The Soda Pop
Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327785

Bình chọn: 9.00/10/778 lượt.

ai sẽ trả lại công bằng cho tôi?? Anh nói tôi hết yêu anh, đó có phải là ngụy biện cho sự giả dối của anh không?

Nước mắt không tự chủ rơi xuống, Nam nhìn thấy mà lòng đau khổ, anh rất ghét phải nhìn thấy con gái khóc trước mặt mình huống hồ gì Vy là người mà anh muốn che chở nhất, sao anh lại để Vy phải khóc thế này!

– Nói cho tôi biết cô gái đó là ai?

Bất chợt Vy lên tiếng hỏi, Nam thoáng chau mày.

– Em đang nói cô gái nào? Anh không hiểu?

Vy cười, nụ cười chua chát thống khổ vô cùng, nhỏ như đang cười anh cũng cười nhỏ, biết là anh sẽ giả vờ thế mà vẫn hỏi… nhưng đã hỏi rồi thì phải hỏi đến cùng chứ.

– Đến bây giờ anh vẫn giấu tôi….. cô gái anh ôm thắm thiết tại đây một tuần trước chứ ai?

Nhỏ lại gắt lên, Nam có hơi ngỡ ngàng Vy đã nhìn thấy rồi ư? Chẳng trách nhỏ lại có thái độ thế này! Tốt thôi chuyện này thì dễ giải quyết rồi…

Nam khẽ cười, bước đến bên cạnh Vy giơ tay lên lau nước mắt cho nhỏ nhưng bị nhỏ gạt ra.

– Anh cười cái gì?

– Anh cười vì biết có người đang ghen cơ đấy!

Câu nói của Nam làm Vy chột dạ, thấy khuôn mặt nhăn lại của Vy Nam lại cười.

– Đừng giả vờ giả vịt nữa.

– Sao không nói sớm là vì chuyện đó mà em mới muốn chia tay với anh. Nếu anh nói đây chỉ là hiểu lầm thì sao?

Vy trả lời ngay lập tức.

– Hiểu lầm??? Tôi đâu phải con nít.

– Nghe anh giải thích được không?

– Có gì phải giải thích.

Nam bỏ ngoài tai lời Vy nói.

– Cô gái đó là bạn thân từ nhỏ của anh, cô ấy yêu thầm anh từ rất lâu rồi, hôm đó cô ấy phải di cư sang Pháp cùng gia đình nên mới đến thổ lộ với anh. Nhưng anh đã từ chối, anh nói anh chỉ xem cô ấy như là 1 người bạn thân và mãi chỉ thế thôi! Cái ôm đó là cái ôm tạm biệt!

Nam giơ tay lên thề.

– Anh thề nếu anh có nửa lời gian dối thì….

Chưa nói hết câu đã bị Vy bịt miệng lại, nhỏ lắc đầu.

– Em tin anh.

– Vậy chúng ta làm hòa nhé!

Vy gật đầu, nhỏ quyết định sẽ tin Nam lần này, quả thật Nam chưa bao giờ nói dối nhỏ điều gì, huống hồ nhỏ yêu anh nhiều như vậy sao lại để chuyện này anh hưởng đến anh và nhỏ nữa chứ! Nếu đây thực sự chỉ là hiểu lầm thì có lẽ nhỏ nên bỏ qua, cho anh thêm một cơ hội nữa.

Nam cười tươi ôm nhỏ vào lòng, nhỏ cũng vòng tay ôm chặt anh, hai người vẫn yêu nhau nhiều như vậy mà.

Tình yêu là thế đấy vượt qua bao nhiêu giận hờn, hiểu lầm ta càng yêu nhau và trân trọng nhau hơn. Giữa biển người mênh mông cũng chỉ có một người dành cho ta mà thôi, ông trời đã cho ta gặp gỡ tại sao lại không biết trân trọng, để qua rồi sẽ thấy hối hận cả đời. Có người sống bên một nửa của mình nhưng trái tim lại chứa đầy bóng hình của một ai đó…… như thế thật đau khổ…..

Đang ôm nhau thấm thiết đột nhiên…. ột… bụng Vy kêu lên, nhỏ xấu hổ cuối gầm mặt xuống, Nam cười nói.

– Giận anh nên tuyệt thực luôn….. đi… anh dẫn em đi ăn mỳ spaghetti.

Vy lườm lườm Nam rồi cũng khoát tay anh, hai người thong thả lên xe hướng đến nhà hàng ý quen thuộc.

Tại sân bay quốc tế.

Một cô gái da trắng ngần, tóc nhuộm vàng, khuôn mặt bị che đi phân nửa vì chiếc kính đen, cô ta mặc chiếc váy trắng ôm sát. Đằng sau có một người con trai cao hơn cô ta một cái đầu, dáng người hoàn hảo, cả người anh ta đều là màu đen, áo đen, kính đen, quần đen…..

Hai người họ lên một chiếc Audi mất hút.

Yêu, hận…. một vòng lẩn quẩn từ nay bắt đầu…. Cuối cùng đau khổ ai là người gánh lấy???

……………………………………………………………..

O_O Để mọi người chờ lâu… thật sự xin lỗi nhé!

Chúng ta cùng chơi một trò chơi nhỏ nào!!!

Mọi người đoán xem cô gái kia là ai???

Câu trả lời cmt bên dưới nha!!

Chương 54: Đổ Bệnh.

Nó và hắn vẫn đến trường như mọi ngày, hôm nay trời mưa tầm tã, ở trong chăn quá ấm nên nó cứ ở lì trong đấy hắn kêu cách mấy cũng không chịu ra, cửa thì lại bị nó khóa trái. Kêu một lúc, hắn mất kiên nhẫn nói vọng vào trong.- Còn 10 phút nữa cổng trường đóng, cô cứ ngủ đi, tôi đi đây…..

Nó ở trong im thinh thích chợt bật dậy, đầu tóc bù xù như con điên, miệng lẩm bẩm.

– 10 phút nữa cổng đóng……

– Áaaaaaaa…….

Sau khi đã nuốt được câu nói, nó mới nhận thức được tình trạng của mình, ba chân bốn cẳng bay thẳng vào nhà vệ sịnh. Nó đánh răng rửa mặt trong vòng 1 nốt nhạc, thay đồng phục trong vòng 1 phút 30 giây, xách cặp chạy nhanh ra ngoài. Ra đến cửa nhà không thấy hắn đâu cả, sau một hồi nhìn ngó nó mới nhận ra mình chính thức bị bỏ rơi, ngoài trời vẫn đang mưa không ngớt.

– Làm sao đây?

Nó đi qua đi lại trước sân nhà, không biết làm cách nào để đến trường, sau một lúc suy suy nghĩ nghĩ nó đã đưa ra một quyết định kiên cường, mặc thêm chiếc áo khoát vào, đội cái mũ phía sau lên nó chạy ra khỏi nhà trong cơn mưa. Nó vừa chạy khuất hắn mới đi từ trong nhà ra, nhìn cái bóng vừa khuất dạng hắn hơi lo lắng, không phải nó đấy chứ? Thế là hắn chạy lên phòng nó xem thử, trong phòng không có ai, bây giờ hắn mới dám chắc đó là nó. Nhanh chóng lên xe phóng đi, lúc nãy hắn chỉ đùa nên mới nói như vậy chứ đồng hồ bây giờ chỉ mới nhích qua con số 4 thôi tức là mới có 6h20 thôi. Hắn tưởng nó sửa soạn lâu lắm nên mới về phòng một xíu thôi ai dè nó VSCN nhanh hơn siêu nhân nữa…..

Cố gắng tăng tốc,