i làm cho đám người đáng chết hơn mình phải chịu báo ứng.
Trong giọng nói của cô đã khôi phục vẻ bình thường: “Dung tiên sinh, hợp tác vui vẻ!”
Anh nhìn cô như tỏ ý khen ngợi: “Ngày mai tôi sẽ trở lại bàn luận kế hoạch chi tiết với cô. Trước mắt, việc cô cần làm chính là mau chóng hồi phục, sau đó khiến cho những kẻ kia không kịp trở tay. Vì thế, mong cô hãy làm cho bản thân khỏe lại càng sớm càng tốt.” Anh đứng lên, “Chúc ngủ ngon!”
Khóe miệng của cô giần giật, có thể coi như là một nụ cười. Cánh cửa sau khi anh đi nhẹ nhàng khép lại, căn phòng lại một lần nữa chìm trong tĩnh mịch.
Những đóa hoa Bách Hợp từ thung lũng tỏa ra hương thơm đặc trưng của nó.
Cô lại sống sót rồi.
Thế nhưng, ngày mai thì sao?
Không, cô không có ngày mai, ngày mai của cô vĩnh viễn cũng chỉ là bóng tối không thể trốn thoát…
Ngày xuất viện, Dung Hải Chính đến đón cô. Theo lệ thường, trước tiên anh tặng cho cô một bó hoa Bách Hợp lớn được hái từ thung lũng rồi mới mỉm cười bảo: “Khí sắc của cô hôm nay thật tốt.”
“Cảm ơn.” Lạc Mỹ nhận lấy bó hoa, tài xế nhanh chóng mở cửa cho bọn họ lên xe. Sau khi an tọa, anh đích thân mở ngăn tủ nhỏ trong xe, pha cho cô một tách cà phê.
“Cảm ơn.” Cô thầm hít sâu một hơi, hương thơm lâu ngày không ngửi thấy này khiến cô như bừng tỉnh.
“Tôi thay cô sắp xếp một chỗ ở khác, tôi đoán rằng cô muốn có một cuộc sống mới nên đã tự quyết định.”
“Cảm ơn, anh suy nghĩ thật chu đáo.” Cô khẽ nhấp một ngụm cà phê, “Tôi nghĩ anh có lẽ cũng đã thay tôi chuẩn bị mọi vật dụng mới trong nhà, với sự bài trí của anh, tôi nghĩ anh đã dặn dò thư ký của mình, ngay cả những vật dụng hàng ngày cũng đã sửa soạn tươm tất cho tôi rồi.”
“Cô chỉ đoán đúng phân nửa thôi. Tôi không chuẩn bị cho cô đầy đủ đến thế đâu, bởi vì theo kế hoạch của tôi, cô chỉ ở trong nhà mới một đêm, sáng mai cô sẽ cùng tôi đi Paris.”
“Đi Paris à?” Cô thả tách cà phê xuống, thắc mắc hỏi.
Anh ngả lưng lên ghế, điềm nhiên nói: “Đi nghỉ phép. Gia tộc Ngôn Thị nhất định đã hay tin hai ta hợp tác, bọn họ có lẽ đang chuẩn bị đón tiếp hiệp khiêu chiến đầu tiên của tôi và cô, nhưng chúng ta sẽ tránh đi mũi nhọn của bọn họ, để họ đánh vào khoảng không trước.”
“Nhân lúc còn hăng hái, cố gắng một mạch cho xong việc” Cô giơ tách cà phê lên. “Cách hay!”
Anh nhìn cô bằng ánh mắt tán thưởng.
Bảy mươi hai giờ sau, bọn họ quả thật đã ngồi trên bờ trái sông Seine uống cà phê.
