i mắt để kịp thích ứng, ngẩng đầu lên đã thấy một dáng người đứng trước mặt mình, không chần chừ nó nhào tới ôm chầm lấy hắn.
– Cuối cùng anh cũng đến…… tôi rất sợ!
Giọng nói yếu ớt của nó làm tim hắn thắt lại, bàn tay hắn nâng lên nhẹ nhàng vuốt mái tóc của nó.
– Rất vui vì cô đã chờ tôi!
Hai người họ ôm chặt nhau ngỡ như đã xa nhau rất lâu, tiếng dây đứt đoạn lại truyền đến thang máy bắt đầu lung lay, hắn buông nó ra, cởi dây an toàn trên người mình thắt vào người nó. Ôm chặt nó đẩy lên, hơi âm dần rời xa khiến nó hoảng loạn, nhìn thân mình được nâng lên nó mới nhìn xuống, hắn đang đứng bên dưới, không được… nó được kéo lên còn hắn ở dưới đó.
– Anh ở đó làm gì…… nguy hiểm lắm….. thả tôi xuống… kéo anh ấy lên đi…..
Nó giẫy dụa hét lên.
– Tôi không sao cô lên trước tôi sẽ lên sau.
– Thật không?
Không có tiếng trả lời, hình dáng của hắn càng nhỏ dần rồi biến mất trước mắt nó, tiếng nói phía trên truyền đến.
– Cô bé đưa tay lên.
Nó làm theo lời nói kia thật nhanh chóng nếu không sẽ không kịp mất, hắn vẫn còn ở dưới đó. Sau khi được kéo lên, cả người nó không còn sức, Quân ôm nó vào lòng, trước khi ngất nó chỉ kịp nói khẽ 1 câu.
– Xin hãy…. cứu lấy…. anh…. ấy……
Nó ngất lịm trong lòng Quân, cậu nhìn nó xót xa, lòng cũng buồn đến lạ.
– Em nợ cậu ấy nhiều như vậy…. làm sao trả đây Nhi. Cậu ấy vì em làm nhiều việc như vậy… anh làm sao sánh bằng cậu ấy đây…….
Một nhân viên đội cứu hộ lao nhanh xuống dưới, dây cáp đứt một bên….. mọi người nín thở chờ đợi, ai nấy cũng thầm cầu nguyện…..
Chương 51: Chúng Ta Cạnh Tranh Công Bằng!
Nó đang đi dạo trên cát dọc bờ biển, về đêm biển thật mát mẻ, còn gợi cho con người ta cảm giác mông lung, xa xăm..Đang đi đột nhiên một luồng ánh sáng lấp lánh chiếu thẳng vào mắt nó làm nó chói mắt lấy tay che lại, sau khi định hình được nó mới bỏ tay ra.
– Con gái!
Tiếng gọi làm đầu óc nó mơ hồ, xuất hiện trước mặt nó là hình dáng đó, hình dáng mà ngay đêm nó ao ước được gặp, được nhào vào lòng mà nũng nịu mà khóc cho thỏa thích….. mẹ nó đang đứng đấy!
– Mẹ…..
Nó kêu lên tiếng gọi thiêng liêng ấy, nhẹ nhàng như thể sợ người phía trước sẽ biến mất.
– Con gái của mẹ……. mẹ rất nhớ con….
Giọng bà cất lên dịu dàng, vẫy tay mỉm cười với nó.
– Có thật là mẹ không? Tại sao đến bây giờ mẹ mới tìm con… tại sao ba và mẹ bỏ rơi con…
Nó nghẹn ngào trong nước mắt.
– Mẹ xin lỗi….. xin lỗi con Nhi à!
Bà cũng nấc lên, nó không chần chừ chạy đến ôm bà, nhưng khi nó chạy đến hình dáng ấy từ từ hóa thành những hạt nhỏ li ti bảy sắc bay lên trời, nó với tay nhưng không thể chạm vào..
– Không mẹ ở lại với con đi……
– Mẹ đừng đi mà…………..
Nó òa lên nức nở, miệng không ngừng la hét chạy theo từng hạt bảy sắc li ti đó ngã xuống bờ cát lạnh lẽo.
– Nhi của mẹ… ngoan nào…. ba và mẹ không thể ở cạnh con được nữa, con phải tự chăm sóc bản thân mình, nên nhớ mọi việc đều phải suy xét kĩ càng trước khi quyết định, con đã có người bảo vệ ta cũng đã có thể thanh thản ra đi…… yên tâm mẹ sẽ luôn dõi theo con trên mỗi chặn đường đời…… yêu con gái!
Giọng nói nhỏ dần rồi biến mất, hạt bảy sắc cũng tan biến……..
– KHÔNG……
Nó bậc dậy mồ hôi ước đẫm trán, thì ra đây là mơ, từ khi ba mẹ nó gặp tai nạn nó chưa bao giờ mơ thấy họ sao giờ lại thấy rồi? Cả người nó run lên…
Quân đang ngủ giật mình thức dậy vì tiếng hét của nó, cậu chạy đến bên giường hỏi han.
– Em sao vậy?
Tay cậu lau mồ hôi trên trán nó, sau khi bình tĩnh lại nó lắc đầu.
– Không sao….
Nhìn xung quanh, đây là bệnh viện mà….. chợt nhớ ra nó liền hỏi Quân.
– Huy đâu?….. anh ấy đâu rồi!
Nhận thấy sự lo lắng hiện lên trên mặt nó cậu có chút buồn bã.
– Cậu ta…..
– Anh nói mau đi… Huy thế nào rồi? Chẳng lẽ…. chẳng lẽ…..
Không đợi Quân nói hết nó đã hoảng loạn hết cả lên, Quân lắc đầu thở dài rồi nói.
– Cậu ta ở phòng bên cạnh.
Nghe Quân nói nó giật phắt kim truyền nước lao nhanh ra khỏi phòng, Quân nhìn thấy mà đau lòng, kim truyền nước còn đọng lại 1 giọt máu nhỏ.
Tông cửa xông vào phòng, nó nhìn thấy hắn nằm đó mắt nhắm nghiền, mặt trắng bệch mà tim chợt nhói lên, kéo ghế ngồi sát lại, nó đưa tay sờ nhẹ vào gương mặt đó.
– Anh làm sao thế này?
Cảm nhận thấy da thịt không chút ấm áp của hắn nó sợ hãi… sao lại lạnh thế này…. đừng nói là….. nghĩ đến đó nó òa lên nức nở.
– Anh tỉnh lại đi mà……. sao lại như vậy…. anh không được chết bỏ tôi…….
Nó ra sức lay người hắn, nước mắt vẫn không ngừng rơi.
– Hức….. tại tôi hết…. tất cả là tại tôi….. anh tỉnh lại đi…. anh muốn gì tôi cũng chiều theo ý anh mà.
Chân mày ai đó thoáng nhăn lại, tay khẽ cử động, mắt từ từ mở ra, nhìn cái đưa nước mắt nước mũi tèm lèm trước mặt không khỏi giật mình.
– Cô lại bị gì nữa vậy?
Hở…. tiếng ai vậy? Đang khóc ngon lành cũng ngưng lại luôn, nhìn xuống đã thấy ánh mắt kia đang nhìn nó chăm chú, mặc kệ nó không quan tâm mà chỉ hét lên đầy sung sướng.
– Anh chưa chết…. hay quá anh còn sống……
Hắn càng nhíu chặt chân mày.
– Cô nói ai chết hả?
– Anh đó… khi nãy người anh không một chút hơi ấm làm tôi cứ tưởng anh tắt thở rồi!
Trời ạ… hắn tức chết