Chuyện gì đã xảy ra”.
Sau một lúc bàn bạc, dự án đã được hai bên thông qua và sẽ chính thức thực hiện vào tuần sau. Suốt buổi Lâm không rời mắt khỏi Jelly cũng như Jelly không rời mắt khỏi hắn, cô ta cứ chốc chốc lại tủm tỉm cười làm Lâm chau mày, thôi rồi tổng giám đốc của anh quả là có số đào hoa, kể cả cô gái kiêu ngạo như Jelly cũng bị hắn mê hoặc haizzz…. Lâm thở dài.
– Tổng giám đốc Phạm tôi có thể mời anh ăn cơm trưa không?
Hắn không do dự trả lời.
– Xin lỗi, tôi có việc bận rồi!
– Anh không nể mặt tôi như vậy sao? Dù gì chúng ta cũng sẽ cùng nhau hợp tác 2 tháng trời đấy!
Jelly nhất quyết không bỏ cuộc, cuối cùng hắn đành gật đầu.
– Thôi được, việc còn lại giao cho anh.
Hắn quay sang nói với Lâm rồi cùng Jelly rời khỏi phòng, Lâm nhìn theo ánh mắt đầy ai oán.
– Cậu được ăn cùng người đẹp thì bỏ lại tôi với những tập tài liệu vô tri vô giác này ư? Đáng ghét mà!
Nó hí hửng bày trí tất cả các món ăn lên bàn, mất công mất sức từ sáng để nghiên cứu những món ăn này cuối cùng cũng thành công. Nhìn lên đồng hồ đã 12h trưa rồi sao hắn chưa về nữa, những món này nó đặc biệt chuẩn bị để cảm ơn hắn mà. Ngồi đợi thêm một lúc, đồng hồ đã điểm 12h30 rồi vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu, cơm canh nguội hết cả, nó sốt ruột chạy lên phòng lấy điện thoại gọi cho hắn. Điện thoại đổ chuông rất lâu vẫn chưa có người bắt máy nó định bụng tắt thì đâu dây bên kia truyền đến tiếng nói…… nó ngạc nhiên hết cỡ… đầu dây bên kia là giọng của 1 cô gái.
-” Alo!”
Bên kia alo mấy tiếng nó mới giật mình nói.
– Xin lỗi đây là số của Huy phải không?
-” Đúng rồi nhưng anh ấy hiện không có ở đây cô có muốn nhắn lại gì không?”
Nó lắc đầu rối rít nói vào điện thoại.
– À không có gì, chào cô.
Cúp máy nó ngồi thất thần nhìn điện thoại, hàng ngàn câu hỏi hiện ra trong đầu, cô gái kia là ai mà lại nghe điện thoại của hắn, nó ở cùng hắn lâu như vậy đến điện thoại hắn còn không dám đụng đến nữa là…. cô gái kia có quan hệ gì mà có thể tùy tiện đụng điện thoại của hắn, không phải hắn rất ghét ai đụng vào đồ của hắn sao? Hắn không về ăn cơm trưa với nó là vì bận ở bên cạnh cô ta, ăn cơm trưa cùng cô ta hay sao? Nó tự cười giễu cợt bản thân ngốc nghếch chuẩn bị biết bao nhiều là thứ để chờ hắn…. lòng dâng lên nỗi tức giận nó đổ hết tất cả vào thùng rác, dọn dẹp lại tất cả. Rửa chén ánh mắt nó không nhìn chén mà nhín về một hướng nào đó, cả người nó thất thần bỗng một giọt nước mắt trào ra khỏi khóe mắt nó mới giật mình trở về đánh rơi cả cái chén xuống đất làm không gian yên ắng vang lên một tiếng xoảng….. cuối người nhặt mãnh vỡ của cái chén không may lại bị cứa vào tay, máu từ đó rỉ ra, nó bậc khóc tại chỗ….
– Tại sao? Đau quá!…. tại sao anh bỏ mặc tôi….. hức….. hức……
– Sao lại đau thế này! Chỉ là… hức… chỉ là đứt tay thôi mà……..
Khóc một lúc đã đời, máu ở tay cũng khô lại, nó nhanh chóng lấy lại tinh thần không thể để hắn biết được. Dọn dẹp lại chỗ mãnh chén vỡ, nó mới ra phòng khách ngồi xem phim như chưa từng có chuyện gì xảy ra, mặc dù trong lòng nó thật sự không ổn 1 chút nào.
Jelly vừa cúp máy, hắn từ trong nhà vệ sinh đi ra lúc nãy do phục vụ bất cẩn làm đổ ly nước lên quần hắn sợ điện thoại bị ướt hắn mới lấy ra để lên bàn rồi mình vào nhà vệ sinh luôn, nhìn thấy cô ta cầm điện thoại hắn trừng mắt nói.
– Ai cho cô đụng vào.
Jelly vờ như không có chuyện gì, không them trả lời câu nói của hắn mà chỉ bình thản hỏi.
– Cô gái mà anh để ảnh nền với cô gái tên Nhi là một người hả? Người yêu anh sao?
Lúc điện thoại hắn reo cô ta cũng không có ý định bắt máy nhưng nhìn hình ảnh nhấp nháy trên màn hình làm cô ta tò mò nghe. Màn hình là ảnh 1 cô gái đang ngủ gật trên bàn, tóc mái thưa rũ xuống che mất một bên mặt, đôi môi chu lên rất dễ thương trông giống như ngủ mà đang mơ thấy đang cãi nhau với ai đó thì phải. Jelly có một chút ganh tị với cô gái đó nên cô cố ý bắt máy để cho nó biết hắn đang ở cạnh cô ta.
– Không liên quan đến cô.
Hắn trả lời rồi ngồi xuống chỗ đối diện cô ta, mở điện thoại ra xem, quả nhiên là nó gọi, chắc là đang trông hắn về ăn trưa đây mà…. Hắn tắt điện thoại gọi phục vụ tính tiền xong thì nói.
– Xin lỗi tôi có việc gấp phải về rồi! Cô đi taxi về khách sạn đi tôi đã gọi hộ cô rồi!
Nói xong hắn đứng lên rời khỏi, Jelly nhìn theo ánh mắt đầy tức giận từ nhỏ tới giờ đây là lần đầu tiên có người bỏ rơi cô ta như vậy….
– Mặc kệ anh đã có người yêu hay chưa tôi vẫn sẽ theo đuổi anh!
Cô ta dốc cạn ly nước mát trên bàn rồi cũng lên taxi về khách sạn.
Hắn về đến nhà đã thấy nó ngồi xem phim hoạt hình ngon lành, chốc chốc còn cười hí hửng nữa.
Cầm cái điều khiển bấm tắt, màn hình ti vi đen thui, nó bực bội quát.
– Ai cho anh tắt hả?
Hắn nhún vai ngồi xuống cạnh đó, nó thấy vậy bèn xích ra chỗ khác.
– Cô bệnh sao không lên phòng nghĩ lại nằm đây xem hoạt hình. Bên ngoài trời gió lớn đã vậy còn bắt điều hòa..
Nó lườm hắn ,khoanh tay lại cãi.
– Tôi xem mắc mớ gì anh, gió lớn nhưng tôi vẫn thấy nóng nên bắt, không được à! Anh sợ tốn điện sao?
Nó hôm nay làm sao vậy? Hắn thật không hiểu bệnh lại trở nê