ất nhiều nơi tương tự như vậy, nhất là vùng Riviera (*), tôi có một căn hộ tại Saint Jean Cap Ferrat… Điều tuyệt vời nhất là, nơi ấy có vô số món ăn ngon.”
(chú: vùng dọc bờ Địa Trung Hải của miền đông nam nước Pháp, Mônacô và đông bắc Italia, nổi tiếng về khí hậu và vẻ đẹp, có nhiều nơi nghỉ mát)
Anh đối với thức ăn vô cùng kén chọn, xem “ăn” là việc quan trọng hàng đầu, đây chính là điểm kỳ quái nhất của anh. Thật ra Lạc Mỹ có thể giải thích được, con người luôn có những thú vui đặc biệt của riêng mình, ai cũng không ngoại lệ.
Ban ngày ở bên Dung Hải Chính, cô thật sự có thể tạm thời quên đi tất cả nỗi đau thầm lặng, nhưng vào mỗi buổi tối, cô lại luôn bị cơn ác mộng đeo bám không ngừng nghỉ. Mỗi lần cô thét lên rồi tỉnh dậy khỏi ác mộng là một lần cô không dám trở về giường nằm nữa. Cô sợ hãi đêm tối, sợ hãi giấc ngủ, vì Lạc Y luôn ở nơi ấy chờ cô, đeo đẳng cô. Lạc Mỹ vĩnh viễn không thể thoát được, không giãy giụa được, không hô hấp được, chỉ có nỗi tuyệt vọng và hoảng sợ xuyên suốt.
Cho nên, chỉ có trong bóng đêm cô tịch, khi cả Paris đều đã say ngủ, cô mới một mình tỉnh lại, từng giây từng phút chờ đợi trời sáng.
Đêm hôm nay, lại một đêm không ngủ, cô một mình đứng trên ban-công khách sạn, nhìn ánh đèn xe chi chít uốn lượn như một dòng sông trên đại lộ Des Champs-Elysées, không khỏi phát ra một tiếng trầm ngâm thở dài.
Chợt lúc này, cô nghe thấy tiếng Dung Hải Chính: “Trễ như vậy rồi, sao cô còn chưa ngủ?”
Cô hoảng hốt quay đầu nhìn sang, bên ban-công lân cận, anh đang đứng tại đó khẽ mìm cười nhìn cô. Hóa ra phòng kề nhau thì ban công cũng kề nhau.
Cô không nhịn được cười: “Chẳng phải anh cũng chưa ngủ hay sao?”
Anh nói: “Tôi mắc chứng mất ngủ nghiêm trọng, toàn nhờ vào thuốc an thần, hôm nay trùng khớp vừa ăn xong, cho nên đành ra đây đếm sao thôi.”
Cô trả lời: “Vậy xem như chúng ta là những người đồng cảnh ngộ rồi.”
Anh lại cười hỏi cô: “Cô qua đây ngồi được không? Để tôi pha một bình cà phê, chúng ta từ từ uống cho qua đêm dài.”
Cô không nghĩ ngợi gì đáp ngay: “Được thôi.”
Phòng anh và phòng cô sát vách nhau, cô vừa ra khỏi phòng, anh đã mở sẵn cửa đón cô.
“Mà pha cà phê ra sao nhỉ? Tôi xưa nay chỉ biết uống.”
Cô cũng lộ ra dáng vẻ tiu nghỉu: “Không xong rồi, tôi cũng chỉ biết uống thôi.”
Anh nói: “Hết cách rồi, đành nhịn thôi. À tôi có rượu trắng, cô muốn thử không?” Rồi không đợi cô trả lời, anh liền lôi trong thùng đá ra một chai rượu, rót ra hai ly rồi đưa cho cô một ly.
Cô xem nhãn hiệu trên thân chai: CHATEAU D’YQUEM 1982, liền không khỏi mỉm cười, người đàn ông này thật không những là người giàu có thông thường mà còn là kẻ có vị giác rất chuẩn.
Cô hỏi: “Khi nào chúng ta trở về?”
Anh đáp: “Qua mấy hôm nữa, tôi hy vọng vào ngày giỗ của mẹ tôi, gia tộc Ngôn Thị sẽ biết thế nào là nỗi đau tột cùng.”
Cô cúi đầu, làn tóc rối rủ cả xuống, cô đưa tay vén lại, hỏi: “Mẹ của anh qua đời bao lâu rồi?”
“Hai mươi năm.” Ánh mắt anh lạnh dần. “Tròn hai mươi năm rồi.”
Cảm giác được cô đang nhìn mình, ánh mắt sắc bén của anh thoáng chốc đã ẩn đi, giọng nói cũng trở lại bình thản: “Chuyện đã lâu lắm rồi, cô có muốn nghe hay không?”
Cô cắn nhẹ lấy miệng ly, bảo: “Nếu anh không muốn nói thì cũng không nhất thiết phải cho tôi biết.”
“Không có gì.” Anh lại rót thêm cho mình đầy ly rượu, “Chuyện đã qua lâu lắm rồi mà.” Anh nhấp một ngụm rượu, tiếp lời: “Nhà bà ngoại tôi ở Vân Sơn, sinh sống chủ yếu dựa vào việc trồng hoa. Mẹ của tôi thuở ấy thường giúp ông ngoại tôi đi bán hoa, về sau gặp được Ngôn Chính Kiệt. Một người là phường bán hoa, một kẻ là danh gia vọng tộc, ai cũng có thể hình dung được chuyện xảy ra thế nào. Vì có tôi, Ngôn Chính Kiệt không thể không mang mẹ tôi về nhà, khi ấy ông ta đã có ba người vợ. Mẹ tôi vẫn ngỡ, Ngôn Chính Kiệt sẽ làm theo lời thề son sắt mà ông ta từng hứa, rằng sẽ mang đến hạnh phúc cho bà. Nào ngờ đâu hồng nhan chưa tàn mà mệnh đã bạc, khắp trên dưới gia tộc, ai nấy đều lấy việc khinh miệt một người con gái thấp kém như bà ra làm trò đùa, chưa được vài năm mẹ tôi đã rầu rĩ phát bệnh, vừa bệnh thì đã không gượng dậy nổi, những kẻ đó càng không thèm kiêng dè ai nữa, thường xuyên đứng trước giường bệnh mà nhục mạ hai mẹ con chúng tôi. Mẹ tôi vừa qua đời, ba người vợ của Ngôn Chính Kiệt đều đồng loạt ở trước mặt ông ta thêu dệt, nói tôi lai lịch không rõ ràng, là loại con hoang. Sau thời gian dài, Ngôn Chính Kiệt cũng tin là thật, đuổi tôi đến nước Mỹ, không quan tâm đến sự sống chết của tôi nữa.”
“Khi đó anh bao nhiêu tuổi?”
“Mười ba.”
Cô chăm chú nhìn anh, giọng của anh bình thản như thể vừa kể một câu chuyện không liên quan gì đến mình, nhưng cô đã nhìn ra được nỗi thương tổn không thể phai nhạt ẩn đằng sau vẻ tĩnh tại của anh. Bất giác cô cắn mạnh lên miệng ly.
“Được rồi.” Anh lại rót tiếp rượu cho mình, “Đến lượt cô kể đấy.”
Lạc Mỹ thoáng ngẩn người, hỏi: “Kể cái gì?”
“Kể lại chuyện cũ của cô, tất nhiên nếu cô không muốn kể cũng không sao.” Anh ngồi xuống thảm, “Quá khứ đã qua đi rồi.”
“Chuyện cũ của tôi anh biết rõ mà.” Cô đột nhiên có cảm giác
