g hình, đôi mắt thăm thẳm hệt như một đáy biển sâu xa nhất, con ngươi đen láy sáng ngời chỉ phản chiếu mình cô. Cô miết mạnh môi bảo: “Hạnh phúc của tôi và Lạc Y không vướng mắc với nhau, tôi vẫn luôn cho là như vậy Ngôn tiên sinh à.”
Cậu nhìn cô, khoảng cách gần như vậy, cô có thể trông thấy rõ ràng lớp lớp sóng lòng mờ mịt trong đáy mắt kia.
Cậu hỏi: “Vậy sao em lại muốn khóc?”
Ôi, đôi mắt của cô thoáng chốc đã trở nên ươn ướt. Không, không, cô không thể khóc. Nếu như cô khóc, vậy thì bao nhiêu công sức đều sẽ tan thành mây khói. Cô đáng ra đã sớm không còn dục vọng, đáng ra đã sớm luyện thành lòng gan dạ sắt. Không, không, cô trước nay chưa hề biết rằng phải cố nhịn nước mắt chực trào nơi khóe mi lại khó khăn đến vậy. Cô không dám mở miệng, không dám nhắm mắt, không dám có bất cứ cử chỉ nào, bởi chỉ sợ một chấn động nhỏ thôi cũng làm cho nước mắt vỡ òa tuôn chảy!
“Lạc Mỹ.” Thanh âm của cậu nghèn nghẹn. “Em nhìn tôi đây này.”
Cô ngước nhìn cậu, nước trong khóe mắt của cô sóng sánh, thanh âm cũng run rẩy không kém: “Tôi… Tôi sẽ nhìn anh…” Thế nhưng, cô không tài nào chịu đựng nổi bóng dáng chính mình phản chiếu trong đáy mắt cậu nữa, cô nhắm chặt hai mắt lại, nước mắt kìm nén đã lâu mãnh liệt trào ra, lăn dài xuống gương mặt cô không chút trở ngại. Cô nghe cậu hỏi: “Vậy đấy, sao em lại khóc?”
Cô nói không nên lời. Đúng, đúng vậy, cô đã cởi giáp đầu hàng rồi. Sau nhiều hiệp kiên trì như vậy, sau biết bao thời gian tự lừa dối chính mình như vậy, cô đã không thể không từ bỏ việc mượn cớ để gạt mình gạt người nữa. Cô nức nở nói: “Em không biết… Em thật sự không biết… Anh bảo anh phải yêu Lạc Y… Em không biết… Anh đừng ép em… Em thật sự không biết mà…”
“Hai chúng ta nhất định là hai kẻ ngốc nhất trên đời này.” Cậu lau khô nước mắt cho cô, hôn lên môi cô rồi nhẹ giọng thầm thì bên tai: “Ngoan nào, đừng khóc, đừng khóc nữa.” Cậu ôm cô dỗ dành, tựa hồ như cô chỉ là một đứa trẻ con. Từ trước tới nay chưa ai đối với cô như vậy bao giờ, khi còn bé xíu mẹ cô đã qua đời, cô là con gái lớn, phải san sẻ trách nhiệm thay cha mình, cô đủ sức cáng đáng việc gia đình, hết lòng hết dạ chăm sóc cho em gái, trước nay chưa từng có người nào dỗ dành cô như vậy, xem cô như một con bé yếu đuối mà từng li từng tí chiều chuộng, dịu dàng ôm ấp, hệt như đang ôm một thứ gì đó quý giá nhất trên đời như thế này.
Cô nép sát vào lòng cậu. Cô cần một người bảo vệ thật vững chắc, chỉ có cô mới tự hiểu, một kẻ trông có vẻ mạnh mẽ như cô thực chất lại rất dễ dàng sụp đổ, mà giờ đây cô cũng chẳng thiết tha tỏ ra mạnh mẽ nữa.
Cậu khẽ đặt lên cổ cô một nụ hôn vụng dại, bên tai thầm thì một vài câu vô nghĩa nào đó. Cô nghẹn ngào, đầu óc trống rỗng, không muốn nhớ đến bất cứ chuyện gì, chỉ muốn tựa vào cậu như vậy, mãi mãi như vậy…
Thế nhưng!
Trong giây phút nửa tỉnh nửa mê ấy, cô đột nhiên nghe thấy một tiếng gọi thê lương: “Chị hai!”
Cô giật mình mở choàng mắt ra, phút chốc đã vùng ra khỏi vòng tay Thiếu Tử. Là ảo giác! Nhất định là ảo giác!
Thượng đế không nghe thấy lời khấn nguyện của cô. Cô xoay người lại, sau gáy như bị người ta giáng cho một đòn mạnh!
Lạc Y!
Đúng là Lạc Y! Cô đang đứng ở sau sô pha, lộ ra một gương mặt trắng bệch, đôi mắt to đen lay láy càng trợn lớn hơn, hệt như vừa trông thấy một con rắn độc đáng sợ nhất thế gian! Cô lảo đảo muốn ngã, liên tục lắc đầu: “Sao lại là các người… Sao lại là các người?”
“Lạc Y!” Lạc Mỹ lòng như lửa đốt, “Em hiểu lầm rồi!”
“Chị không được qua đây!” Lạc Y sắc giọng thét to, hệt như một con mãnh thú.
“Lạc Y, em bình tĩnh lại đã.” Lạc Mỹ khẩn thiết nói. “Chị chỉ đến trú mưa mà thôi.”
Lạc Y đột nhiên rít lên cười khanh khách, vừa cười nước mắt vừa trào ra. Thanh âm của cô vừa sắc vừa nhọn, lời của cô cũng hệt như thế: “Trú mưa à? Thật là giỏi biện hộ! Vậy vừa rồi các người đang làm gì chứ?” Cô cười như phát điên, hổn hển thở: “Được lắm, hai người mà tôi thương yêu nhất chẳng ngờ lại đối xử với tôi như vậy! Hai người, một người là kẻ đã ở trước thánh đường thề nguyền yêu tôi trọn đời, một người là chị ruột từ nhỏ nuôi tôi khôn lớn, các người… chẳng ngờ các người lại làm ra chuyện vô sỉ như vậy, các người…”
Nước mắt của cô lã chã rơi xuống, cô vừa cười vừa khóc: “Đến hôm nay tôi mới biết, hóa ra tôi là kẻ khờ khạo nhất trên đời này. Tôi cứ đinh ninh rằng Thiếu Tử ngoại tình, thế nên đã sao chép tất cả các chìa khóa mà anh ta có rồi theo dõi anh ta. Tôi theo anh ta đến nơi này, định xem xem là ai đã đoạt mất người đàn ông của tôi. Thế nhưng tôi thật không ngờ lại là… là chị… Chị hai… tại sao? Tại sao vậy?”
Lạc Mỹ trông thấy vẻ lạnh lùng đáng sợ lộ ra trong đôi mắt của Lạc Y, bất giác rùng mình.
“Tôi cứ ngỡ tôi đã đoán sai, liền chờ đợi ở bên ngoài, nhưng chị vẫn không trở ra, chị…” Lạc Y từng bước một tiến đến gần Lạc Mỹ. “Từ nhỏ đến lớn, chị luôn miệng bảo rằng thương em nhất, hiểu rõ em nhất, cớ sao chị lại đối xử với em như vậy, tại sao? Tại sao?” Cô cứ cuồng loạn thét to hai tiếng: “Tại sao?”
Ngôn Thiếu Tử thấy cô như đã hóa điên liền kéo cô ra khỏi Lạc Mỹ. Cậu nắm lấy tay cô b