cô không chê tôi già, tôi cũng nguyện ý đi cạnh tranh đấy.”
Lạc Mỹ đã quá quen với tình cảnh như vậy, đáp lời cũng vô cùng dí dỏm, hai người rộn rã nói cười, làm cho những người đang khiêu vũ phải hướng ánh mắt về phía bọn họ.
Cùng bộ trưởng khiêu vũ xong, Dung Hải Chính cuối cùng cũng tiếp lấy cô, trùng hợp là một điệu nhảy chậm, Lạc Mỹ nói: “Đúng lúc quá, điệu Tango ban nãy xoay đến mức tôi chóng mặt.”
Dung Hải Chính nói: “Đây là lần đầu tiên chúng ta khiêu vũ đấy.”
Lạc Mỹ lặng lẽ mỉm cười, vì đầu thật sự có chút váng vất, cô liền tựa lên vai anh, hai người chầm chậm nhảy xong điệu nhạc. Dung Hải Chính thấy sắc mặt cô không khỏe liền hỏi: “Cô đói à? Tôi mang cho cô ăn chút gì đó được không?”
Lạc Mỹ cũng cảm thấy đói bụng nên gật đầu, Dung Hải Chính liền bước đến bàn ăn đằng xa, nhưng Lạc Mỹ đã gọi anh lại, hỏi: “Anh biết tôi muốn ăn gì à?”
Dung Hải Chính mỉm cười, giơ đĩa lên đáp: “Trái cây, salad, cùng hai viên kem rum nho đúng không?”
Lạc Mỹ không khỏi bật cười, Dung Hải Chính lấy thức ăn mang trở về cho cô, nhìn cô ăn đến say sưa, rồi lại thay cô lấy về một ly rượu vang. Lạc Mỹ nói: “Cảm ơn.” Dung Hải Chính liền dùng ngón tay che miệng cô lại, cô chợt nhớ đến lời anh nói lúc còn ở Pháp, liền không nhịn được phì cười. Những người khác hoặc đang khiêu vũ, hoặc đang chuyện trò, thậm chí có ai đó trông thấy tình cảnh của hai người cũng nhận ra họ là một đôi vợ chồng mới cưới, có những cử chỉ thân mật như thế cũng là điều đương nhiên nên cũng không để ý nhiều.
Lạc Mỹ dùng xong thức ăn, Dung Hải Chính đang cùng người quen tán gẫu và dần đi xa, cô liền tự mình đi trả lại đĩa ăn. Vì vừa uống xong một ly rượu vang, mùi vị có phần không dễ chịu lắm nên cô tiện bước đi về phía đài phun nước.
Sau đài phun nước có vài tán dâm bụt thật lớn, giấu cả chiếc xích đu màu trắng vào bên trong, ánh sáng bên ngoài đều bị những đóa hoa dâm bụt cản lại, một tia cũng không lọt vào được, chỉ có ánh trăng bàng bạc trải rộng trên mặt đất. Lạc Mỹ cảm thấy vô cùng thú vị, liền ngồi lên xích đu, không ngờ vừa ngồi yên ổn thì ở phía sau bỗng có người đẩy một cái, xích đu lập tức bồng bềnh đưa về phía trước. Cô giật mình, chỉ cười: “Anh đừng đùa nữa.” Cô vốn tưởng là Dung Hải Chính, nào ngờ vừa xoay lại đằng sau xích đu, người đang đứng bên cạnh mà cô trông thấy lại chính là Ngôn Thiếu Tử.
Nụ cười trên gương mặt cô nhất thời cũng đông cứng lại. Từ sau cái hôm ở bệnh viện ấy, cô chẳng còn gặp lại cậu nữa, giờ đây nhìn cậu đứng đó, ánh trăng mờ mờ ảo ảo khiến cho cả người cậu như đang hòa vào bóng tối nhạt nhòa. Xích đu theo quán tính vẫn còn đang bay về trước rồi lại đưa về sau, cậu cũng lay lắt, nghiêng lệch trong tầm mắt cô. Trong đầu Lạc Mỹ chỉ còn lại một hình bóng mờ mịt ở nơi đó lên xuống theo hướng xích đu.
“Cô Dung.” Cậu lên tiếng, giọng nói bình thản đến mức không nghe ra được lời nào. “Đã lâu rồi không gặp.”
Lạc Mỹ chỉ cảm thấy lòng bàn tay mình ướt lạnh như băng, hệt như có một con côn trùng nhỏ đang chui vào bên trong, có lẽ là đổ mồ hôi, hay là vịn lấy dây xích đu quá chặt.
Chỉ nghe cậu nói: “Hôn lễ của cô và Dung tiên sinh cũng không báo với bạn bè một tiếng, cho nên không thể nói lời chúc mừng đến cô, thật là thất lễ rồi.”
Lạc Mỹ nghe cậu nói có vẻ khách sáo như vậy cũng vô cùng khiêm nhường đáp lời: “Nào dám chứ.”
Ngôn Thiếu Tử cuối cùng cũng bước ra khỏi bóng râm, ánh trăng soi lên mặt mày của cậu tuy không rõ ràng nhưng ánh mắt ấy vẫn sắc bén như cũ, cậu nói: “Vừa rồi trông thấy, suýt nữa tôi đã không nhận ra. Dung nhan rạng rỡ, đúng là người mới cưới.”
Lạc Mỹ không kìm được mà siết chặt dây đu, lạnh nhạt nói: “Đương nhiên rồi. Đời người phụ nữ luôn muốn được gả cho một người chồng tốt, bằng không, mất đi tính mạng cũng là điều có thể xảy ra.”
Cậu gật gù nói: “Hay lắm, cuối cùng cũng vào vấn đề chính rồi. Cô cho rằng cái chết của Lạc Y là có người ra tay ư?”
Lạc Mỹ ngước mặt lên: “Tôi không dám suy nghĩ lung tung, tuy nhiên Lạc Y nắm giữ được yếu điểm mà người ngoài không thể nhận ra, vì thế mới bị diệt khẩu. Ngôn Thiếu Tử, nói thế nào đi nữa, Lạc Y cũng là vợ anh, tôi thật không ngờ, nhân tính lại có thể bỉ ổi đến mức như thế.”
Ngôn Thiếu Tử tiến lên một bước, giữ lấy dây xích đu: “Lạc Mỹ, nói chuyện phải có chứng cớ!”
Lạc Mỹ đáp: “Phải, mọi việc đều phải có chứng cớ, cho nên vừa rồi tôi cũng đã bảo trước, tôi không dám nói lung tung.”
Tính khí của Ngôn Thiếu Tử vốn vô cùng nóng nảy, thoáng chốc đã tóm lấy cổ tay cô, gần như kéo bật cô xuống khỏi xích đu: “Quan Lạc Mỹ! Tôi nói cho cô biết, Ngôn Thiếu Tử tôi còn chưa điên loạn đến mức đi mưu sát vợ và ba vợ của mình như thế!”
Lạc Mỹ không chống cự cũng không nhiều lời, chỉ lẳng lặng nói: “Có liên quan hay không, trong lòng anh hiểu rõ. Cho dù anh không hay biết sự việc, nhưng còn dòng tộc của anh thì sao? Vì bản ghi chép ấy, bọn họ tuyệt đối sẽ bất chấp thủ đoạn, thân là một phần tử trong gia tộc ấy, anh lại thật sự không hay biết ư?”
Ngôn Thiếu Tử nghiến răng nói: “Được, hôm nay có phải cô muốn định tội của tôi hay không?”
Lạc Mỹ nhìn cậu, vầng
