Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326111

Bình chọn: 9.00/10/611 lượt.

cũng dần dần thay đổi để kịp thích nghi, để giữ mình đừng gục ngã vì những sai lầm của ngày xưa hay vì mất mát quá nhiều cảm xúc bắt đầu chai xạn.

Trở về phòng ngủ, Nhi vừa tắt đèn trèo lên giường đã nghe tiếng gõ cửa, cô ra mở cửa thì mắt mở tròn xoe nhìn Vy, tay Vy đang ôm mền gối…

– Đêm nay tao ngủ với mày!

Nói đoạn Vy đẩy cửa đi vào vứt tất cả lên giường rồi treo lên nằm tỉnh bơ, Nhi lắc đầu bó tay với con bạn.

– Thế nào… cãi nhau với chồng yêu phải không?

– Hứ… tao không thèm cãi với cái con người đáng ghét ấy!

Giọng điệu này là rõ rồi Nhi chỉ cười cười không nói gì với tay tắt đèn rồi cũng trèo lên giường. Nằm lăn qua lăn lại hai cô gái vẫn không tài nào chợp mắt được, thấy Nhi cũng không ngủ được Vy bèn lên tiếng.

– Hôm nay chắc thức tới sáng quá!

– Ừ!

Trong đêm khuya chỉ nghe tiếng Nhi ừ nhẹ, Vy lại tiếp tục.

– Nhi này! Kể tao nghe đi… bốn năm ở Pháp mày đã sống như thế nào?

Nhi nhớ lại cái ngày đầu tiên đặt chân đến Pháp- đất nước mà cô luôn muốn đặt chân đến, sau cơn sang chấn tâm lí cô dần dần lấy lại được nhịp sống mặc dù vẫn rất khó khăn.

– Một tháng đầu tao chỉ đến trường rồi lại về nhà, cuộc sống gói gọn tẻ nhạt như thế…..

Vy im lặng lắng nghe, giọng nói của Nhi nhỏ xíu nhưng đủ để Vy nghe và cảm nhận.

– Và rồi tao bắt gặp một cậu bé trong một lần đi lang thang trên phố,trò chuyện một lúc tao mới biết cậu bé bị bệnh ung thư giai đoạn cuối….. cậu bé ấy đáng yêu lắm chỉ là số cậu bé cũng hẩm hiu như tao vậy… mày biết cậu bé ấy đã nói gì với tao không?

– Nói gì?

– Nó nói.. giá mà ông trời cho em thêm hai tháng nữa để em được về quê thăm bà, được gặp mặt đứa em gái chưa chào đời… nhưng mà mày biết không nó chỉ còn 2 tuần…

Cổ họng Nhi nghẹn ứ khi nhớ về cậu bé khuôn mặt ấy vẫn không thôi ám ảnh cô, Vy nghe thấy cũng khẽ rơi nước mắt.

– Qua buổi gặp mặt đó tao mới nhận ra mình đã lãng phí cho đau buồn hơn một năm trời… tại sao cứ phải buồn mãi mà không buông, thời gian quý giá biết nhường nào, cậu bé chỉ cần 2 tháng nhưng không được còn tao đã lãng phí quá nhiều cái 2 tháng ấy!

– Mày hiểu ra là tốt rồi, tao thấy mày cứ sống trong đau khổ như thế tao cũng buồn lắm!

– Yên tâm, tao sẽ không như thế nữa!

Tiếng nói nhỏ dần rồi mọi thứ chìm vào yên lặng, giữa đêm có một dáng người mở cửa lấp ló đi vào và bế vợ về phòng.

Sáng.

Hiểu Nhi thức dậy từ sớm chuẩn bị điểm tâm cho hai vợ chồng nhà này rồi một mình bắt xe đến một nơi.

Men theo lối đi nhỏ hai bên đầy hoa dại Hiểu Nhi dừng lại trước một mộ phần có hình một người con trai rất trẻ với nụ cười tỏa nắng. Cô đặt bó hoa anh thảo xuống mỉm cười nhìn tấm ảnh trên mộ phần mà nói.

– Em về rồi! Anh có nhớ em không?

Một cơn gió nhẹ thổi qua, Nhi cảm nhận được Quân đang hiện hữu ở đâu đó chỉ là cô đưa tay ra những không thể chạm vào.

– Anh đi rồi… anh ấy cũng rời bỏ em…. sao hai người đáng ghét thế?

Nhi ngồi bệt xuống nền đất ngắm nhìn từng đường nét trên khuôn mặt kia, cô nhớ anh quá! Người anh trai đáng yêu nhất ân cần nhất của cô.

– Trên đời này ngoài anh ấy ra anh là người thương em nhất và luôn hi sinh vì em nhất, ấy thế mà lúc đấy em không nhận ra để khi anh đi rồi em mới thấy trống trãi và cô đơn biết nhường nào.

Quệt vội giọt nước mắt đang trực trào Nhi đứng lên.

– Hôm khác em lại đến thăm anh nhé, đừng vì không có em mà buồn đấy! Em đi đây!

Xoay người bước đi cảnh tượng trong bệnh viện lại hiện về, cô sợ nhất khi phải nhớ lại ngày hôm ấy vì thế cô nên mau chóng rời khỏi đây.. ” Xin lỗi anh nhé Quân… em vẫn chưa quên được!”

Lâu rồi cô không đến chùa nên hôm nay cô quyết định đến thắp nhang, cô muốn cầu nguyện cho cha mẹ và cho cả Quân nữa.

Hiểu Nhi chấp tay cầu nguyện rồi cắm nhẹ cây nhang xuống, nhìn đức phật ở trên cao cô thấy lòng một thoáng bình yên. Đi dạo một vòng quanh khuôn viên chùa Hiểu Nhi bất ngờ nhìn người con gái trước mặt, đó chính là Mỹ Linh trên người cô ta mặc bộ đồ màu xám giản dị giống như các ni cô vậy, cô ta đang phơi thuốc cùng các ni cô khác, Hiểu Nhi lấy làm lạ vô cùng… Và trong một thoáng Mỹ Linh quay ra bắt gặp ánh nhìn chằm chằm của Hiểu Nhi cô ta thoáng ngạc nhiên và sau đó thì mỉm cười, cô ta đứng lên tiến lại về phía cô.

– Lâu quá không gặp!

– Ừ! Lâu quá không gặp.

Hai người ngồi xuống chiếc ghế đá cạnh đó, Mỹ Linh là người mở lời.

– Cô rất thắc mắc về tôi hiện giờ đúng không?

Nhi quay sang gật đầu, Mỹ Linh lại cười, cái nụ cười này lah lắm chẳng giống Mỹ linh của ngày xưa, nụ cười thân thiện hơn.

– Nhiều chuyện xảy ra như vậy chúng ta đều phải thay đổi thôi! Tôi là trưởng nhóm hội từ thiện hôm nay đến đây làm công đức.

– Cô thay đổi quá!

– Tôi luôn dằn vặt vì tôi mới khiến Quân ra đi mãi mãi, tội của tôi lớn lắm…. giá mà ngày xưa tôi không vì cái tình yêu ngu xuẩn của mình mà đi ghen ghét với cô…. vì cái điều tầm thường ấy tôi đã giết chết đi người mà tôi yêu nhất!

Hiểu Nhi cảm nhận được sự hối hận của Mỹ Linh, chỉ là sự hối hận muộn màng nếu như Mỹ linh nhận ra sớm hơn thì mọi chuyện đã khác… nhưng mà dù sao mọi thứ đều đã xảy ra rồi có ngược thời gian trở về được nữa đâu sa


XtGem Forum catalog