Snack's 1967
Hương hàn

Hương hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323913

Bình chọn: 10.00/10/391 lượt.

n trưa ư? Anh lo làm việc trước đi, tránh cho nhân viên bảo anh lười biếng.”

Dung Hải Chính liền bấm lên chiếc điện thoại nội bộ trên bàn: “Tiểu Tiên, cô vào đây một lát nào.”

Cô gái mang vẻ tri thức kia tiến vào có một đôi mắt vô cùng tinh tường, thanh âm cũng rất dịu ngọt: “Ông Dung, bà Dung, có điều gì căn dặn?”

“Lạc Mỹ, đây là thư ký của em, cô ấy tên là Tiểu Tiên.”

Lạc Mỹ mỉm cười: “Quả nhiên người cũng như tên.”

Dung Hải Chính nói: “Chuyện trong công ty em hỏi Tiểu Tiên trước đi, anh phải về văn phòng đây.”

Lạc Mỹ gật đầu, Tiểu Tiên liền ôm đến một chồng lớn trình đơn: “Dung tiên sinh ra ngoài một tháng, cho nên lưu lại không ít công việc, chị là trợ lý đặc biệt của ông ấy, đây đều là những thứ chị phải thay ông ấy xem qua trước. Ngoài ra, Dung tiên sinh hẳn cũng đã nói cho chị biết, phạm vi chức vụ của chị là thị trường châu Á, đường ống dẫn dầu của chúng ta ở Iran xảy ra vài trục trặc, đây là những ghi chép về cuộc đàm phán với chính quyền địa phương. Còn nữa, Dung tiên sinh có dặn, muốn chúng ta cho ông ấy xem qua tình hình nắm giữ cổ phần đối với những công ty ở thị trường quốc nội…”

Lạc Mỹ thoáng chốc cảm giác mình lại trở về chốn sa trường đã xa cách mấy tháng qua, xung quanh là ánh đao bóng kiếm, chiến sự xung đột, địch quân mai phục ở khắp nơi.

Cô đã từng từ bên trong thoát ra, hơn nữa còn nghĩ rằng mình sẽ vĩnh viễn cách xa nơi chém giết đầy máu me ấy, thế nhưng giờ đây cô lại trở về.

Một thoáng chưa quen với nhịp độ nhanh của công việc, cô đã lâu không nghe tiếng chuông điện thoại liên tục reo vang, không gặp những nhân viên hối hả tới lui bên cạnh, không có thời gian biểu chẳng chừa ra một giây rảnh rỗi…

Đúng vậy, cô đã trở về.

Giữa trưa cùng Dung Hải Chính ở nhà hàng dùng cơm, cô vừa vội vội vàng vàng lùa cơm, vừa liếc như gió sang bảng báo cáo thống kê bên cạnh.

Dung Hải Chính liền nói: “Đừng xem nữa, ăn cơm đi.”

Cô chẳng thèm ngẩng đầu lên đáp: “Tôi đang ăn mà.” Hồi lâu sau, cô lại hỏi: “Tôi không hiểu, tình hình hoạt động của công ty tốt đẹp như vậy, tại sao khoản nợ ngân hàng lại cao đến thế?”

“Lợi tức lại không lớn lắm,” Dung Hải Chính nói, “Chính là để cho người khác nhìn không ra thực hư của chúng ta.”

Lạc Mỹ lại vùi đầu vào tiếp tục công việc, thật lâu sau mới ngẩng đầu lên: “Anh chàng Ngôn Thiếu Lệ kia rất lợi hại, anh mang quyền cổ phần đi thế chấp, coi chừng anh ta giở trò bịp đấy.”

Dung Hải Chính lại hỏi: “Theo ý kiến của cô, gia tộc Ngôn Thị có bao nhiêu người ta phải cẩn thận đề phòng?”

Lạc Mỹ đặt báo cáo thống kê xuống, đáp: “Bè phái bên dòng lẻ không cần thiết phải đề phòng, bọn họ không nắm giữ được quyền lực, ở hội đồng quản trị không có tiếng nói. Những người anh cần lo lắng chính là Ngôn Thiếu Lệ, Ngôn Thiếu Tử, Ngôn Chính Minh, Ngôn Chính Anh và một người nữa là Vương Tĩnh Như, tuy cô ta chỉ là phụ nữ nhưng năm xưa Ngôn Chính Kiệt vô cùng tín nhiệm cô ta, trong tay cô ta nắm giữ không ít thực quyền.”

Dung Hải Chính nói: “Ngôn Chính Minh chưa đủ đe dọa, y sợ vợ như sợ cọp, chủ yếu là vì bà vợ của y chính là con gái độc nhất của Hạ Quốc Giang cho nên mới ỷ giàu lớn lối thế thôi. Chỉ cần y và đại tiểu thư nhà họ Hạ ly hôn thì sẽ trở thành con mèo bệnh ngay. Ngôn Chính Anh thì quả là một lão hồ ly, lúc nào cũng bo bo giữ mình, với cá tính của y mà nói, chỉ cần chúng ta đến với khí thế sấm vang chớp giật, y sẽ không chiến mà chạy ngay lập tức. Kẻ cứng rắn chỉ còn lại Ngôn Thiếu Lệ, Ngôn Thiếu Tử và Vương Tĩnh Như. Ngôn Thiếu Lệ là con trưởng của người vợ lớn, là kẻ đứng đầu trước mắt của gia tộc và là mối họa lớn nhất của chúng ta. Ngôn Thiếu Tử là đứa con trai được Ngôn Chính Kiệt yêu quý nhất, trao cho nhiều quyền lực nhất, cũng là một cái tên khiến cho chúng ta đau đầu; cô gái tên Vương Tĩnh Như kia giỏi nhất là mưu tính, muốn đối phó với cô ta quả thực cũng không dễ.” Anh ngập ngừng nhìn về phía Lạc Mỹ, “Cô có biện pháp nào hay không?”

Lạc Mỹ đáp: “Trong lúc nhất thời này làm sao có biện pháp nào tốt cho được.”

Dung Hải Chính cười: “Ăn trước đã.” Hai người còn trao đổi thêm vài câu chuyện phiếm, Dung Hải Chính bỗng nhớ ra một việc: “À, đúng rồi, tối nay bộ trưởng thiết đãi, cô nhớ tan ca sớm một chút về nhà chuẩn bị quần áo.”

Lạc Mỹ gật đầu, sau khi ăn xong hai người lên lầu trở về văn phòng của riêng mình. Lạc Mỹ vì mới tiếp nhận công việc nên vô cùng bận rộn, ngồi đến tận năm giờ chiều mới vội vàng trở về nhà thay trang phục dạ hội, theo Dung Hải Chính đến nhà bộ trưởng dự tiệc.

Bộ trưởng hiển nhiên có mối giao tình sâu đậm với Dung Hải Chính, hơn nữa với Lạc Mỹ cũng xem như có quen biết, trong các mối quan hệ giao tiếp ngày xưa thường cùng cô gặp gỡ, cho nên hỏi đùa: “Hải Chính, sao anh lại đục tường khoét vách của Thường Hân thế kia?”

Dung Hải Chính chỉ mỉm cười, vừa lúc nhạc hội vang lên, bộ trưởng liền đưa tay mời Lạc Mỹ. Hai người vừa khiêu vũ vừa nói cười. Bộ trưởng là một người rất thích nói đùa, hết lời tâng bốc Lạc Mỹ, còn bảo: “Nếu như tôi trẻ lại hai mươi tuổi, tôi nhất định sẽ cạnh tranh với Hải Chính. Cô Dung à, thật ra nếu bây giờ