XtGem Forum catalog
Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328261

Bình chọn: 9.00/10/826 lượt.

hế, lia mắt về phía nó. Nhìn thấy ánh mắt đầy sát khí kia nó có hơi hoảng, chẳng lẽ nó lại làm sai gì nữa rồi hả trời?

– Anh… anh nhìn gì? Tôi biết tôi đẹp rồi không cần nhìn như thế đâu.

Nghe nó nói xong hắn hơi chau mày, lười biếng nói.

– Ảo tưởng.

Nó trợn mắt lườm hắn.

– nếu không thì là gì?

Hắn nhún vai thản nhiên.

– Nhìn xem rốt cuộc thì đầu óc cô có vấn đề hay không?

Hơ… nó đơ toàn tập luôn, hắn là đang ám chỉ nó ngu đây mà, nuốt cơn giận lại nó vui vẻ trả lời.

– Đầu óc tôi có vấn đề hay không anh có khả năng nhìn ra à?

– Tất nhiên, nó hiện ra hết trên mặt cô rồi!

Nó chỉ tay về phía hắn lắp bắp.

– Này… đừng.. đừng có mà quá đáng!

– Lần sau không được chạy ra mưa như vậy nữa biết chưa.

Đột nhiên hắn buông một câu làm nó ngạc nhiên.

– Kệ tôi….

Hắn không nói gì đưa tô cháo cho nó, ra lệnh.

– Ăn hết.

– Không.

Nó cũng không vừa khoanh tay lại không thèm nhìn, hắn nhắc lại một lần nữa.

– Mau ăn hết!

– Còn lâu, tôi không nghe lời anh đâu.

– Vậy thì mặc cô.

Hắn bỏ tô cháo xuống, ra khỏi phòng. Nó nhìn theo bĩu môi, le lưỡi, ngồi một lúc bụng nó đói cồn cào, nhìn tô cháo còn bốc khói mà thèm thuồng. Cuối cùng vẫn không cưỡng lại được sức hấp dẫn của tô cháo, nó bậc dậy chồm tới bê lên ăn ngon lành. Đang vui vẻ ăn thì cánh cửa phòng lại được mở ra, hắn đứng khoanh tay ngay trước cửa hướng mắt về phía nó. Trời ạ! Nó chính thức mắt nghẹn, ho sặc sụa.

– Khụ…. khụ…..

Hắn cười cười đi tới cầm tô cháo trên tay nó để lên bàn, rồi ngồi xuống cạnh đó vỗ lưng cho nó.

Mãi một lúc nó mới hết ho, quay sang nhìn hắn nó nói.

– Sao anh cứ như âm hồn vậy? Xuất hiện cũng phải báo trước chứ! Xém sặc chết tôi rồi!

– Tôi nhớ là mình bỏ quên tô cháo nên vào lấy.

Nó lườm hắn muốn cháy mắt.

– Anh cố ý đây mà!

Hắn không trả lời nhưng vẻ mặt của hắn cũng như ngầm đồng ý, đưa mấy viên thuốc cho nó.

– Uống đi.

Nhìn viên thuốc nó nhăn mặt.

– Thôi viên này đắng lắm!

Nó chỉ vào viên xanh xanh trong số mấy viên thuốc trong tay hắn.

– Bệnh thì phải uống.

– Nhưng đắng mà…… – Nó vẫn lì lợm không chịu uống.

– Đúng là nhiều chuyện.

Hắn buông một câu rồi rơi khỏi, một lúc hắn trở lại với cây kẹo mút milkita chocolate.

– Uống vào rồi ngậm cái này sẽ không đắng nữa.

Nó nhìn cây kẹo mút mà mắt sáng rỡ, quơ vội mấy viên thuốc nuốt cái ực xong rồi giật luôn cây kẹo trên tay hắn hí hửng bóc ra mút chút chút.

