thêm cả hắn và Quân chạy ngay vào thang máy, lên đến tầng 5 hai người tìm kiếm khắp nơi vẫn không thấy nó, lòng dâng lên nỗi bất an. Rời khỏi tầng 5, hắn và Quân đứng trước cửa thang máy rầu rĩ, Quân liếc nhìn bộ đồng phục bệnh nhân trên người hắn ngạc nhiên.
– Cậu bệnh à?
– Ừ!
Hắn nhàn nhạt trả lời, Quân nhìn hắn bằng ánh mắt khác lạ, hắn vì nó mà đến ngay cả bản thân đang mặc đồ bệnh nhân vẫn không quan tâm chạy đến đây cậu có thêm đối thủ rồi! Một đối thủ không thể xem thường…..
Chợt có rất nhiều nhân viên bảo vệ đi ngang, tiếng nói loáng thoáng lọt vào tai hắn và Quân.
– Thang máy đó chúng ta đã treo biển báo đang sửa chữa rồi mà tại sao còn có người cố tình đi vào chứ! Nhanh lên nếu không người bên trong khó sống…
Hắn và Quân nhìn mặt nhau rồi chạy đến chỗ nhân viên bảo vệ.
– Các anh nói có người mặc kẹt trong thang máy ư? Lúc nào vậy? – Quân hỏi giọng khàn khàn.
– Mới 30 phút trước thôi, hình như người mắc kẹt bên trong là 1 cô gái, nhân viên lao công báo lại thấy cô ta vội vàng chạy vào thang máy nên không kịp kêu lại.
Một cô gái chẳng lẽ là nó, Hắn bồn chồn hỏi.
– Mắc kẹt ở tầng mấy?
– tầng 7.
Trời ơi… tầng 7 nếu không mau cứu e là lành ít dữ nhiều.
– Còn chần chừ gì nữa, mau đi cứu người đi…
Hắn gắt lên lao ngay vào thang máy, Quân cũng chạy theo, nhân viên bảo vệ cũng tức tốc cùng hai người họ lên khu vực hoạt động của thang máy. Không gian bên trong tối om, phải chờ họ kết nối điện mới có thể nhìn rõ mọi thứ, một nhân viên sửa chữa đi đến bàn máy tính bật camera giám sát thang máy lên. Hình ảnh chiếc thang máy đang treo lủng lẳng ở tầng 7 khiến mọi người lo lắng, quan sát có thể thấy dây cáp giữ thăng bằng cho chiếc thang máy đang có nguy cơ bị đứt, mọi người trở nên căng thẳng.
– Có cách nào cứu người không? – Quân sốt ruột hỏi.
– Chúng tôi đã có cách nhưng phải chờ đội cứu hộ được điều tới, chúng ta không thể mạo hiểm được.
Nhân viên bảo vệ nói sắc mặt cũng căng thẳng.
– Có cách gì nói đi? – Hắn nhìn vào màn hình, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng và một chút khác thường.
– Chúng tôi sẽ cho một người trượt dây xuống cứu người bên trong trước rồi mới tìm cách ngăn chiếc thang máy rơi xuống phát nổ. Đội cứu hộ đến chúng ta sẽ tiến hành.
Mọi người im lặng lắng nghe từ đầu đến cuối không bỏ sót câu nào, chỉ có thể như vậy thôi. Chợt có tiếng hét lớn của người giám sát màn hình.
– Không xong rồi dây cáp chỉ trụ được trong 20 phút nữa, chúng ta chỉ có 15 phút để cứu người.
Không khí căng thẳng bao trùm nơi đây, trong lúc hoảng loạn thì hắn và Quân lên tiếng.
– Để tôi xuống.
Hắn nhìn Quân nói.
– Cậu chờ ở đây đi.
– Không để tôi xuống cậu đang không khỏe.
Quân cũng không đồng ý.
– Chờ cô ấy lên rồi chăm sóc cô ấy giúp tôi.
Vẫn giữ lập trường của mình, hắn nói xong câu đó liền đi đến chỗ nhân viên bảo vệ.
– Tôi sẽ xuống, chuẩn bị đi.
Anh nhân viên kiên quyết phản đối.
– Không được như vậy rất nguy hiểm, chúng tôi không thể để cậu mạo hiểm được.
– Mau… chúng ta không có thời gian.
Một người khác đến vỗ vai khuyên hắn.
– Đội cứu hộ sắp đến rồi, cậu trai trẻ đừng cố chấp nữa.
Hắn gắt lên.
– Sắp đến là bao giờ, các người có biết chậm trễ một giây sẽ có người mất mạng không hả?
– Vậy cậu cũng không cần cái mạng này nữa sao?
Tiếng anh nhân viên hỏi ngược lại hắn, im lặng một lúc hắn nhàn nhạt nói.
– Ai cũng có thứ mà mình quý trọng hơn mạng sống.
Trước câu trả lời của hắn ai nấy đều chìm vào im lặng, Quân tự cảm thấy bản thân mình một chút cũng không sánh được với hắn, vì nó hắn có thể không cần mạng sống, tình cảm của hắn đối với nó thật sự không ít hơn cậu đối với nó mà thậm chí còn nhiều hơn, cậu như vậy mà cũng gọi là yêu hay sao?
– Được rồi nếu cậu kiên quyết như vậy thì theo ý cậu.
Vậy là mọi người nhanh chóng mặc đồ bảo hộ cho hắn, thắt dây an toàn đầy đủ, anh nhân viên bảo vệ căn dặn.
– Khi trượt xuống bên dưới cậu phải nhanh chóng đưa cô gái kia thoát ra như vậy chúng tôi mới còn thời gian đưa cậu lên.
Hắn gật đầu, cửa hầm thang máy mở ra, tay hắn nắm chặt lấy dây nở một nụ cười nhẹ…
” Tôi đã tìm được câu trả lời cho câu hỏi mà lần trước em hỏi tôi rồi! Đợi tôi nhé… Hiểu Nhi, tôi sẽ không để em xảy ra chuyện…..”
Dây cáp trượt từ từ xuống, hắn cố gắng bám chặt vào miệng kêu lớn.
– Hiểu Nhi cô có ở dưới không?…..
– Trả lời tôi đi…….
Nó giật mình vì tiếng gọi đứng phắt dậy… có phải hắn đã đến cứu nó không? Nhưng mà làm sao có thể chứ, hắn đang ở bệnh viện mà làm sao xuất hiện ở đây để cứu nó được chứ, nó quá ảo tưởng rồi, tiếng gọi lại truyền đến, lần này nó cố gắng nghe cho thật rõ…
– Hiểu Nhi….. cô trả lời đi….
Đây chính xác là giọng nói của hắn, giọng nói mà lúc nãy nó đẫo ước được nghe thấy, ông trời đã nghe được điều ước của nó rồi! Quá vui mừng nó nhảy cẩn lên hét lớn.
– Tôi ở dưới này!!!!!
Vì nó nhảy nên dây cáp lại đứt thêm một đoạn. Tiếng của nó vọng lại, hắn vui mừng.
– Đứng yên, tôi sẽ cứu cô…
Nó nghe lời hắn đứng yên tại chỗ, tiếng dây cáp ma sát tạo nên âm thanh chói tai, một thứ ánh sáng truyền đến soi sáng mọi thứ bên trong thang máy, nó dụ