Ring ring
Hương hàn

Hương hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323624

Bình chọn: 8.00/10/362 lượt.



Chương 4

Một đời vất vả hy sinh, hoàng hôn mấy buổi riêng mình được chăng!

Tà dương mang chút sắc vàng còn sót lại rải rác lọt qua song cửa, trong phòng bệnh, không gian yên tĩnh vô cùng, dường như tất cả đều ngưng đọng lại, ngay đến thanh âm giọt nước biển rơi trong bình cũng có thể nghe thấy.

Lạc Mỹ vẫn chăm chú nhìn vào bình nước biển ấy. Một giọt, hai giọt, ba giọt…

“Chị hai!”

Là Lạc Y! Là tiếng gọi của Lạc Y!

Cô mở to hai mắt, bốn bề vắng lặng, không một bóng người.

“Chị hai!”

Cô lại nghe thấy rồi. Giọng nói ấy luôn văng vẳng bên tai cô, bất luận là cô đang thức hay đang ngủ. Cô biết cả đời mình sẽ chẳng bao giờ thoát khỏi tiếng gọi ấy, hệt như một thứ giòi bọ ăn sâu vào xương cốt, cô vĩnh viễn không thể nào thoát khỏi… Trừ khi cô chết đi…

Trên hành lang vang đến tiếng bước chân, có người đẩy cửa tiến vào, Lạc Mỹ nhận ra được nhịp chân quen thuộc ấy, cô liền nhắm hai mắt lại.

Cô nghe thấy một tiếng thở dài thườn thượt, sau đó là giọng của cậu: “Em không muốn gặp tôi, tôi cũng đã cố ép bản thân mình không nên đến bệnh viện. Nhưng bác sĩ nói em vẫn không chịu ăn uống gì, em làm vậy là để trừng phạt ai? Là em hay chính tôi?”

Thanh âm thê lương của Lạc Y lại hồi vọng trong tai cô: “Chị hai!”

Cô mãi mãi sẽ không bao giờ thoát được cơn ác mộng ấy!

“Thôi được, tôi biết em không muốn nói chuyện. Nhưng em không thể không ăn uống gì. Đó là việc ngoài ý muốn, em vốn không nên tự trách mình như vậy.”

“Chị hai!”

Lạc Y tựa hồ như vẫn còn đứng tại nơi ấy, giương đôi mắt to đen lay láy ra nhìn cô.

“Mỹ.” Cậu nắm lấy tay cô, giọng điệu chứa đựng sự van lơn: “Việc này chính là báo ứng trút lên người tôi, xem như tôi cầu xin em, đừng tiếp tục bộ dạng thế này nữa được không? Tất cả mọi chuyện, cứ trách tôi là đủ rồi. Mỹ à!”

Cô khe khẽ rụt tay trở về.

“Chị hai!” Lạc Y thê lương gọi, giọng nói ấy hệt như một mũi kim sắc nhọn, xuyên thẳng vào đại não của cô, đóng cả người cô lên thập tự giá, suốt đời suốt kiếp không thể cứu rỗi.

Ngôn Thiếu Tử lại thở dài, cậu rốt cuộc cũng hoài công phí sức rồi.

Cô lại mở mắt ra một lần nữa, dịch truyền vẫn đang nhỏ giọt. Một giọt, hai giọt, ba giọt… Còn cô thì suy yếu đến độ nhổ một mũi kim cũng không đủ sức lực…

Vầng thái dương đang chầm chậm chìm dần, bóng tối đang từng chút một nuốt chửng cả thế giới ngoài song cửa.

Đêm tối lại đến, cơn ác mộng đáng sợ lại sắp xuất hiện rồi. Chỉ cần cô nhắm mắt vào sẽ trông thấy Lạc Y cả người đầy máu, đứng trước mặt cô, dùng một thanh âm vừa tuyệt vọng vừa thảm thiết gọi: “Chị hai!”

Khi tỉnh khỏi giấc chiêm bao, cô lại một lần nữa rơi vào cơn ác mộng của thực tế. Mọi thứ, mọi thứ đều đang chỉ trích rằng cô là người đã hại chết Lạc Y. Là cô đã hại chết em gái, không những vậy còn hại chết cha mình! Cô hại chết những người thân yêu nhất trên cõi đời này, cô hại chết bọn họ cả rồi.

Cô chỉ còn cách mở trừng hai mắt, nhìn lên trần nhà cho đến khi trời sáng. Từng ngày, từng đêm trôi qua, cô chỉ còn biết sống trong hỗn độn, không có bất cứ ý niệm sống sót nào trong đầu, chỉ có nỗi chán nản cùng cực.

Bên ngoài lại truyền đến tiếng chân, có lẽ là của một cô cô y tá theo lệ thường đến khuyên cô dùng cơm.

Cửa mở, có người bước vào, lại còn mở đèn giúp cô. Trong ánh sáng lờ mờ dìu dịu, bó hoa bách hợp thung lũng trong tay anh toát lên vẻ thanh nhã và xinh đẹp. Trước tiên, anh mang hoa cắm vào chiếc bình nơi kệ tủ đầu giường, sau đó ngồi xuống ghế phía trước giường bệnh của cô.

Anh mở miệng nói: “Đã lâu lắm tôi không thấy cô ở tiệm hoa, hỏi Tiểu Vân mới biết cô bị bệnh, phải nhập viện. Nhưng cô ta cũng không biết cô nằm ở bệnh viện nào, tôi tra khắp các bệnh viện lớn nhỏ trong thành phố này, cuối cùng cũng tìm được cô.”

Ánh mắt của cô vô hồn lướt qua mặt anh, không hề có bất cứ một sự chú ý nào.

Anh lại tiếp: “Tôi và bác sĩ của cô đã trò chuyện qua. Ông ta nói chứng u uất của cô đã bước sang giai đoạn nghiêm trọng, từ lúc nhập viện cho đến nay, cô không hề nói với ai một lời nào, cũng không hề mở miệng ăn chút gì, nếu cứ tiếp tục như vậy, cho dù cô không chết vì đói thì cũng uất ức mà chết.” Anh ngừng lại, quan sát phản ứng của cô. Ánh mắt của cô vẫn mông lung nhìn vào khoảng không vô định, tựa như căn bản không hề nghe anh nói gì.

Trên mặt anh hiện lên một nụ cười đầy ẩn ý: “Được rồi, đương nhiên lúc này cô chỉ mong được chết, nhưng những lời mà tôi nói sau đây cô nhất định phải nghe cho kỹ, sau khi nghe rồi còn muốn chết hay không là tùy ở cô, cô có nghe hay không?”

Có lẽ thanh âm của anh đủ lớn, ánh mắt cô rốt cuộc cũng hướng về phía gương mặt anh, nhưng vẫn mơ màng như một đứa trẻ ngơ ngác.

“Được rồi.” Anh hùng hổ ép buộc ánh mắt cô phải cùng anh đối diện, rồi từng từ từng chữ thốt ra khỏi cửa miệng, “Bây giờ cô nghe cho rõ đây: cái chết của Quan Lạc Y và Quan Phong là một âm mưu, cô có hiểu không? Là mưu sát! Quan Lạc Y vốn không phải tự sát, cô ta cũng không hề say rượu khi lái xe. Nguyên nhân thật sự của việc xe bị mất lái là do có kẻ đã ra tay với em gái cô, cha của cô chỉ là một vật hy sinh khác trong âm mưu giết người đó. G