uan sát thì càng cao hứng hơn nữa bởi đập vào mắt cô là những chậu cây xanh thẫm đáng yêu, một bộ bàn ghế không vương chút bụi..
Lên lầu, vừa vào phòng ngủ cô đã cảm thấy rất tuyệt. Hóa ra cả trần phòng ngủ đều được làm bằng thủy tinh cường lực trong suốt, hợp cùng tấm kính chắn sáng có thể đóng mở, hệt như một căn phòng pha lê trong cổ tích.
“Buổi tối, nằm trên giường có thể ngắm sao.” Dung Hải Chính nói, trông thấy bộ dạng thích thú của cô liền bông đùa: “Mau tặng bao lì xì tặng cho Tôn Bách Chiêu đi, xem ra anh ta rất biết lấy lòng bà chủ của mình đấy.”
Lạc Mỹ không khỏi liếc mắt nhìn Dung Hải Chính, còn Tôn Bách Chiêu ở bên cạnh thì lại như đang nhìn thấy truyện Nghìn lẻ một đêm, vì Dung Hải Chính quản lý thuộc cấp rất nghiêm, trước nay đều nói năng thận trọng, cho nên khi chứng kiến anh nói cười cùng Lạc Mỹ, trong lòng Tôn Bách Chiêu cho rằng ông chủ đã rơi vào lưới tình nên mới vội vã kết hôn. Trước kia anh ta luôn cảm giác ông chủ mà mình biết có lòng dạ sắt đá, nay xem ra chân mạng thiên tử vừa xuất hiện, sắt đá cũng hóa thành mềm dẻo.
Sáng hôm sau Lạc Mỹ thức dậy, đầu tiên rửa mặt trang điểm, sau đó chọn một bộ trang phục công sở màu cà phê. Dung Hải Chính trước nay thường dậy muộn, lúc này mới xuống giường, trông thấy dáng vẻ của cô liền chọc: “Sao thế, đi phỏng vấn xin việc hay muốn cho người ta ngắm vậy?”
Lạc Mỹ nói: “Ngày đầu đi làm, tôi đương nhiên phải thận trọng rồi.” Cô lại hỏi, “Tôi quên hỏi anh, anh nắm trong tay bao nhiêu cổ phần của Thường Hân?”
Dung Hải Chính đã bước vào buồng vệ sinh để rửa mặt: “Đợi lát nữa hãy nói.”
Lạc Mỹ đuổi theo vào: “Không được dùng bàn chải đánh răng của tôi.” Trông thấy vật anh đang cầm trên tay chính là đồ của mình, cô giận dữ nói: “Sao anh lại có thói quen xấu như vậy? Anh không có bàn chải của riêng mình hay sao?”
Anh cười híp mắt: “Bà xã à, mới sáng sớm mà tức giận sẽ có nếp nhăn đó.”
Lạc Mỹ phớt lờ anh, đi đến phòng chứa đồ chọn lấy một chiếc túi xách hợp với trang phục, bảo: “Chúng ta hôm nào tranh thủ thời gian đi chụp vài bức ảnh lưu niệm nhé? Ngày hôm qua chị tư giúp việc có hỏi tôi, tại sao không thấy ảnh cưới của chúng ta ở đâu cả, tôi nói để cả ở Pháp không mang theo về.”
Nghe trong buồng vệ sinh chỉ có tiếng rè rè của máy cạo râu, cô liền cao giọng hơn một tí: “Dung tiên sinh, anh có nghe hay không vậy?”
“Tôi thích người nhà gọi tôi là giám đốc Dung hơn.” Dung Hải Chính cuối cùng cũng xuất hiện ở trước cửa buồng vệ sinh, nửa đùa nửa thật nói.
“Vâng, giám đốc Dung.” Lạc Mỹ mở tủ quần áo ra, với tay rút lấy một chiếc cà-vạt, “Thứ này rất cân xứng với trang phục của tôi.”
