ơ quơ ống tay áo. “Thời gian không còn sớm nữa, đưa hoàng đế đến Hương La Điện đi.”Nữ quan bên cạnh đi lên, sắc mặt khó xử mà nói: “Nương nương, Hoàng thượng ngài… uống rượu say.”“Cái gì?” Thái hậu nương nương cả kinh, suýt nữa đã đập lật úp cả quạt đàn hương trên bàn. “Ai cho Hoàng thượng uống rượu?” Bà tức giận đến mức toàn thân run rẩy.“Là… Là Long Nguyệt Vương gia…” Nữ quan nhỏ giọng nói, “Long Nguyệt vương gia nói Hoàng thượng hôm nay thành thân rồi, coi như đã trưởng thành, sao ngay cả rượu cũng chưa từng uống thử, không giống nam nhân… Hoàng thượng nhất thời kích động, liền…”“Pằng” một tiếng, chiếc quạt đàn hương Thái hậu nương nương đang nắm trong tay, lập tức bị đập rớt một cây nan.“Đoàn, Long, Nguyệt!” Thái hậu nương nương nghiến răng nghiến lợi.Hoàng thượng mới mười hai tuổi! Cái tên Đoàn Long Nguyệt này, lòng dạ quá độc ác đi!Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến, lập tức có một âm thanh cà lơ phất phơ đáp lại:“A ơ ơ, Thái hậu nương nương đang gọi thần đệ ư?”Thái hậu nương nương liếc mắt quét xuống lối đi, Đoàn Long Nguyệt kìm lòng không đặng, lui về phía sau mấy bước.“Hoàng… hoàng tẩu…”“Ngươi chuốc Hoàng thượng uống rượu?”Đoàn Long Nguyệt cười hì hì: “Là Hoàng thượng chơi đùa quá trớn thôi. Cùng lắm thì thần đệ cũng chỉ tùy tiện nói đôi câu, ngài liền ôm chặt lấy bầu rượu Hạnh Lâm Xuân, đánh chết cũng không buông tay. Không đợi thần đệ kịp phản ứng, rõ ràng đã uống hết cả bầu. Ai, thần đệ vô cùng lo lắng a… Vì vậy vội vàng chạy đến đây xin chỉ thị của Thái hậu, nên xử lý như thế nào.” CHƯƠNG 5 – MỘT VỊ HOÀNG HẬU ĐỨNG LÊN (3)“Ngươi lo lắng? Ai gia lại thấy ngươi căn bản chính là cố ý!” Giọng nói của Thái hậu nương nương hoàn toàn biến đổi.“A ơ ơ, Thái hậu nương nương thật sự đã hiểu lầm ý tốt của thần đệ rồi. Cho dù thần đệ có mười cái đầu cũng không dám cố ý chuốc say Hoàng thượng nha…” Đoàn Long Nguyệt mở to hai mắt, tạo ra vẻ mặt tiểu sinh sợ sệt rõ mười mươi.“Đoàn Long Nguyệt! Hôm nay chính là đêm động phòng hoa chúc của Hoàng thượng! Ngươi biến Hoàng thượng thành ra như vậy, ngươi kêu ai gia… Làm sao ăn nói với Uy quốc công đây!”“A ơ ơ, Thái hậu nương nương nói vậy hơi quá lời rồi. Hoàng thượng chỉ mới có mười hai tuổi, nào biết cái gì là đêm động phòng hoa chúc? Cho dù ngài không nghĩ cho Hoàng thượng, cũng nên suy nghĩ một chút đến phúc phần sau này của hoàng thất chúng ta a!”“Đoàn Long Nguyệt!” Thái hậu nương nương vừa vội vừa giận, gần như muốn khóc.“A ơ ơ…” Lúc này, không đợi Đoàn Long Nguyệt kịp nói hết câu, Thái hậu nương nương đã chụp lấy quạt đàn hương ném tới, nện trúng ngay đỉnh đầu Long Nguyệt Vương gia.“Tố Phương, đi tìm vài tên tiểu thái giám. Khuya hôm nay, cho dù có phải khiêng cũng phải đưa Hoàng thượng đến Hương La Điện!” Thái hậu nương nương nghiêm nghị căn dặn.“Vâng!” Vẻ mặt của Tố Phương, đệ nhất nữ quan trước mặt Thái hậu nương nương đau khổ, lui xuống.Đoàn Long Nguyệt nhặt quạt đàn hương đã bị tàn phá rơi dưới đất lên, cất vào trong ngực, vừa vuốt đầu vừa lắc lư đi ra ngoài. Hắn vừa đi, lại vừa thao thao bất tuyệt nhắc lại.“A ơ ơ, a ơ ơ, đêm động phòng hoa chúc của Hoàng đế đáng thương ơ.”Hai bên thái dương của Thái hậu nương nương nổi gân xanh, trên mặt không còn chút máu.Những năm gần đây, trong lòng Thái hậu nương nương hiền thục dịu dàng luôn cất giấu dòng máu của người đàn bà chanh chua. Mỗi đêm, người đàn bà chanh chua này lại nhảy vào giấc mộng của bà, chém Long Nguyệt Vương gia Đoàn Long Nguyệt thành tám khúc, rút gân lột da.******Tiểu hoàng đế Đoàn Vân Chướng đúng là đã say đến không biết gì.Thái hậu nương nương mặc dù vô cùng nuông chiều tiểu hoàng đế, nhưng về phương diện uống rượu lại quản chế cực nghiêm. Hoàng thúc Đoàn Long Nguyệt đôi khi sẽ lén mang một vò rượu nhỏ vào cung. Hoàng đế liền lôi kéo ông đến ngự hoa viên, tìm một rừng cây yên tĩnh, lén lút gây án. Nhưng những lúc như vậy, hoàng đế uống chẳng được bao nhiêu rượu, đương nhiên cũng không đến mức độ say sưa.Nhưng hôm nay không giống ngày xưa nữa. Hôm nay là ngày vui hoàng đế lấy vợ lập hậu, lại còn cưới được thiên kim của Uy Quốc công đương triều. Dùng lời của hoàng thúc Đoàn Long Nguyệt mà nói, kể từ hôm nay, hắn chính là một nam nhân đường đường chính chính. Một ngày đại hỷ như vậy, uống chút rượu thật sự là rất bình thường. Nhưng hoàng đế không nắm chắc được tửu lượng của mình, không cẩn thận một chút, liền say. CHƯƠNG 5 – MỘT VỊ HOÀNG HẬU ĐỨNG LÊN (4)Đây là lần đầu tiên trong đời hoàng đế say rượu, đương nhiên phải xử lý thật thận trọng, vô cùng thận trọng.Nữ quan Tố Phượng dẫn theo một đám tiểu thái giám, lúc đưa được hoàng đế đến Hương La Điện, trong Hương La Điện đã người ngã ngựa đổ.Thái y đã chờ sẵn tại Hương La Điện. Sau khi trị liệu cho hoàng đế liền kê một toa thuốc giải rượu, khom người lui ra. Bọn cung nữ thái giám lại thu xếp tắm rửa thay quần áo cho hoàng đế. Đang trong quá trình, hoàng đế lại phun ra một đống hỗn loạn, mọi người đành phải làm lại từ đầu.Tiểu thái giám tùy thân bên cạnh hoàng đế, Tiểu Tôn Tử nơm nớp lo sợ quỳ ở bên giường, cái rắm cũng không dám phóng một cái. Ch