Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327975

Bình chọn: 9.00/10/797 lượt.

hỉ luồn sợi chỉ tơ duyên vào trái tim cô mà không làm điều đó với cậu nữa, để cô vì cậu, vì yêu cậu mà thống khổ thế này. Nếu có sự lựa chọn cô sẽ không lựa chọn yêu đơn phương cậu nữa……

– Là nó phải không?

– Phải, người anh yêu là Hiểu Nhi.

Câu trả lời đó làm cho nó đơ người, mắt không chớp được nữa, Quân vừa nói gì? Cậu vừa nói cậu yêu nó sao? Tại sao lại như vậy? Nó khó nhọc nhấc từng bước chân rời khỏi đó, đầu óc mơ hồ..

Vỡ rồi, tất cả vỡ rồi, sự kiêu hãnh cuối cùng của cô cũng vì cậu mà mất rồi! Cô hét lên.

– TẠI SAO? ANH CÓ CẦN PHẢI LÀM CHO TÔI ĐAU ĐẾN CHẾT ĐI NHƯ THẾ NÀY KHÔNG?

Mỹ Linh khóc, trước lúc rời khỏi cô đã chỉ thẳng mặt cậu mà nói.

– Đỗ Tường Quân tôi nguyền rủa anh suốt đời cũng không có được tình cảm của nó, suốt đời cũng không có được hạnh phúc. Tôi sẽ cho anh đau đớn như tôi bây giờ…….

Bóng Mỹ Linh khuất sau cánh cửa Quân ôm đầu ngồi xuống bậc thềm cạnh đó, mọi suy nghĩ rối tung cả lên, cậu làm như vậy là đúng hay sai?

Nó lững thững đi vào lớp, hắn nhìn thấy bộ dạng mất hồn của nó mà thấy lạ nhưng cũng không hỏi nhiều. Suốt tiết học, nó không mở miệng nói 1 câu nào, gương mặt càng ngày càng đỏ lên, vì nó cuối mặt xuống nên hắn không nhìn thấy. Khó chịu vì nó cứ như cái xác không hồn hắn bèn lên tiếng.

– Một chút cô về với Vy đi, tôi có việc rồi!

Nó chỉ ừ nhẹ, hắn bực bội nâng mặt nó lên, vừa chạm vào da nó hắn đã nhướng mày.

– Sao lại nóng thế này?

Hắn lo lắng đưa tay lên sờ trán nó, cả người nó nóng bừng bừng, chắc chắn là do nó dầm mưa lúc sáng rồi. Cả người nó cứ thế run lên, cơn lạnh từ đâu kéo đến, nó chỉ cảm thấy cơ thể không còn một chút sức lực nào, chống đỡ được một lúc nó đổ rập xuống ngất lịm đi. Vy và Linh hốt hoảng chạy lại lay lay nó.

– Nhi, Nhi mày sao thế?

– Cô ta sốt rất cao.

Hắn vội bế nó lên đi nhanh ra ngoài trước con mắt ngõ ngàng của những đứa trong lớp và cả cô anh văn đang đứng trên bục giảng. Cô nhìn theo bóng hắn rời đi lòng nghĩ thầm ” Tụi nó đi ra ngoài mà không xin mình một tiếng! Nhưng nhìn Huy ga lăng quá! ^^”

Ra khỏi trường, hắn chở thẳng nó về nhà rồi gọi điện cho bác sĩ. Trong lúc chờ bác sĩ đến hắn xuống bếp pha một ít nước ấm cùng một cái khăn lên phòng nó. Kéo ghế lại cạnh giường hắn nhún chiếc khăn vào thau nước ấm, vắt nhẹ rồi lau mặt cho nó, xong hết thì chườm khăn ấm lên trán nó. Nhìn gương mặt hồng hào bây giờ không còn sức sống, môi cũng khô lại mà thấy xót biết bao, đợi nó tỉnh hắn sẽ cho nó một trận giáo huấn mới được để lần sau không được tái phạm nữa, nó lì lắm lại chẳng chú ý gì đến bản thân cả nên mỗi khi rời khỏi nó một tí là lòng hắn bất an.

