ều nhìn cậu ấy không được tự nhiên lắm, mặc dù trên mặt vẫn giữ nét bình thản. Tôi quyết định phá tan sự yên lặng, thật thà hỏi
– Chúng ta đi đâu vậy?
Vũ không nhìn tôi, ánh mắt hơi cười
– Hẹn – hò!
Tôi không khác gì bị cả tảng đá rớt xuống đầu. Shock nặng trước hai từ ngắn gọn vừa thoát ra khỏi miệng Vũ. Cái gì chứ? Hẹn – hò sao? Không lẽ là do buổi tối hôm đó tôi nói. Cho nên cậu ta mới….Tôi tròn mắt nhìn Vũ. Không ngờ cậu ta không những thính, mà còn nhớ rất dai. Tôi nói hôm thứ 3, vậy mà thứ 7 Vũ vẫn nhớ. Khuôn mặt tôi nhăn nhó đến tội nghiệp. Thầm nói: Thiên Vũ! Tôi chẳng qua…chỉ buột miệng thôi mà!
………………………
Suy cho cùng thì tôi không phải là thiên tài, nên không thể hiểu được suy nghĩ của những kẻ như Vũ. Vì thế mà khi hiểu được gọn ghẽ hai từ “hẹn hò” trong định nghĩa của thiên tài Hoàng Thiên Vũ, tôi không thể tránh khỏi thất vọng: Hai chúng tôi đi xem ảo thuật!
Thực ra trong suy nghĩ của tôi, hai người hẹn hò thường hay đi xem phim. Nhưng đó là người thường, Thiên Vũ là một kẻ…bất bình thường. Còn tôi, với thành tích vào được trường thì cũng xem như là bất bình thường một nửa. Vậy nên cuộc hẹn hò giữa những kẻ bất bình thường ắt sẽ phải khác người thường. Cụ thể là thế này đây:
– Chúng ta đi xem film chứ? – Tôi háo hức nhìn Thiên Vũ!
– Không!
– Hay là nghe nhạc! – Tôi hỏi lại với một chút hụt hẫng. Gì chứ tôi mà nghe nhạc thính phòng chỉ một chốc là ngủ. Buổi hẹn hò đầu tiên mà như vậy thì ê mặt lắm.
– Cũng không!
Tôi ngạc nhiên nhìn cậu, hẹn hò mà không nghe nhạc với xem phim thì còn làm gì nữa chứ? Chưa kịp thắc mắc thì tôi đã nhận được câu trả lời. Nhưng không phải từ Vũ mà là cái biển “xiếc thú” to đùng trên đầu báo cho tôt biết.
Nước mắt tôi chảy dòng dòng. Hoàng Thiên Vũ – Cậu đúng là tên không bình thường nhất trong tất cả những tên không bình thường. Có ai đời lại hẹn hò ở rạp xiếc cơ chứ? Thế mà lúc thay đồ, tôi còn tưởng mình sắp đi dự đám cưới. Thật chẳng ăn nhập chút nào!
Tôi cố kìm nén tiếng thở dài thất vọng, dẫu sao đây cũng là điều bất ngờ mà cậu dành cho tôi. Dù không được như ý thì cũng nên tỏ ra hào hứng một chút. Thế là tôi cố “nặn” ra một nụ cười tươi như hoa, hớn hở nói
– Chúng ta xem xiếc ư?
Vũ nhún vai
– Cũng gần như vậy!
Hai chúng tôi cùng bước vào trong, rạp lúc này đã gần kín chỗ. Phông hình được hạ bớt xuống. Đèn cũng được điều chỉnh dịu lại, chỉ chừa một khoảng sáng trên sân khấu. Vũ dẫn tôi vào chỗ ngồi của mình. Sau khi đã ổn định, tôi bắt đầu chăm chú nhìn lên sân khấu. Một anh chàng còn khá trẻ bước ra . Anh ta đội một chiếc mũ cao của các ảo thuật gia, nghiêng đầu chào khán giả một cách điệu nghệ.
Tiếng vỗ tay nổi lên, nhà ảo thuật rút chiếc đũa trong túi áo và bắt đầu biểu diễn. Từ trong chiếc mũ của anh ta, những chú thỏ trắng xinh xắn cứ lần lượt xuất hiện. Mỗi lần như vậy, khán giả lại vỗ tay nhiệt tình. Tôi cũng bị màn ảo thuật cuốn hút, cứ dán chặt mát vào những động tác của anh ta. Trong phút chốc, quên luôn cả sự hiện diện của Vũ bên cạnh.
Rất nhiều đồ vật khác từ từ được lấy ra khỏi mũ. Giống như một chiếc hộp không có đáy vậy. Nhà ảo thuật mỉm cười, cuối cùng rút ra một bông hồng đỏ thắm. Anh ta cầm lấy nó, khóe miệng mỉm cười rồi tung về phía hàng ghế khán giả.
Mọi người xung quanh cùng ồ lên thích thú. Không hiểu thế nào mà nó lại bay đến ngay chỗ tôi. Tôi vừa túm được bông hồng, thấy anh chàng đó đang nháy mắt, tay đưa lên làm động tác hôn gió. Tôi hớn hở quay sang khoe chiến lợi phẩm với Vũ
– Xem nè! Xem nè!
– Hừ! Có gì hay ho chứ! – Vũ khoanh hai tay trước ngực, điệu bộ kẻ cả mà giải thích. – Anh ta đã giấu sẵn bông hồng sau tấm khăn, rồi lợi dụng lúc chúng ta kiểm tra mũ đã đặt chiếc khăn cùng bông hồng vào. Con gái các cậu đúng là dễ bị lừa!
– Ai khiến cậu giải thích chứ! – Tôi ngúng nguẩy quay về chỗ cũ. Không thèm đếm xỉa tới Vũ. Ánh mắt lại hướng về phía sân khấu.
Anh chàng ảo thuật cất chiếc mũ đi, bắt đầu màn ảo thuật khác. Chiếc áo dài bên ngoài được cởi bỏ cho đỡ vướng. Trên sân khấu, một chiếc cột cao được dựng sẵn. Có thêm năm người khác hỗ trợ, giúp anh ta trèo lên cột rồi phủ vải đen lên người. Một đoạn dây thừng to bản được buộc quanh chiếc cột. Kéo sang hai bên cho hai người giữ chặt. Một cô gái khác cầm ngọn đuốc, nói vào mic
– Màn biểu diễn sau đây hết sức nguy hiểm, thậm chí đã có người chết. Vì vậy nếu mọi người không muốn chứng kiến tai nạn đáng tiếc nào xảy ra thì có thể ra về!
Cả rạp im phăng phắc, ngay cả một tiếng muỗi vo ve cũng không có. Khuôn mặt ai nấy chăm chú nhìn về phía sân khấu, chỉ mình Vũ vẫn giữ bộ mặt không mấy quan tâm.
– Màn biểu diễn chính thức bắt đầu!
Vừa dứt lời, cô gái cầm ngọn đuốc còn đang cháy rực châm vào cột gỗ kia. Cột gỗ bén lửa ngay lập tức, trong phút chốc đã cháy sáng rực. Tất cả mọi người đồng loạt nín thở, nhìn cây cột dần dần bị thiêu ruị, những sợi dây thừng rung lên, như thể ai đó đang vùng vẫy trong lửa bỏng.
Chiếc cột bị cháy đến tận ngọn, giống như ngọn đuốc sáng rực lửa. Hai sợi dây thừng bị đốt cháy đứt lìa, ngay cả mảnh vải đen cũng bị thiêu dữ dội. Mùi vả