ông đã chết lặng…. cuộc phẫu thuật thất bại, từ đó con trai ông nằm hôn mê không tỉnh, bác sĩ bảo có lẽ sẽ phải sống đời sống thực vật đến suốt đời. Có lẽ ông trời muốn trừng phạt ông, tội lỗi ngày xưa ông gây ra quá lớn để bây giờ tất cả đổ lên đầu đứa con trai tội nghiệp của mình, ông hối hận lắm rồi… nhưng có phải đã quá muộn. Suốt năm năm ông đều ôm hi vọng một ngày nào đó con trai ông sẽ tỉnh lại, ông đã cùng con trai sống ở nước Mỹ này ngần ấy năm trời…. ông đã một bước không rời khỏi bệnh viện quá xa vì ông tin đứa con này rồi sẽ tỉnh lại chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Trở lại, ông cười thật tươi nhìn vị bác sĩ.
– Bao giờ thì nó sẽ tỉnh lại?
– Ông cứ chờ đi, tôi không dám chắc chắn là ngày nào.. nhưng ông yên tâm sẽ nhanh thôi!
Vị bác sĩ rời đi, ông ngồi xuống cạnh giường nhìn đứa con trai thật trìu mến.
– Chỉ cần con tỉnh lại mọi thứ ta đều không màng đến nữa!
……………………………………………………………………………
Kết thúc buổi tiệc mọi người trở về nhà của mình, Nhi định mua một căn nhà khác ở nhưng Vy nhất định bắt cô ở lại với mình, Vy nói Nhi đã đi những bốn năm lâu quá rồi cô rất nhớ Nhi nên giữ Nhi ở lại nếu mà Nhi đòi đi nữa cô sẽ giận luôn, Nhi đành ở lại.
Nhi men theo cầu thang dẫn lên tầng thượng của căn nhà, đứng ở nơi cao nhất cô nhìn xuống dòng đường tấp nập xe cộ đi lại, lại nhìn những tia sáng đủ màu sắc của đèn đường và các ngôi nhà bên cạnh, cái thứ ánh sáng mờ mờ ảo ảo làm cô bị cuốn theo. Hôm nay trăng sáng quá lại có rất nhiều ngôi sao lấp lánh trên bầu trời, cô đưa tay đếm những vì sao lấp lánh ấy…. nhiều quá cô không thể đếm hết…. ấy thế mà cô lại nhớ như in cô và anh xa nhau đã bước sáng ngày thứ 1845.
Từng ngày trãi qua như xiết chặt lại trái tim cô, ngần ấy thời gian không quá ngắn cũng không quá dài so với cuộc đời của mỗi con người nhưng ngần ấy thời gian lại cứ như vết đâm không thôi rỉ máu khiến cô đau âm ĩ, nó giày vò cô cả trong mơ lẫn khi thức dậy. Mọi người nhìn vào có thể nghĩ cô chốn chạy bốn năm để rồi ngày hôm nay trở về có lẽ mọi thứ trong cô đã ngui ngoai nhưng mấy ai biết trở về nơi gắn liền với quá khứ thì những chuyện xảy ra ấy như chỉ mới hôm qua mà thôi.
Hôm nay cô nhớ anh, nhớ đến da diết…. đã biết bao nhiêu lần ở nơi xứ người cô đã muốn bỏ tất cả để trở về tìm anh, bằng mọi giá cô cũng phải tìm được anh nhưng rồi ý nghĩ ấy cũng được cô buông xuống, cô biết anh trốn kĩ lắm…. cô lại là một kẻ bất lực giữa lòng thành phố bao la rộng lớn này, giữa hàng vạn người cô biết tìm anh ở đâu? Cô sợ khi mình trở về cái kí ức kinh khủng ấy lại bủa vây tâm trí cô…. và cô sợ mình lại nhớ đến cái nắm tay xiết chặt ấy của Quân… cô biết mình cũng rất nhớ Quân.
Gió thổi làm mái tóc ngắn của Nhi bay bay, đêm nay đông vui náo nhiệt đến thế sao cô vẫn cảm thấy cô đơn đến lạ, có phải vì ở nơi này đã vắng bóng của hai người con trai ấy?
Khi con người ta bị bỏ lại một mình đó có phải là cô đơn? Không…. cô đơn mang nhiều sắc thái khác nhau lắm, có người cô đơn vì không có người yêu, có người vì cảm giác lạc lỏng ở con phố đông người và….. có người cô đơn vì chẳng có ai đó để yêu thương.
Cái cảm giác chênh vênh mà bây giờ cô đang đối mặt cũng giống như con người ta lúc cô đơn vậy. Không một điểm tựa chỉ thấy mình lơ lửng chới với mà chẳng có ai chịu đưa tay ra nắm lấy, giữ chặt. Buồn lắm! Đau lắm! Khổ sở lắm! Chỉ là chẳng biết phải làm gì……
Hiểu Nhi đứng đó hứng dòng gió mát có đôi khi gió mạnh quá cô phải đưa tay lên ôm đôi vai bé nhỏ vì lạnh, nếu như có Huy ở đây anh ấy sẽ mắng cô là ” Hay bị cảm mà cứ ra gió!” rồi sẽ tốt bụng khoát lên vai cô một cái áo thật ấm, chỉ là nếu có anh ấy ở đây thôi chứ anh ấy làm sao ở đây được, làm sao biết cô đang lạnh rét run như bây giờ.
Vy tìm khắp nhà chẳng thấy Nhi đâu lại thấy trên tầng thượng sáng đền bèn đi lên, ra đã thấy Hiểu Nhi đứng đó từ bao giờ, cô nhẹ nhàng đứng bên cạnh cất tiếng.
– Mát nhỉ?
– Ừ!
Im lặng một lúc Vy nói.
– Mày có dự định gì chưa?
– Thứ 2 tao sẽ đi xin việc!
– Ở đâu?
Vy nhìn Nhi chờ đợi câu trả lời.
– Tập đoàn thời trang H&H.
Hai mắt Vy mở to hết cở nhìn Nhi, cô không thể tin được Hiểu Nhi lại đưa ra quyết định này, đó là tập đoàn nhà Huy, thật sự cô không thể hiểu nỗi suy nghĩ của con bạn mình nữa rồi.
– Sao lại là tập đoàn ấy?
– Vì năm năm trước tao đã nói với bản thân mình như thế… bây giờ đã đến lúc thực hiện.
– Nhưng tập đoàn ấy là của……
– Tao biết.
Nhi cắt ngang lời Vy, cô quay sang mỉm cười.
– Mày yên tâm công việc là công việc tao sẽ không để những thứ khác làm ảnh hưởng!
Vy thở dài gật đầu, im lặng một lúc Nhi cất giọng nhỏ xíu.
– Mày biết không…. vì một lí do nữa là….. ở đấy đã từng có anh ấy!
Giờ khi quan sát kĩ Vy mới nhận ra được một điều cô gái đứng trước mặt mình đây không phải là Hiểu Nhi yếu đuối luôn chỉ biết dựa dẫm của ngày xưa, Hiểu Nhi của bây giờ mạnh mẽ, quyết đoán… chỉ là Vy vẫn yêu hơn cái dáng vẻ hoạt bát, lanh lợi và lắm lời của ngày xưa hơn chứ không phải Hiểu Nhi của bây giờ ít nói trầm ngâm và có phần lãnh đạm. Có phải khi trãi qua nhiều biến cố cũng như nỗi đau con người ta
