Polly po-cket
Hương hàn

Hương hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323855

Bình chọn: 7.00/10/385 lượt.

a anh tương đối không vui, thậm chí còn ở trước mặt cô nói không chút e dè: “Dung tiên sinh, cho phép tôi nhắc nhở ngài lần cuối, ngài chưa ký tên vào thỏa thuận tài sản trước khi kết hôn.” Cô không hề nổi giận, còn anh thì chỉ mỉm cười với vị luật sư người Anh cố chấp ấy: “Cảm ơn anh, tôi biết rồi.”

Mấy tháng trước lúc ngồi trong xe của Ngôn Thiếu Lệ, cô từng suy nghĩ đến việc trên tay đeo nhẫn liệu có quen hay không, ngờ đâu đến nay thật sự đã có ngày này.

Cô lại thở dài thườn thượt, nhắm nghiền hai mắt, vùi mặt vào đầu gối.

Trong cơn mông lung, cô thấy mình đã trở về nhà, cha cô đang nấu cơm trong bếp còn Lạc Y đang ở tại phòng khách xem TV. Cô vui vẻ bước đến nhưng Lạc Y lại không hề trông thấy cô, cô liên tục gọi cô, nhưng Lạc Y không hề để tâm đến. Cô xoay người tìm cha mình, chẳng ngờ ông cũng không quan tâm tới cô, hệt như cô là vô hình vậy. Cô quýnh đến độ phát khóc, bỗng đâu lúc ấy, Lạc Y cả người đầy máu xuất hiện trước mặt cô, trên mặt bầy nhầy máu thịt. Cô sợ đến thét lên, nhưng Lạc Y đã vươn tay đến túm lấy cô, lạnh lùng nói: “Là chị đã hại chết tôi, chị hai, tại sao? Tại sao vậy?”

Cô ôm lấy đầu cố sức thét to, nhưng cánh tay đầm đìa máu của Lạc Y vẫn vươn tới, vươn tới…

Cô bị lay tỉnh, ngơ ngác nhìn quanh, sau đó mới nhận ra Dung Hải Chính đang lo lắng nhìn mình. Anh hỏi: “Cô mơ gì mà hoảng sợ đến mức vừa khóc vừa la thế?”

Cô mù mờ lắc đầu. Anh bảo: “Đầu cô toát đầy mồ hôi kìa.” Nói rồi anh đứng dậy đi lấy khăn khô đến cho cô, lại rót thêm một ly nước cho cô uống.

Cô sau cùng cũng lấy lại sức lực, bảo: “Làm anh thức giấc rồi.”

Anh chỉ mỉm cười: “Không sao.” Rồi dịu dàng vỗ về lưng cô: “Ngủ đi.”

Cô không dám ngủ lại, cô phát hiện anh cũng không đi ngủ, thế nên cô hỏi: “Sao vậy?”

“Tôi đã từng nói với cô về chứng mất ngủ của mình mà.” Anh nói: “Mà cô còn chưa nói gì về giấc mơ của mình mà.”

Cô chần chờ một chút rồi bảo: “Tôi mơ thấy Lạc Y.”

Anh hỏi: “Cô thường xuyên mơ thấy cô ấy à?”

“Phải, gần như mỗi đêm.” Cô khẽ run rẩy, “Tôi không thoát ra được.”

“Cô thoát được mà.” Giọng anh không nhanh không chậm, như có tác dụng trấn an vô cùng kỳ diệu, “Chỉ cần cô nghĩ, mọi chuyện dù sao cũng đã xảy ra, cô không cách nào cứu vãn được, cho nên không cần suy nghĩ nữa, hoặc là ngày mai hãy suy nghĩ tiếp, hôm nay đừng nên nghĩ ngợi gì cả, cô phải đi ngủ thôi.”

Vòng tay của anh ấm áp, cô chầm chậm khép mắt lại, nói: “Trước khi kết hôn tôi đã không nói cho anh biết, xin lỗi vì đã đánh thức anh.”