Anh nhướng nhướng mày: “Sao phải mặc áo tình nhân chứ?” Anh nhận lấy cà-vạt từ tay cô, bắt đầu thắt nút.
“Như vậy sẽ khiến người ta ấn tượng rằng chúng ta là một đôi vợ chồng đằm thắm.” Lạc Mỹ vừa nói, vừa thay anh chỉnh lại nút thắt cà-vạt cho thật đẹp.
Anh nắm lấy tay cô hỏi: “Chúng ta không đằm thắm hay sao?”
Cô không trả lời, chỉ nhắc: “Xuống lầu ăn cơm thôi.”
Bữa sáng được làm theo kiểu Tây, Lạc Mỹ sáng sớm thức dậy ăn không quen những món này, cô gạt bỏ mớ thịt muối trong sandwich, ăn hết ổ bánh mì rồi uống qua quýt một cốc sữa. Dung Hải Chính vừa đọc báo sáng vừa ăn bánh, sau đó hai người lên xe đến công ty.
Theo lệ thường, bọn họ gặp phải kẹt xe.
Đường tắc đến nước chảy cũng không thông, Lạc Mỹ thản nhiên như không, cầm lấy tờ báo sáng chuẩn bị sẵn trên xe lên đọc, ánh mắt quanh quẩn trong trang tin tức giải trí đầy màu sắc: “Chúng ta ở Tân Hải không phải cách hay đâu, mỗi sáng sớm đoạn đường này luôn bị kẹt xe.”
Dung Hải Chính nói: “Chẳng bao lâu nữa đâu, chúng ta có thể chuyển đến Bình Sơn để ở rồi.”
Lạc Mỹ gấp tờ báo lại, hỏi: “Anh thật sự tự tin mua đứt nhà tổ của gia tộc Ngôn Thị à?”
“Có tiền có thể sai khiến được quỷ thần, có tiền cộng thêm một chút thủ đoạn thì việc gì mà không làm được?” Dung Hải Chính ung dung nói, “Trên đời này, thứ hữu dụng nhất chính là tiền bạc.”
Lạc Mỹ nói: “Cùng lắm thì ép cho Thường Hân phá sản thôi, anh còn có thủ đoạn buộc họ phải bán cả nhà tổ hay sao? Vậy nhà họ Ngôn chẳng phải sẽ vĩnh viễn không trở mình được ư?”
Dung Hải Chính nhướng mày: “Tôi đã toan tính từng bước cả rồi, cô cứ chờ ngày dọn đến ở nhà lớn của Ngôn gia đi.”
Lạc Mỹ không hỏi gì thêm nữa. Đợi khi đến công ty rồi, mở xong hội nghị hành chính, Dung Hải Chính liền đích thân dẫn Lạc Mỹ đến văn phòng của cô, còn thay cô mở rèm cửa sổ.
“Nhìn phía đối diện xem.” Anh nói.
Lạc Mỹ hướng mắt nhìn ra ngoài, đối diện cao ốc Vũ Thiên nơi bọn họ đứng chính là quảng trường Ngưỡng Chỉ. Cao ốc Vũ Thiên và cao ốc Ngưỡng Chỉ xa xa đối nhau, lúc cô ở dưới lầu đã chú ý đến, bây giờ nhìn lại, cả quảng trường Ngưỡng Chỉ đều thu hết vào tầm mắt.
“Thế nào? Chúng ta và kẻ thù đang mặt đối mặt đấy.” Anh chỉ sang phía tường bên cạnh, nơi đó là văn phòng của anh, “Còn hai người chúng ta thì vai kề vai.”
Lạc Mỹ nghe anh nói lý thú, không khỏi mỉm cười. Dung Hải Chính hỏi: “Trưa nay đi đâu ăn cơm đây?”
Lạc Mỹ bật máy tính trên bàn lên, đáp: “Vừa ăn điểm tâm xong lại muốn ă