buồn cười, có lẽ vì đã uống khá nhiều rượu, “Bây giờ ngẫm lại hệt như một giấc mộng, chẳng còn chút ý nghĩa nào nữa.”
Anh uống cạn rượu trong chén, trên mặt cũng lộ ra nét cười: “Việc đời như một giấc mộng, kiếp người được mấy lúc vui.” Anh lại rót thêm rượu, “Nên vì câu nói này mà cạn một ly.”
Cô cùng anh chạm ly, một hơi uống cạn, nhưng lại sặc đến phát ho, cổ họng vừa đắng vừa cay khiến cô muốn chảy nước mắt. Ngẫm đi nghĩ lại câu nói “Việc đời như một giấc mộng, kiếp người được mấy lúc vui” hệt như đang miêu tả mình vậy. Nhớ hôm nào, cô còn hoạt bát nói cười trong hôn lễ của Ngôn Thiếu Tử và Lạc Y, ngày đó quan khách đông nghịt, phóng viên chen kín, cô còn hoan hỉ hạnh phúc ngắm nhìn đôi uyên ương, sao mới chớp mắt đó mà trời đất đã sụp đổ. Mọi niềm tin cô có cũng đều tan thành mây khói, mãi mãi không vãn hồi được nữa.
Lòng cô từng cơn chua xót, men say cũng bốc lên, trời và đất lúc ẩn lúc hiện trước mắt, quay cuồng đến mức cô choáng váng đầu óc. Cô lắc lắc đầu, bấu chặt lấy thành ly.
“Đừng bấu nữa.” Anh lấy chiếc ly trong tay cô ra, “Nếu không tôi sẽ ganh tỵ với nó mất.”
Lạc Mỹ chỉ ngây ra nhìn anh, anh nói gì thế kia? Anh ganh tỵ với cái ly để làm gì?
Có lẽ là ma lực của rượu ngọt, có lẽ vì ngọn đèn bên trong phòng, hoặc vì Paris đang say ngủ ngoài kia đã mê hoặc cô. Dù sao, cô cũng rõ ràng cảm nhận được ánh mắt của anh dường như đang ngày càng dịu dàng.
Cô không dám xác định, bởi vì anh đã cách cô rất gần rồi, gần đến mức đôi mắt cô không tài nào điều tiết được tiêu cự thích hợp.
“Lạc Mỹ.” Anh thấp giọng như thủ thỉ gọi tên cô. Đây là lần đầu tiên anh gọi cô như vậy. Trước đây anh đều gọi cô là “Quan tiểu thư”. Anh cách cô càng lúc càng gần hơn, gần đến mức cô nhắm mắt lại, bởi vì đôi mắt đang mở lớn của anh khiến cô nảy sinh một cảm giác hồi hộp khó tả. Cảm giác ấm áp bao phủ lấy cô, cô chỉ khẽ giãy giụa một chút, đẩy ngã thùng đá đặt trên mặt thảm bên cạnh. Cô nghe tiếng vụn nước đá rải lên sàn, còn có thanh âm òng ọc của dịch rượu tràn ra mặt đất.
“Rượu tràn rồi.” Cô nhắc.
“Cứ để nó tràn đi.”
Chương 5
Sáng hôm sau, Lạc Mỹ xuống con phố Hòa Bình nổi tiếng, cắt đi mái tóc dài chấm vai của mình, đổi thành một kiểu tóc ngắn trang nhã.
“Để tóc dài không đẹp hay sao?” Dung Hải Chính tỏ vẻ khó hiểu hỏi cô.
“Tôi muốn thử xem hình dạng của tôi khi để tóc ngắn thế nào.” Khóe miệng của cô cong lên, lộ ra một nụ cười duyên dáng, “Sao vậy, anh cảm thấy không đẹp à?”