Anh khẽ “ưm” một tiếng, cô tựa đầu vào nơi ấm áp ấy, không lâu sau lại thiếp đi lần nữa.

Kỳ lạ thay, lần này cô yên ổn ngủ đến tận trời sáng, mãi cho tới khi Dung Hải Chính đánh thức cô dậy.

“Đến giờ cơm trưa rồi.” Anh lôi cô ra khỏi chiếc chăn lớn đang đắp, “Mau tỉnh đi nào.”

Cô càu nhàu một tiếng, giấc ngủ hiếm có này khiến cho cô lưu luyến, lại tiếp tục chui vào trong chăn ấm.

“Mười hai giờ rồi.” Anh một lần nữa lôi cô ra, “Ngủ nữa sẽ đói hư cái dạ dày của cô đó.”

Cô cố rụt người vào trong, hệt như một con ốc biển chỉ muốn thu người vào vỏ, thế nhưng anh lại cù lét cô, bóp mũi cô khiến cô không tài nào ngủ tiếp được.

“Đừng phá mà!” Cô đột nhiên mở choàng mắt ra, ngờ đâu bị gương mặt đặc biệt của Dung Hải Chính dọa cho nhảy dựng lên.

“Sao nào? Hôm nay tôi rất đẹp trai đúng không?” Anh hỏi.

“Không phải,” Cô đáp, “là rất xấu xí.”

Nghe vậy, anh giơ gối lên ra vẻ muốn đánh cô, cô để mặc chân trần nhảy xuống đất chạy trốn, nhưng anh mỉm cười đuổi theo và bắt được, sau đó cúi xuống trao cho cô một nụ hôn. Nụ hôn của anh mang theo hương bạc hà mát lạnh hòa lẫn mùi thuốc lá, người đàn ông này có một hơi thở rất đặc biệt, mang lại cho cô một cảm giác kỳ lạ, nửa hồi hộp, nửa an tâm, phảng phất như đây thật sự là tuần trăng mật trong cổ tích vậy.

Bọn họ không ở lại Pais hưởng trọn tuần trăng mật. Trên thực tế, sau khi kết hôn xong, bọn họ chỉ lưu lại ở đó hai tuần rồi lên đường về nước.

Dung Hải Chính trước đó mấy ngày đã sớm gọi điện thoại về nước, căn dặn thư ký của anh đến lúc ấy ra sân bay đón tiếp anh và bà chủ Dung.

Viên thư ký ngẩn ra một lúc, chừng như ngạc nhiên không hiểu ông chủ đi du lịch thế nào mà lại dẫn theo về một bà chủ mới, nhưng anh ta là người được một tay Dung Hải Chính huấn luyện, tuyệt không hỏi nhiều, chỉ biết đồng ý với mỗi từ: “Vâng” Rồi mới xin ý kiến: “Nếu đã cùng phu nhân trở về, như vậy ngài vẫn ở tại khách sạn hay sao?”

Dung Hải Chính nói: “Không ở lại khách sạn nữa, khách sạn không tiện.”

Viên thư ký là người vô cùng chu đáo, cho nên hỏi: “Vậy tạm thời ngài ở lại căn hộ của công ty tại Tân Hải được không?”

Dung Hải Chính đồng ý, vì vậy sau khi xuống máy bay về nước, bọn họ liền đi đến Tân Hải.

Căn hộ trên vừa được công ty bất động sản do anh đứng tên xây dựng nên, đang trong giai đoạn rao bán. Thư ký của Dung Hải Chính vô cùng giỏi giang, chỉ trong mấy ngày đã bố trí đầy đủ mọi vật dụng cần thiết, ngay cả tài xế và người giúp việc cũng đều sắp xếp ổn thỏa.

Lạc Mỹ vừa bước xuống xe, trông thấy căn hộ ngăn nắp xinh xắn thì đã thích thú đến ba phần, bước vào trong q