Nếu cô nhìn thấy con chim đang đậu trên nhánh cây, làm sao để lấy nhánh cây
mà không làm động con chim?
Nó bắt đầu vắt óc suy nghĩ…. “hầy cái này khó à nha… không lẽ mình lại bị búng”
– Sao không động tới nó được chỉ có nước đập nó chết thì mới không động thôi!
Hắn không nói nhiều búng thêm 1 cái vào tai nó rồi nói.
– Cô đập chết được nó nhỉ?
– Chứ sao?
Nó xoa xoa hai bên lỗ tai bị búng nãy giờ bực bội hỏi.
– Đợi nó bay đi.
Trời ơi nó muốn té xỉu mất.
Thế là cuộc chơi vẫn cứ tiếp tục….
10 phút sau.
– Thôi không chơi nữa cô chơi dở quá!
Hắn nhìn hai bên tai đỏ lừ của nó mà lắc đầu, theo lẽ hắn đòi nghĩ từ nãy giờ rồi tại nó cứ ôm ấp ý định báo thù nên mới như vậy…
– Phạm Khắc Huy lần này tôi không thắng anh tôi không mang họ Trịnh…
– Được thôi! – Hắn thản nhiên.
– Đố anh Con kiến bò lên tai con voi nói gì với con voi mà ngay tức khắc con voi nằm lăn ra chết!!
Câu này hắn có hơi chần chừ nhưng vẫn trả lời.
– Nó nói con voi hôi quá!
Nó nhảy phắt lên cười hí hửng.
– Sai rồi… sai rồi!!!!! Anh trả lời sai rồi!
Nó mừng như lụm được kim cương.
– Vậy nó nói gì?
Lấy lại dáng vẻ hùng hồn nó cất giọng.
– Anh ngốc quá! Để tôi nói anh lắng tai nghe nhé!
Hắn nghe nó chửi cũng không nói gì, nhưng nhẩm tính nó trả lời sai nảy giờ gần chục lần rồi mà chửi hắn ngủ. Haizzz
– Con kiến nói với con voi là “em đã có thai với anh rồi!”
Cả người hắn đơ theo câu trả lời của nó luôn, ngay lúc hắn đang đơ người thì nó nhào tới búng tai hắn…. nhưng đời không như là mơ…. nó trượt phải vỏ chuối lúc nảy ăn vứt lung tung…. hậu quả là…. nó nhảo tới ôm chầm lấy hắn…. mặt đối mặt…. môi kề môi…. THE SECOND KISS….
Mắt nó chớp chớp…. mắt hắn dán vào mặt nó đang phóng to cực đại phía trước…. cảm giác của nụ hôn đầu hai ngày trước hiện về làm đầu óc hai người mơ hồ… hắn nhắm mắt lại và… hôn nó… còn nó như bị cuốn theo dư vị ngọt ngào đó mà mắt cũng từ từ nhắm lại… đáp trả nụ hôn của hắn.. và hai người họ cứ thế bị cuốn vào cảm giác lạ lẩm đó…
Khung cảnh lãng mạn sẽ được duy trì như vậy…. nếu như không có sự xuất hiện của nhân vật phụ…
Cô y tá đẩy cửa bước vào, nghe tiếng động nó giật mình thoát khỏi cơn mơ hồ đẩy mạnh hắn ra chạy ra ngoài, cô y tá nhìn nó với ánh mắt không mấy thiện cảm, hắn nhìn theo nó rời khỏi phòng.
– Anh cần truyền nước.
Giọng cô ta ỏng ẹo ( hiểu rồi he), hắn khó chịu nói.
– Không cần.
Cô ta vẫn không chịu từ bỏ ý định.
– Không được anh phải truyền mới mau khỏe lại.
– Tôi nói không cần cô đi ra….
Hắn gắt lên cô ta giật mình tức tốc ra khỏi phòng luôn. Khi chỉ còn một mình hắn mới vò đầu bức tóc… rốt cuộc thì hắn đang bị cái gì vậy trời??
Chương 50: Mắc Kẹt
Nó chạy từ phòng bệnh ra sân sau, ôm cái cây đập đầu vào đó, sao nó có thể như vậy được… xấu hổ quá đi, sau này làm sao dám gặp mặt hắn đây! God ơi! Con phải làm sao? Tâm sự chuyện đời với cái cây nửa ngày trời nó mới sực nhớ ra mình quên mang theo điện thoại ( có liên quan) đúng là xui xẻo định về nhà mà không mang điện thoại nữa chứ! Thế là nó đành sốc lại tinh thần quay trở vào trong đi được mấy bước chợt có người gọi lại, trước mặt nó là một cô gái trẻ trung xinh đẹp, nước da trắng, mắt một mí, tóc vàng hoe thoạt nhìn trông rất quen nhưng nó lại không nhớ ra mình đã gặp cô gái này ở đâu.- Cô gọi tôi? – Nó sau khi quan sát cũng mở miệng hỏi.
– Cưng là Hiểu Nhi phải không?
Hở…. sao lại biết tên nó nhỉ? Nó có hơi ngạc nhiên nhưng cũng gật đầu.
– Phải, là tôi.
Cô gái kia vui vẻ cười giơ ra cho nó 1 bức thư.
– Lúc nãy có 1 chàng trai nhờ tôi gửi cái này cho cô.
Nó nhận lấy bức thư nhìn đắm đuối, ngước lên nhìn thì cô gái kia đã biến mất, nó lơ ngơ rồi cũng sang ghế đá bên cạnh ngồi, mở thư ra đọc. Dòng chữ bên trong viết rất ngay ngắn, nó đọc bất giác lòng chùn xuống………
” Nhi à! Anh rất buồn vì hôm đó em không tới…. Anh tự hỏi có phải mình đã làm gì cho em giận hay không? Anh cứ ở đó chờ mãi… chờ mãi… cuối cùng em vẫn không xuất hiện… Cho anh biết lí do có được không? 6h tối nay hẹn em ở nhà hàng Bonjour…. em nhất định phải đến cho anh câu trả lời… không gặp không về….
Kí tên : Quân ”
Cảm giác có lỗi càng được dịp ùa về, nó đã làm cho Quân buồn rất nhiều lần nó không thể làm Quân buồn thêm nữa…. thế là nó quyết định sẽ đến, chạy thật nhanh ra khỏi bệnh viện. Bắt xe bus chuyến sớm nhất về nhà, nó ngồi trong xe nghĩ vô số lời để xin lỗi Quân….
Đứng trước cửa nhà hàng mà trong thư đã nói nó chần chừ, không biết nên vào hay là về, đi qua đi lại chợt nhớ tới lời Linh nói khi gặp lúc nãy cuối cùng vẫn là nên vào, nó không nên trễ hẹn lần nữa. Đẩy cửa bước vào nó hoàn toàn choáng ngợp bởi vẻ tráng lệ ở nơi đây, hình như ở đây chia làm ba khu thì phải khu thứ nhất là nước uống, thứ hai là nhà hàng Pháp, thứ ba là khách sạn, rốt cuộc thì nhà hàng mà Quân nói ở tầng mấy nhỉ? Nó đành đến chỗ cô tiếp tân hỏi …….. sau khi hỏi ra được nhà hàng nằm ở tầng 5 của tòa nhà nó chạy vào thang máy… lên tầng 5.
Hắn chốc chốc lại nhìn ra cửa, lòng nôn nao không lẽ nó ngượng đến không dám trở vào chứ! Biết thế hắn đã không làm cái hành động tùy