Thành phố vào mùa thu, sôi động và rực rỡ như một cô gái Paris đầy thời trang. Ngồi bên bờ sông, ngắm nhìn những công trình kiến trúc cổ phản chiếu giữa dòng, quang ảnh biến ảo, bóng nước hợp tan, phảng phất như một bức tranh sơn dầu trừu tượng. Lạc Mỹ không khỏi tấm tắc: “Paris thật đẹp. Mùa xuân đã đẹp, hóa ra mùa thu cũng đẹp như vậy, nếu là mùa hè nhất định còn đẹp hơn.”
“Vậy đợi đến mùa hè sang năm chúng ta trở lại.” Dung Hải Chính thong dong nói. Anh đã đổi sang mặc áo phông, toàn bộ sự sắc bén lợi hại đều ẩn sau dáng vẻ nhàn hạ kia, thoạt trông cứ ung dung tự tại, trầm ổn và thâm sâu, chẳng hề lộ ra nửa phần sát khí vốn có của một kẻ đã lão luyện thương trường.
“Cô từng đến Paris vào mùa xuân rồi à?” Anh nhấm nháp cà phê, lơ đễnh hỏi.
“Phải, mùa xuân hai năm trước, tôi và Ngôn Thiếu Tử vì công việc đã đến đây.” Nụ cười trên mặt cô tắt đi. “Chuyện cách đây đã lâu rồi.”
Anh thay đổi tư thế ngồi, đúng lúc có một cô gái bán hoa đi đến: “Monsieur, achetez un bouquet de fleur à ton amour” (Tiên sinh, mời ngài mua một nhánh hoa cho cô bạn gái xinh đẹp này nhé.)
Anh chọn lấy một cành Bách Hợp, trả tiền rồi đưa cho Lạc Mỹ.
“Cảm ơn.”
“Hoa Bách Hợp biểu thị cho niềm vui trở lại, là mẹ đã bảo với tôi như thế.” Nụ cười trên mặt của anh tĩnh tại và ôn hòa, “Mẹ tôi thích nhất là hoa tươi, bà từng kể với tôi về ý nghĩa của rất nhiều loài hoa. Từ khi cô nhập viện đến giờ hầu như chưa từng nở nụ cười, tôi hy vọng rồi có một ngày cô sẽ vui trở lại.”
“Cảm ơn.” Cô đặt nhành hoa ấy trước ngực mình.
Anh chợt bật cười: “Cô có phát hiện ra, từ mà cô nói với tôi nhiều nhất là gì hay không? Để tôi cho cô biết, là ‘Cảm ơn’. Trước đây cô đều nói: ‘Cảm ơn, 740 đồng’, còn bây giờ chỉ còn lại mỗi từ ‘Cảm ơn’ mà thôi.”
Cô cũng không nhịn được cười.
Còn anh thì dường như thở phào: “Đây là nụ cười tươi nhất mấy ngày nay của cô mà tôi trông thấy đấy.”
Cô lại nói; “Cảm ơn.”
Anh lắc đầu thở dài: “Cô xem, lại thế nữa rồi.” Cả hai đều phá lên cười vui vẻ.
Chợt một cơn gió nhẹ thổi qua, những tia nắng lấp lánh ánh vàng xuyên qua tán lá rậm rạp, như một cánh bướm vàng nhè nhẹ đậu trên khuôn mặt người. Nơi xa, ai đó đang gắng giọng hát vang một bản tình ca, trên sông du thuyền lặng lẽ lướt qua, vô số du khách giơ máy ảnh lên chụp, du khách trên bờ cũng giơ máy ảnh lên chụp lại người trên thuyền… Gió thổi lá cây xao xác, mùa thu mát lành, ngay cả bầu trời cũng xanh đến trong vắt… Mọi thứ ở nước ngoài đều đẹp đẽ yên bình đến mức tựa như trong mơ…
Cô đưa tay gạt lọn tóc rối bên tai: “Tôi thật sự phải cảm ơn anh, thật lòng đấy.” Cô thành khẩn nói: “Cảm ơn anh đã làm mọi thứ vì tôi.”
Anh dùng một tay vuốt v