nghẹn ứ ở cổ họng… sao Quân có thể đưa ra lựa chọn ngu ngốc dành cho chính mình như thế lỡ đâu…..
– Được tôi nhảy, nhưng anh phải hứa là sẽ bình an vô sự….. tôi rất muốn được gặp lại anh…. cảm ơn rất nhiều!
Quân gật đầu, Hắn cởi bỏ dây an toàn mở cửa nhìn dòng đường lướt nhanh phía trước mặt… một giọt nước mắt khẽ rơi xuống, Hắn nhắm mắt lại lấy đà nhảy xuống, do tốc độ của xe quá nhanh nên vừa chạm mặt đường của người Hắn đã lăn ra khỏi lòng đường và trượt xuống dốc núi đầu đập vào vách đá.. máu từ đó chảy ra, mọi thứ xung quanh tối xầm lại…. Hắn bất tỉnh.
Giây phút Hắn nhảy ra khỏi xe Quân đã mỉm cười một cái,một nụ cười nhẹ nhõm biết bao vậy là cậu đã yên tâm, Nó đã có người chăm sóc rồi……. ” Xin lỗi vì tôi không thể giữ được lời hứa với cậu… tôi biết một khi đưa quyết định này đồng nghĩa với việc tôi không thể gặp lại cậu nữa….. tạm biệt cậu Khắc Huy!”
Do trời quá tối nên tài xế trên chiếc xe tải không nhìn thấy xe Quân đang lao đến, ngay lúc khoảnh khắc hai xe chuẩn bị đâm xầm vào nhau Quân đã bẻ lái qua một bên tiếng ma sát vang cả một vùng trời khiến tài xế trên xe tải giật mình hoảng hốt nhìn sang chiếc xe con đang lao thẳng vào vách núi…. một tiếng va chạm lớn vang trời chiếc xe ấy đâm thẳng vào vách núi rồi dội ra một đoạn rất xa, va chạm mạnh khiến chiếc xe bị lật ngược lại…
Quân chẳng nhìn thấy gì nữa xung quanh cậu cứ như chong chóng quay rất nhanh mọi hình ảnh trước mắt đều trở thành một mớ hỗn độn, cậu nghe thấy âm thanh rất lớn khiến cậu chói tai, cậu cảm nhận được cơ thể mình đang lắc lư dữ dội cả người như rã rời và như lơ lửng trên không trung, thêm một cú va chạm nữa… đầu cậu đập vào vô lăng, những tiếng động xung quanh nhỏ dần nhỏ dần rồi biến mất.
Người tài xế xe tải phanh gấp tấp vào lề đường rồi vội vàng chạy xuống, trước mắt ông là một cảnh tượng đáng sợ, chiếc xe màu đen bóng loáng đẹp đẽ mà lúc nãy ông nhìn thấy giờ đây vỡ ra từng mãnh vụng, khói bụi nghi ngút, tay chân ông bủn rủn muốn nhấc cũng không nổi.
Lại một tiếng phanh xe gấp gáp khác vang lên giữa một vùng trời vốn bình yên, một cô gái mặc trên người chiếc váy màu đen lao xuống, ông nghe tiếng cô gái hét lên.
– QUÂN! TRỜI ƠI!
Mỹ Linh chạy thật nhanh về phía chiếc xe mà hét lớn, trước mắt cô mọi thứ trở nên thật đáng sợ, tim cô như ngừng đập… Quân của cô đâu?? Quân của cô đâu rồi??? tiến lại gần chiếc xe cô thấy một bàn tay đầy máu… chiếc nhẫn ấy…. là Quân…
– Mau giúp tôi kéo anh ấy ra ngoài đi!
Cô lao đến hét lớn với ông tài xế, ông hốt hoảng chạy lại, một tay cầm điện thoại báo cảnh sát.
Nó xuống xe thất thần nhìn cảnh tưởng trước mắt, mọi thứ sao lại xảy ra qua nhanh thế này? nó đã chậm chân rồi, ở trong chiếc xe ấy có phải có hai người con trai quan trọng nhất trong cuộc đời nó không…. đừng nhé… đừng là Hắn và Quân có được không? Nó nhấc từng bước nặng nề về phía đấy với tâm trạng sợ hãi cực độ…..
Ba mươi phút sau, xe cảnh sát kéo đến ngập cả đoạn đường, xe cứu thương cũng đến… các cảnh sát cố gắng đưa người bị thương ở trong xe ra, mấy phút sau Quân được đưa ra khỏi xe, khỏi cái đống hoang tàng ấy, đầu cậu, khắp người cậu đều là máu, máu nhuộm đỏ thẩm cả chiếc áo sơ mi trắng, Mỹ Linh khóc đến cả hai mắt sưng húp lên vừa thấy Quân cô đã nhào đến.
– Anh.. mau tỉnh lại đi… mau mở mắt ra nhìn em đi… QUÂN…
– Cô mau tránh ra chúng tôi cần phải đưa nạn nhân đến bệnh viện gấp, tình trạng nạn nhân đang rất nguy kịch!
Một người bác sĩ đi theo nói với Mỹ Linh cô vội vàng buông tay ra, Quân được đẩy vào xe cấp cứu, Mỹ Linh chạy theo….. Nó nhìn về phía Quân nước mắt trào ra, đáng sợ quá.. Quân… anh trai của nó… đang nguy kịch… định chạy theo Mỹ Linh lên xe cấp cứu nó vội dừng lại hét lên với cảnh sát.
– Còn một người nữa…. cứu anh ấy.. cứu anh ấy đi!
Nó nhào đến lắc cánh tay vị cảnh sát chỉ về phía chiếc xe, người nó yêu đâu.. người nó yêu còn ở trong chiếc xe ấy mà, nhưng vị cảnh sát vỗ vai nó trấn an.
– Cháu gái… bình tĩnh nào… đâu còn ai trong xe nữa đâu…. chỉ có một người duy nhất trong xe thôi.
– Không phải, chắc chắn còn một người nữa, chú mau tìm đi, nhất định là còn 1 người nữa mà, chú phải cứu anh ấy!
Mất bình tĩnh nó hét lên, kéo tay vị cảnh sát về phía chiếc xe, nhưng không thấy ai trong đấy nữa cả, chỉ còn đống đổ nát, gương mặt nó đanh lại và rồi như phát điên lên nó lấy chân đá vào xe miệng hét lớn.
– Tại sao lại không thấy? Phạm Khắc Huy anh ở đâu? không đúng anh nhất định đang ở trong chiếc xe này đúng không? em sẽ cứu anh… đợi em.. em sẽ cứu anh… aaaaa…
Nó cố gắng mở cửa xe đang bị kẹt ra, mở đến bàn tay chảy máu… vị cảnh sát đau lòng giữ cánh tay nó lại.
– Đừng mở nữa, thật sự chỉ có một người duy nhất đã được đưa ra thôi.
– Chú đừng lừa cháu…. anh ấy còn ở bên trong, anh ấy không thể bỏ cháu….
Cứ thế nó hét lớn với vị cảnh sát, tay vẫn cố gắng mở…. nấc lên từng tiếng nghẹn ngào và như không kiềm chế được nữa nó lịm đi trong tay chú cảnh sát ấy.
Tỉnh dậy…. trần nhà màu trắng hiện ra trước mắt nó, mùi thuốc sát trùng nồng nặc cả phòng, nó chống tay ngồi dậy, đây là bệnh viện mà, nó sa