đã thấy điều bất ổn, không khí trong phòng này là sao? Vy nháy mắt với Nam ” Coi hai người đó kìa! Bị cái gì vậy?” Nam nhún vai ” sao anh biết được!”. Vy ho lên 1 tiếng nói.
– Hi.. Huy… cậu đỡ chưa?
Hắn có dừng động tác lại ngước mắt nhìn hai người kia.
– Đỡ nhiều rồi!
Nam kéo ghế cho Vy, cả hai ngồi xuống. Nam nhìn sắc mặt của hắn cũng đã bình thường nên phần nào yên tâm.
– Em rất giỏi võ mà sao lại để chúng nó đâm chứ!
Nó dừng động tác bắn súng ì xèo của mình lại, lắng tai nghe hắn và Nam nói chuyện, lòng cũng muốn biết với khả năng của hắn bọn kia không thể nào đâm trúng được, lúc đó đầu nó choáng váng nên không kịp định hình gì cả bây giờ ngẫm lại cũng thấy lạ. Hắn chỉ nhàn nhạt nói, không để lộ một chút cảm xúc gì.
– Bất cẩn thôi.
Đó chỉ là câu trả lời hắn dành cho Nam thôi còn câu trả lời thật hắn cất giữ lại cho riêng mình…. câu trả lời mà chỉ hắn mới biết… vì lúc đó hắn quá hoảng loạn khi thấy con dao đang lăm le về phía nó nên không kịp suy nghĩ gì mà lao ra như bản năng và sự thúc giục nào đó thôi. Nếu kịp bình tĩnh hắn đã dùng cách khác ngăn con dao đó lại rồi… hắn cũng không lí giải được tại sao lúc đó hắn lại mất bình tĩnh như thế nữa… việc đó từ trước đến giờ chưa hề xảy ra… thật buồn cười.. sau hôm đó hắn mới biết bản thân mình vẫn có lúc mất kiểm soát như vậy!
Nam có hơi không tin tưởng về câu trả lời của hắn cho lắm nhưng không tiện hỏi nhiều. Nói chuyện bâng quơ 1 chút thì về.
Vy về rồi nó buồn chán chợt nảy ra ý hay thế là bay thẳng xuống canteen bệnh viện, hắn nhìn nó bay đi như tên lửa mà lòng hồi hộp muốn chết… hồi hộp nó tông đầu vào tường…
Một lúc sau nó trở về với vô số….. vô số…. bánh… kẹo…. trên tay hắn nhìn mà hoa cả mắt.
– Cô mua làm gì nhiều vậy?
– Ăn chứ làm gì?
Nó thảy tất cả số bánh lên giường của hắn rồi kéo ghế lại gần ngồi. Hắn hết nói nổi quay mặt vô cái laptop luôn, mặc kệ cái đứa tham ăn kia ngồi nhai bim bim tóp tép y như đứa con nít mẫu giáo lớp “mầm” móng tai họa…… Nó ăn một lúc cũng chán cất tiếng phàn nàn.
– Nè…. quay ra nói chuyện với tôi đi… chán quá!
– Chán thì chơi game đi! tôi bận.
Thấy hắn không thèm để ý tới mình nó bực bội cầm bịt bánh quăng thẳng vào người hắn… ai dè trúng đầu hắn kêu một cái…. bốc… Nó che miệng cười khúc khích Hắn ngước lên nhìn bịt bánh rồi nhìn sang nó với ánh mắt đầy sát khí, nó chỉ lè lưỡi. Hắn lại cuối xuống, nó lại quăng tiếp…..
– Cô quậy đủ chưa hả? – Hắn mất kiên nhẫn trừng mắt với nó ấy thế mà cái đứa kia vẫn rất tí tởn.
– Ai bảo anh không nói chuyện với tôi…
– Tôi đang bận!
– Bận… bận…ở nhà có 1 mình chán nên tôi mới vào đây, vậy mà vào đây anh lại bỏ tôi bơ vơ còn mình thì cấm đầu vào cái laptop… thật quá đáng!
Nó đứng dậy chống hông gắt lên với hắn rồi làm mặt giận dỗi ngồi xuống khoanh tay quay mặt ra chỗ khác. Hắn thở dài đặt laptop qua 1 bên, nói với nó.
– Thôi được rồi tôi không làm nữa là được chứ gì..
Nó quay phắt lại cười tươi rói.
– Phải vậy chứ!
– Rồi bây giờ ngồi nhìn nhau à!
Nghe hắn nói nó gãi đầu một lúc chợt nói.
– Chơi đố vui búng tai nhé!
Hắn lắc đầu.
– Con nít.
– Đi mà…
Nó năn nỉ.
– Không.
– chơi đi… chơi đi mà…. Huy… sao chỗi…
Diệu kế đã được nó tung ra, nó làm mặt năn nỉ lắc lắc tay hắn.
– Bỏ tay ra coi..
– Đi mà… đi….
– Được rồi bỏ tay ra…
Nó vui mừng bỏ tay ra.
– Vậy anh đố trước đi.
– Cô đố trước đi.
– thôi anh đố đi.
Nó và hắn cứ đẩy qua đẩy lại cuối cùng hắn phán 1 câu.
– Nghỉ chơi.
– Ê không được… để tôi đố…. nghe cho kĩ nhé!… ừm… ừm…
Nó lấy lại vẽ nghiêm túc cất giọng oanh vàng.
– ” con chó đen người ta gọi là con chó mực, con chó vàng người ta gọi là con chó phèn, con chó sanh người ta gọi là con chó đẻ… vậy con chó đỏ người ta gọi là con chó gì?” Đoán không được là bị búng tai nhé, ai đoán được thì người đó bị búng. Ok 30s bắt đầu.
Khỏi cần chờ 30s hắn đã trả lời.
– Con chó đỏ.
Nó đang hí hửng chuẩn bị búng hắn thì đơ người luôn….. trời câu này nó dụ biết bao người rồi mà!!
– Sao… anh… biết hay vậy?
Hắn nhún vai.
– Đơn giản… tôi đoán đúng rồi!
Vậy là nó đành đưa tai ra cho hắn hành quyết, miệng còn nài nỉ.
– Nhẹ tay thôi nha!
Vừa dứt lời hắn đã búng cái phóc làm nó la oai oải…
– ĐAU…..
– Có chơi có chịu.
Nó lườm lườm hắn.
– Anh giỏi lắm! Chờ đó.
Hắn không nói gì bắt đầu câu đó của mình.
– Con gấu trúc ao ước gì mà không bao giờ được?
Vừa nghe xong câu đố nó cười thích thú phán.
– Được trị thâm quầng mắt…. haha… quá đúng!!!
Ai dè hắn lại lắc đầu vì câu trả lời của nó.
– Sai.
– Vậy chứ là gì? – Nó hỏi lại không tin mình trả lời như vậy mà sai.
– Nó ao ước được chụp hình màu.
Hơ… hơ…. vậy mà hắn cũng nghĩ ra… nó ủ rủ đưa tai ra tiếp tục lãnh đòn. Tới lượt nó, lần này nó quyết tâm.
– What is between the sky and earth?( cái gì ở giữa mặt trời và trái đất?)
Lại một câu hỏi không mất thời gian suy nghĩ.
– And ( và).
Nó đang đứng khí thế sục sôi thì ngã người xuống ghế luôn…. lại bị búng.. hắn thích thú nhìn hai bên tai của nó đỏ ửng lên trông rất buồn cười, còn nó thì mặt hầm hầm.
– Đố lẹ đi. – Nó gắt.
Hắn thôi không cười nữa.
–