Một lúc bác sĩ đến, đây là bác sĩ gia đình chuyên khám bệnh cho nhà hắn, khám kĩ càng kê đơn thuốc xong vị bác sĩ già dặn dò.

– Sao lại để con bé sốt cao như vậy? Lần sau phải chú ý đừng như thế nữa cô bé bị sốt cao sẽ có triệu chứng co giật đó, cũng may là ta đến kịp. Đây là thuốc cháu cho cô bé uống 2 lần/ ngày. Có gì thì gọi cho ta.

Tiễn bác sĩ rời khỏi, hắn trở lại phòng nó. Vuốt nhẹ mái tóc tơ mượt của nó, ngay giây phút này hắn cảm nhận được sự quan trọng của cô gái này là như thế nào…

– Ngốc à! Mau tỉnh dậy nhé!

Điện thoại trong túi hắn reo lên, thu bàn tay đang vuốt tóc nó, hắn đi ra cạnh cửa sổ bắt máy, tiếng giục truyền đến trong điện thoại.

– ” Tổng giám đốc, bây giờ hơn 1h rồi sau cậu còn chưa đến? Phía bên đại diện của C- Miss đang chờ đấy!”

– Tôi có việc không đến được, anh hủy cuộc hẹn đi.

– ” Sao có thể? Cậu phải biết dự án này quan trọng với công ty như thế nào mà”

– Tôi biết, cứ hủy đi tôi sẽ đi gặp cô ta sau.

– ” Nhưng không được……”

Tút… tút…. từng đợt tiếng tút ngân dài, Lâm nhìn màn hình điện thoại thở dài. Quay lại phòng hội nghị anh hít một hơi rồi đẩy cửa bước vào. Bên trong, ngồi ở hàng ghế giữa là một cô gái tóc vàng, vì cô ta đeo kính nên Lâm không biết mặt mũi trông thế nào nhưng có lẽ là một người rất kiêu ngạo và tiểu thư, nhìn cách cô ta ngồi đi thì biết… phía sau là tên thư kí đi cùng có lẽ chạt tuổi anh, trông cậu ta có vẻ ít nói và hiền lành. Lâm bước tới cất giọng có vài phần kính nể.

– Thành thật xin lỗi cô Jelly, tổng giám đốc của chúng tôi trên đường đến đây đã bị hư xe có lẽ sẽ không đến kịp. Hẹn cô dịp khác tổng giám đốc của chúng tôi sẽ đích thân đến tìm cô.

Cô gái được gọi là Jelly đứng dậy rời khỏi trước khi đi cô ta có buông 1 câu.

– So boring!

Cô ta rời khỏi phòng, còn lại thư kí của cô ta, anh ta đến trước mặt Lâm nói.

– Cô chủ tức giận rồi! Công ty của các người làm việc không đúng hẹn như vậy sao?

Anh ta lắc đầu rồi cũng mất hút sau cánh cửa, Lâm vuốt mặt vẻ mệt mỏi.

Nó từ từ mở mắt, đầu hơi nhức, nó nhìn quanh đây là phòng nó mà…. Sao nó lại ở trong phòng nhỉ? chẳng phải nó đang học sao? Chống tay ngồi dậy, cái khăn chườm trên đầu nó rơi xuống, nhìn cái khăn và thau nước trên bàn nó mới nghi hoặc.

– Chẳng lẽ mình bị cảm?

Cạch…. cửa phòng mở ra, hắn cầm trên tay tô cháo gừng bốc khói nghi ngút. Đặt tô cháo lên bàn, hắn nhướn người về phía nó rồi đưa tay lên sờ trán.

– Bớt nóng rồi!

Rút tay về,hắn ngồi xuống g


XtGem Forum catalog