Hương hàn

Hương hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324060

Bình chọn: 7.00/10/406 lượt.

trăng đang trôi xuyên qua những áng mây, cho nên ánh trăng lúc tỏ lúc mờ, chiếu lên mặt của cậu cũng tranh tối tranh sáng, trong mắt cậu có điều gì đó mà cô nhìn không rõ. Cô chợt mỉm cười: “Ngôn Thiếu Tử, tôi có thể định anh tội gì chứ? Tôi không phải quan toà, càng không phải thượng đế, về chuyện anh có tội hay không, lưới trời tuy thưa nhưng khó thoát, đến lúc đó tự có báo ứng. Bây giờ tốt nhất anh nên buông tôi ra, bằng không nếu để cho chồng của tôi trông thấy, chỉ sợ anh ấy sẽ hiểu lầm.”

“Chồng của cô?” Ngôn Thiếu Tử cười lạnh, trong giọng nói chứa đầy vẻ châm chọc và chế nhạo, “Cô thật sự tìm được một người chồng giao phó cả đời à, cô có biết anh ta là ai không?”

“Đương nhiên tôi biết.” Lạc Mỹ thản nhiên đáp, “Anh ấy là người anh cùng cha khác mẹ với anh, là con của Ngôn Chính Kiệt và Dung Tuyết Tâm.”

Ngôn Thiếu Tử cười lạnh: “Hắn ta có nói với cô rồi à? Nhưng cô biết được bao nhiêu về hắn chứ? Không sai, hắn là anh cùng cha khác mẹ với tôi, nhưng trên dưới cả gia tộc chắc chắn sẽ không một ai bỏ qua cho tên khốn kiếp đó! Hắn có rất nhiều tiền đúng không? Cô có biết tiền này đến từ đâu hay không? Để tôi nói cho cô biết, mỗi đồng tiền cắc bạc của hắn đều là dùng thủ đoạn hèn hạ nhất để ép người mà ra đấy, cha tôi cũng là do hắn ta bức tử mà chết! Hắn đã ác ý thu mua cổ phần rồi đến uy hiếp cha tôi, cha tôi tức giận đến xuất huyết não, ngã quỵ ngay tại phòng hội nghị. Cả cha ruột của mình mà hắn còn hạ độc thủ như vậy, cô còn trông mong hắn sẽ cho cô chút tình nghĩa hay sao?”

Lạc Mỹ cũng lạnh lùng nở nụ cười: “Hèn hạ ư? Những chuyện Thường Hân làm thì minh bạch à? Vụ sạt lở đường hầm núi Đại Doanh, bảy công nhân thiệt mạng, bốn mươi sáu người khác bị thương, vì sao? Bởi vì công ty công trình Khoan Công thuộc xí nghiệp quan hệ Thường Hân lừng lẫy tiếng tăm vì thèm thuồng món lợi nhỏ mà tự tiện thay đổi kết cấu thiết kế. Sau khi sự việc xảy ra, các người đều chối bỏ sạch sẽ trách nhiệm. Hai tay của các người đều là máu tươi thì có tư cách gì chỉ trích người khác chứ?”

Ngôn Thiếu Tử nói: “Người trong thương trường, thân bất do kỷ, ngày xưa cô cũng là một phần trong công ty, chẳng lẽ cô lại trong sạch hay sao?”

Lạc Mỹ nói: “Tôi đúng là không trong sạch, cho nên tôi mới có quả báo ngày hôm nay. Nhưng tôi chỉ muốn cho anh hiểu rõ, trên đời này không ai sạch sẽ hơn ai cả, anh căn bản không có bất cứ lập trường gì để chỉ trích chồng tôi cả.”

Ngôn Thiếu Tử giận đến run người, cơ thịt trên mặt giần giật từng hồi, gần như gằn từng chữ: “Được! Được! Tôi sẽ chờ, chờ xem ông chồng tốt của cô sẽ đem lại cho cô kết cuộc như thế nào!” Cậu dùng sức đẩy cô sang bên, xoay người sải bước thật nhanh, chẳng bao lâu đã chìm vào bóng tối.

Lạc Mỹ bị cậu đẩy lảo đảo vài bước, phải vịn vào dây xích đu mới đứng vững được. Ánh trăng vẫn đẹp như lúc nãy, trên cành, trên lá, trên hoa dâm bụt đều phủ lên một lớp sương bạc. Tiếng âm nhạc trong vườn, tiếng nói cười từng đợt truyền đến, nhưng Lạc Mỹ lại cảm giác mình như một kẻ cô độc ở chốn này, người bên ngoài cười cũng được, đùa cũng được, dường như đều là một thế giới khác. Cuộc nói chuyện ban nãy, cô và Ngôn Thiếu Tử đã hoàn toàn đoạn tuyệt với nhau rồi, về sau gặp mặt, chỉ sợ ngay cả vẻ khách sáo giả tạo như hôm nay cũng không có nữa, mà những lời nói của cậu sẽ càng khiến cô thêm khó chịu.

Đúng vậy, cô căn bản không hề biết Dung Hải Chính là ai, nhưng anh đã cứu cô. Trong lúc khốn cùng, anh đã thay cô chỉ ra một con đường, anh đã khiến cô sống lại một lần nữa. Chỉ vì báo thù mà sống lại, nỗi khổ trong lòng cô càng dâng trào nhiều hơn, hệt như vừa uống một tách cà phê đen đậm đà, đắng vào tận lục phủ ngũ tạng, đắng đến mắt cô từng cơn nóng ran. Cô mong rằng nơi đây chỉ là một vùng đất hoang không người sinh sống, để cô khóc to lên một trận cho hả, trong lòng sẽ cảm thấy dễ chịu hơn, thế nhưng bên ngoài bức tường hoa ấy vẫn là người, cô đành phải cố gắng nhẫn nhịn, may mà nhẫn nhịn đã quen, có khó có khổ hơn cô cũng có thể chịu đựng được. Qua một lúc sau, cô cảm thấy tốt hơn đôi chút liền chầm chậm bước ra ngoài.

Dung Hải Chính đang trò chuyện với bộ trưởng, trông thấy cô liền hỏi: “Em đi đâu vậy, cả nửa ngày cũng không thấy?”

Lạc Mỹ cười đáp: “Em vừa nãy sang giậu hoa bên kia chơi, nào ngờ lạc đường, trời lại tối, không trông thấy gì cả, em bèn men theo đường nhỏ càng đi càng xa, cuối cùng mới quay lại được nơi đây.”

Bộ trưởng Cao cười bảo: “Tôi vừa rồi còn nói đùa với Hải Chính, rằng có một người vợ xinh đẹp giỏi giang như cô đây, anh ta mà không trông nom cẩn thận, coi chừng bị người khác bắt cóc đi mất đấy.”

Nói cười một lúc, Lạc Mỹ lại cùng bộ trưởng Cao nhảy hai bài nhạc rồi mới cùng Dung Hải Chính khiêu vũ. Anh hỏi “Vừa rồi cô đi đâu vậy, tôi nghĩ không phải lạc đường đâu.”

Lạc Mỹ mỉm cười: “Chẳng lẽ anh thật sự sợ rằng có người bắt cóc tôi đi à?”

Dung Hải Chính cũng phì cười.

Lạc Mỹ hạ giọng nói: “Tôi vừa gặp Ngôn Thiếu Tử.”

Dung Hải Chính “ừm” một tiếng, hỏi: “Hắn ta nói gì vậy?”

Lạc Mỹ đáp: “Cũng không có gì, còn không phải mấy câu trong dự đoán của anh


XtGem Forum catalog