnh giường bệnh, chàng trai chống tay xuống giường ngồi dậy, đầu óc hơi choáng váng, một dãy hình ảnh mơ hồ lướt qua rồi biến mất.

– Con trai thấy thế nào rồi?

Ông hiển hỏi, chàng trai ngước đôi mắt nhìn ông.

– Ở đây là đâu?

– Bệnh viện, ở đây là bệnh viện.

– Bệnh viện…. tại sao tôi lại ở đây?

Ông Hiển từ tốn.

– Con bị tai nạn, nằm đây rất lâu rồi!

Chàng trai ôm đầu, một lúc hỏi.

– Tôi là ai? Ông là ai? Sao tôi lại không nhớ thế này…. đầu của tôi đau quá!

Gương mặt mọi người chợt căng thẳng nhất là ông Hiển.

– Con là con trai ta, Phạm Khắc Huy! Con nhớ chưa?

– Tôi là con trai ông? Tôi không nhớ gì cả…. tại sao đầu tôi lại trống rỗng thế này?

– Bác sĩ sao lại thế này?

Ông Hiển không giữ được bình tĩnh nói, bác sĩ nhăn mặt hỏi.

– Cậu trai trẻ cậu có nhớ cậu tên gì? Bao nhiêu tuổi không?

Một cái lắc đầu bất lực.

– Tôi không nhớ!

Rời khỏi phòng bệnh vị bác sĩ nói với ông Hiển.

– Có lẽ do chấn động mạnh cùng với việc phẫu thuật thất bại đã để lại di chứng!

– Vậy phải làm sao đây bác sĩ?

– Đó là do cậu ấy thôi! Tôi nghĩ nên đưa cậu ấy về nơi chứa nhiều kỉ niệm nhất để gợi nhớ lại!

Vị bác sĩ rời đi, ông Hiển suy tư.

Có nên để Khắc Huy trở về Việt Nam?

Chương 79: Gặp Lại Anh.

Từ lúc về đến giờ Hiểu Nhi vẫn rãnh rỗi, cô bỏ ra cho mình một tháng để thăm lại những địa điểm ngày xưa mà mình vẫn hay lui tới. Hôm nay cũng thế, cô cột chắc dây giày, bỏ cái máy ảnh vào ba lô cô khoát nó lên vai đẩy cửa ra khỏi nhà, hôm nay cô sẽ đến thăm một nơi mà rất lâu rồi cô chưa thể đến, nơi đó cũng là một nơi đặc biệt.Đứng từ xa nhìn về ngọn đồi cô đã thấy bóng cây bằng lăng cao vút ngập cả sắc tím dưới nền trời xanh thẳm, cây lùn giờ đã cao hơn cô quá rồi, đứng dưới tán cây cô trong nhỏ bé biết nhường nào, anh nói không sai bây giờ cây lùn đã chẳng còn lùn như ngày xưa nữa rồi mà đổi lại cô đã lùn hơn nó. Cô thích màu tím bởi thế nên cô lại càng thích hoa bằng lăng hơn, người ta nói hoa bằng lăng là nét đẹp của mối tình tuổi học trò đầy mơ mộng nhưng không kém phần lãng mạn, còn màu tím gợi sự thủy chung sắc son không thay lòng đổi dạ, Vy và Linh ngày trước vẫn hay bảo cô sến súa mơ mộng ấy thế mà cô vẫn cứ kệ thích thì thích thôi chẳng màn đến mấy thứ ấy đâu nhỉ?

Hiểu Nhi thả người nằm xuống dưới tán cây ngắm nhìn những cánh hoa nhỏ lâu lâu lại theo cơn gió mà rơi xuống, có khi cô đưa tay bắt lấy…. xòe bàn tay ra cho cánh hoa bay đi, cô nhìn theo với ánh mắt buồn.

– Em phải chờ đến bao giờ mới gặp được anh?

Tự nhiên trong đầu cô nhớ lại lần đầu tiên gặp Huy khiến cô cười khẽ vẻ mặt lúc đấy của Huy vừa ngố tàu vừa lạnh nữa, cô lại tưởng tượng vẻ mặt mình lúc đó chắc kinh khủng lắm. Cái tính nông nổi bốc đồng ngày xưa lại khiến cô gặp được Huy để rồi yêu anh như một định mệnh, có lẽ đây là duyên ông trời sắp đặt chỉ là cô làm vụt mất cơ hội được bên cạnh anh để bây giờ hối tiếc… bao giờ cơ hội lại đến với cô một lần nữa? Cô hứa là sẽ trân trọng, sẽ giữ Huy lại chẳng bao giờ để anh rời xa cô một lần nào nữa.

” Gặp nhau là một cái duyên, còn giữ được nhau hay không phải xem bạn có biết nắm giữ lấy cơ hội ấy hay không…”

Điện thoại trong túi Nhi reo lên, Nhi vội bắt máy.

– Tao nghe!

– ” Mau đến Smile đi! Con Linh về rồi đang ở đây nè!”

Tiếng Vy vang lên trong điện thoại, Nhi ừ rồi tắt máy, cô bắt một chiếc taxi đến Smile.

Đẩy cửa bước vào Nhi giật mình vì tiếng hét của Linh.

– NHI ƠI! AAAAAAAA

Vừa hét xong Linh bay đến ôm chặt lấy Nhi, Linh mừng quýnh lên không để ý xung quanh ai cũng nhìn cô đầy ái ngại, Nhi đưa tay ôm con bạn.

– Nhớ mày quá huhu.. Nhi ơi!

– Tao cũng nhớ mày mà!

Linh vội phản bác.

– Nhớ gì chứ mày đi biệt tích suốt bốn năm trời chẳng chịu về thăm tao lấy một lần!

Nhi buông Linh ra cười nói.

– Xin lỗi mà! Chẳng phải giờ tao đã về rồi hay sao?

– Thôi bỏ qua đi, vào đây… ngồi xuống… u