Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326162

Bình chọn: 9.5.00/10/616 lượt.

hế nào…. nếu cứ để nó nằm yên thì sẽ không cảm thấy nhói lòng nhưng nếu chạm vào sẽ đau đến tận tâm can.

——————————————

NĂM NĂM SAU.

Đường phố Sài Gòn vẫn tấp nập hối hả, dòng người qua lại chen chút nhau giữa cái nắng gay gắt của mùa hạ, chỉ cần nhìn thấy thôi cũng khiến con người ta như muốn ngạt thở.

Đã năm năm trôi qua mọi thứ đều khoát lên mình một màu áo mới, phố phường Sài Gòn giờ đây đã đẹp đẽ hơn xưa, những tòa nhà cao ốc trọc trời cứ mọc lên ngày càng nhiều, nhà cao tầng san sát nhau, đường phố xanh rợp bóng cây…… tất cả đều thay đổi….

Một chiếc xe hơi màu trắng chạy từ đâu đến dừng lại trước căn biệt thự có cổng trồng một giàn hoa tường vi, từ trong chiếc xe một người con trai bước xuống trên người vẫn còn mặc một bộ vest rất lịch sự và bãnh bao, anh ta chừng 25-26 tuổi, xuống xe Anh đưa tay nhấn chuông chốc chốc lại nhìn vào đồng hồ đeo tay hình như có việc gì đó khá vội. Năm phút sau cánh cổng mở ra, một người con gái ăn mặc khá sang trọng với chiếc váy suôn màu trắng, bụng cô nhô lên cao chắc có lẽ đang mang thai, anh nhìn thấy cô thì vội đi đến đưa tay dìu cô ra xe miệng mắng yêu.

– Em làm gì lâu thế, để chồng mình chờ ngoài nắng sắp phát bệnh luôn rồi!

– Hay nhỉ? Em đang mang thai đấy, muốn nhanh là nhanh được à?

Cô vợ không vừa trả lời miệng chu lên rất đáng yêu làm anh chồng nhìn thấy không kìm lòng được mà bẹo má một cái cười bảo.

– Em đúng là nuôi mãi không lớn!

Nghe chồng mình nói vậy cô vợ chỉ cười hì hì, chiếc xe lăn bánh đến địa điểm đã hẹn trước… có một người đang chờ.

Tại sân bay Tân Sơn Nhất, một cô gái đeo kính đen che khuất cả nửa khuôn mặt, cô mặc một bộ váy màu vàng hai tay đẩy hai cái hành lí rất to đang đứng ở cửa chờ. Trong lúc chờ đợi cô tranh thủ liếc mắt nhìn ngắm xung quanh và rồi nhiều cảm xúc đan xen, cô ngẩng đầu lên nhìn bầu trời xanh ngần cao thăm thẳm, hôm nay nắng đẹp….. lúc cô đi là một ngày mưa buồn ấy thế mà hôm nay trở về Sài Gòn đón cô bằng hàng nghìn tia nắng vừa ấm áp vừa chói lóa. Ừ thì bốn năm qua ở nơi xứ người cô chưa hề một khắc thôi nhớ thương về Sài Gòn, nơi đây đã ôm ấp cô từ thuở lọt lòng cho đến lúc ý thức rõ ràng, nơi đây cũng là nơi chứa đựng cả một quãng trời đau thương mà cô đã chịu đựng. Nếu là người Hà Nội khi đi xa người ta sẽ thường nhớ về cái giá rét buốt khi đông sang ngồi bên nhau quay quần ăn lẩu thổi phì phò cho khói bốc lên nghi ngút rồi nhìn mặt nhau mà cười. Còn người Sài Gòn khi đi xa thường nhớ về những cơn mưa bất chợt chóng đến rồi chóng đi, mà cũng chưa hẳn bởi Sài Gòn tánh kì lắm có rất nhiều thứ để nhớ, không cần biết bạn từ nơi nào đến ở Sài Gòn lâu rồi bạn cũng sẽ nhớ thôi.

Không khí hôm nay có đôi phần nóng ẩm, cô mới xuống máy bay một tí thôi mồ hôi đã ướt đẫm phía sau lưng đúng là cứ đứng chờ thế này chắc cô bốc hỏa mất. Bỗng có một chiếc xe đậu trước mặt cô nhấn còi inh ỏi, cô nhăn mặt cố gắng nhìn xe người phía trước là ai nhưng vẫn không nhìn rõ cho đến khi cửa xe mở hai người trong xe bước ra. Nhìn thấy cô hai người bọn họ cười toe toét, cô cũng vui mừng không kém. Cô gái kia dang tay về phía cô rồi chạy ùa đến làm chàng trai một phen hoảng sợ vì cô đang mang thai.

– NHI! Trời ơi tao nhớ mày quá đi!

Đúng cô chính là Hiểu Nhi còn cô gái kia là nhỏ bạn thân điên điên khùng khùng của cô Ái Vy.

– Tao cũng nhớ mày!

Hai cô gái cứ ôm nhau thắm thiết làm Nam đứng đấy nhăn nhó phàn nàn.

– Thôi đi về nhà rồi hàn huyên tâm sự, anh sắp bị nướng chín dưới cái nắng này rồi!

Vy liếc Nam một cái rồi kéo Nhi lên xe bỏ mặc Nam phải xách 2 cái vali to đùng phía sau, Vy và Nam đã về một nhà từ hai năm trước, do Nam không đợi được nữa mà cứ nhất quyết đón nàng về dinh trước sự năn nỉ cật lực của Nam trong hai tháng trời cuối cùng Vy cũng gật đầu đồng ý về làm bà chủ. Lúc đấy Hiểu Nhi có nhận được thiệp nhưng cô đã không thể về dự làm Vy điên tiết lên mà hễ gọi điện cho cô là mắng chửi xối xả thế rồi từ từ Vy cũng nguôi giận mà bỏ qua tuy nhiên lâu lâu vẫn hay trách móc cô.

Nam lái xe đưa cả ba về nhà mình, từ lúc kết hôn Vy và Nam đã mua một căn nhà ba tầng gần công ty để dễ bề đi lại, căn nhà có sân khá rộng lại có bể bơi nên Vy thích lắm, dọc đường Vy kể đủ thứ cho Nhi nghe.

– Con Linh nó gọi cho mày chưa?

– Chưa.

– Nó và Tuấn đi du lịch châu Âu hai tuần trước rồi! Sướng thật đấy, biết vậy tao chẳng cưới hỏi gì đâu cứ như con Linh đi chơi tự do có phải sướng hơn không. Đâu có giống bây giờ có bầu có bì không được đi đâu hết!

Nhi bậc cười vì câu nói của Vy lại thấy cái chau mày của Nam chắc anh đang uất ức lắm đây.

– Em nói vậy mà nghe được à? Làm vợ anh khổ sở lắm sao?

Vy liếc nhìn Nam bĩu môi nói.

– Không khổ mà chán sắp chết rồi đây này, anh suốt ngày công việc với công việc bỏ mặc em ru rú ở nhà! Nếu em biết trước em không thèm lấy chồng đâu yêu đương như trước vẫn vui hơn.

Có vẻ thấy mình hơi có lỗi Nam bèn hạ giọng xin lỗi.

– Anh biết anh sai rồi vợ yêu tha cho anh nhé! Mai anh ở nhà dẫn em đi chơi!

– Phải vậy chứ!

Đang giận đó Vy bỗng thay đổi sắc mặt ngay lập tức, Nhi lắc đầu nhìn hai vợ chồng


Pair of Vintage Old School Fru