Nhìn bộ dạng trẻ con của nó mà hắn lắc đầu, nó đột nhiên cảm thấy hôm nay hắn đáng yêu thật, lại quan tâm nó nữa trong lòng tự dưng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường.

– Cảm ơn anh!

Nó cất giọng nhẹ nhàng rồi cười tươi với hắn, nụ cười làm hắn bất động trong mấy giây…..

Đêm đó có hai người cứ tủm tỉm cười mà không chịu ngủ……….

=> Để các tình yêu chờ lâu chap này Gấu viết dài hơn rồi đấy nhá ^^

Chương 55: Gặp Jelly.

Nó ngáp ngắn ngáp dài mở cửa phòng đi ra, vừa lúc hắn cũng rời khỏi phòng. Nhìn hắn từ đầu tới chân rồi lại nhìn từ chân tới đầu, hôm nay trông hắn ăn diện đẹp đẽ hơn thường ngày thì phải, trên người là bộ vest đen sang trọng, bộ vest tôn lên dáng người như siêu mẫu của hắn. Nó đoán bộ này là được đặt may từ nước ngoài, để chắc chắn cho ý nghĩ của mình nó tiến về phía hắn đi 1 vòng quanh người hắn, ngắm nghía kĩ nó đưa tay chạm vào bộ đồ. Một lúc sau nó cười thích thú búng tay cái phóc.

– Tôi đoán không sai mà!

Hắn nhìn nó với ánh mắt ” rốt cuộc cô đang làm trò gì?”, nó thấy vậy bèn nói.

– Tôi đang giám định bộ vest của anh thôi!

Giờ mới hiểu tình hình, hắn bèn hỏi.

– Vậy kết quả?

Nó trưng ra gương mặt nghiêm túc vờ ho 1 cái sửa giọng, rồi cất tiếng.

– Bộ của anh mặc là được đặt ở Ý. Tại sao tôi có thể kết luận như vậy? Thứ nhất nhìn tổng thể từ nút áo, ve áo hay lưng áo đều được cắt may kĩ lưỡng và chăm chút từng chút một nên chỉ có thể là đặt may mà Ermenegildo Zegna nổi tiếng là chỉ may đo theo đơn đặt hàng của khách hàng. Thứ hai nhìn loại vải chỉ có thể đến từ Ý cộng thêm kiểu Positano đặc trưng , dòng suit ôm sát tôn lên đường nét của cơ thể thì đây chắc chắn là của thương hiệu Ermenegildo zegna thôi! Đúng chứ?

Hắn im lặng mất mấy giây mới cất tiếng tán thưởng.

– Con gái của nhà thiết kế quả nhiên không thể coi thường…

Nó vui vẻ đáp.

– Tất nhiên, từ nhỏ tôi đã được nghe rất nhiều về những thứ liên quan đến thời trang, hãng nào nổi tiếng đặc trưng loại vải…. của hãng đó là gì…. nhiều lắm nghe riết tôi đã thuộc nằm lòng rồi!

Ngừng lại một lúc nó nói tiếp.

– Tôi đã từng nghĩ lớn lên sẽ học thiết kế thời trang……. chỉ tiếc là chưa kịp nói với ba mẹ tôi thì họ đã….. máy bay mất tích nhưng tôi vẫn luôn tin rằng họ còn sống và một ngày nào đó họ sẽ trở về với tôi, anh có tin điều đó không?

Nghe nó hỏi lòng hắn chợt thắt lại, nếu nó biết ba mẹ nó không còn nữa nó sẽ đau lòng đến mức nào đây? Hắn thật không dám tưởng tượng và không dám nói cho nó biết sự thật là máy bay đó đã rơi và bị cuốn vào khe nứt ngầm của vùng tam giác Bermuda, không thể tìm thấy nữa! Cố gắng làm gương mặt bình thản thường ngày hắn nói.

– Ừ… tôi tin!

Từ tin được phát ra từ miệng hắn làm nó an tâm,