“Không phải, rất đẹp là đằng khác.” Anh ngập ngừng một chút rồi hỏi cô, “Cô có muốn mua chút gì không? Tiffany(*) cách nơi này cũng không xa.”
(chú: nhãn hàng trang sức nổi tiếng thế giới)
Cô thở dài hỏi: “Vì chuyện ngày hôm qua mà anh cảm thấy xấu hổ à? Anh phải tiêu một khoảng tiền lớn hoặc mua vài món trang sức cho tôi mới có thể an lòng ư?”
Anh đáp: “Tôi chỉ nghĩ rằng cô sẽ thích…”
Anh nghĩ hay thật! Lạc Mỹ cảm giác nếu cô mà không ở thẩm mỹ viện thì đã gần như nổi giận mất rồi. Cô cảm nhận được ẩn ý bên trong câu nói ấy, anh tưởng rằng cô là ai? Là gái gọi cao cấp à?
Mặt sa sầm rời khỏi thẩm mỹ viện, cô với tay gọi taxi, một mình trở về khách sạn. Thế nhưng anh lại đến phòng cô trước một bước để chờ đợi cô.
“Lạc Mỹ.”
Cô thả túi xách rồi ngồi xuống mở TV.
“Lạc Mỹ.” Anh đứng trước mặt, chắn hết tầm mắt của cô, “Tôi không rõ tại sao cô lại tức giận. OK, hôm nay là tôi không đúng, nhưng tôi tuyệt không có ý gì khác với cô, chỉ là mấy ngày nữa chúng ta sẽ trở về, tôi thấy cô chưa mua gì cả nên mới hỏi một tiếng.”
Cô cúi đầu, lặng lẽ đan chặt mười ngón tay vào nhau, đôi cánh tay vốn trắng ngần vì dùng lực nên đốt tay đã thoáng chuyển sang màu tái nhợt. Anh ngồi sụp xuống, nắm lấy bàn tay cô: “Sáng sớm hôm nay tôi ngỏ ý muốn cùng cô kết hôn nhưng cô không đồng ý. Tôi không biết tôi có điểm nào không tốt khiến cho cô từ chối, nhưng tôi tuyệt đối thật lòng thật dạ, không hề có ý nghĩ nào xem thường cô cả.”
Lạc Mỹ lại mỉm cười: “Xem anh kìa, nói đến mức cả tôi cũng phải xấu hổ lây. Chúng ta đều là người trưởng thành cả, không cần vì chuyện của tối hôm qua mà kết hôn đâu. Tâm tình của tôi không tốt, mong anh tha lỗi, chúng ta rốt cuộc chỉ là đối tác có cùng chung kẻ thù thôi mà.”
Dung Hải Chính cũng bật cười.
Cuối cùng họ cũng cùng nhau đi dạo phố, nhưng trong lòng Lạc Mỹ vẫn chất chứa một nỗi niềm khác lạ. Cô thấy gì thì mua đó, hệt như đang giận dỗi, lại càng tỏ ra dáng vẻ của một người hám của, sắm sửa liên tục mãi đến khi hoàng hôn mới trở về khách sạn, báo hại tài xế và nhân viên tạp vụ phải khệ nệ khiêng cả đống hàng hóa, trái một túi, phải một túi, giúp cô mang vào trong phòng.
Lạc Mỹ lúc này mới nói với anh: “Anh vừa lòng chưa, con người tôi không tiêu phí thì thôi, chứ tiêu rồi thì tốn cả đống tiền đủ cho anh phải xót ruột đấy.”
Nhưng anh chỉ mỉm cười: “Xót ruột thì không có, chỉ có xót đôi chân mà thôi.”
Lạc Mỹ không thèm nói lý với anh, hất bỏ đôi giày cao gót, chân không bước đến khuấy rượu champagne. Những chiếc túi lớn túi nhỏ chất đống trên mặt đất, cô cũng chẳng buồn để mắt đến.
Anh nói: “Lạc Mỹ, nói thậ