ảo: “Lạc Y, em quá kích động rồi, chúng ta về nhà trước, anh sẽ giải thích tất cả mọi chuyện với em.”
Nhưng Lạc Y lại liều mạng giãy giụa: “Anh buông tôi ra! Buông tay tôi ra!”
Ngôn Thiếu Tử sợ cô có những cử chỉ quá khích nên càng nắm chặt không thả, dịu giọng khuyên: “Lạc Y, anh đưa em về nhà, em cần phải bình tĩnh lại.”
Lạc Y cố sức vùng vẫy, trong lúc quẫn trí liền há miệng cắn cậu một phát, đến khi cậu đau đớn nới lỏng tay cô mới nhả ra, trên tay cậu máu tươi đầm đìa. Lạc Y vung tay tặng cậu một cái tát mạnh, trở tay lại giáng cho Lạc Mỹ một cái tát nữa.
Cô khản giọng hét lên: “Tôi sẽ trả thù. Tôi sẽ mang tất cả nỗi đau trên người của tôi trả lại cho các người gấp bội! Các người hãy chờ báo ứng đi!”
Cô nói xong liền quay đầu xông ra ngoài, Ngôn Thiếu Tử đuổi theo. Lạc Mỹ choáng váng đứng thừ người ra tại chỗ. Gương mặt vừa lãnh một cái tát vẫn đang rần rần đau nhói, nhưng nỗi đau ấy so với nỗi đau trong lòng cô vẫn còn nhỏ nhoi hơn rất nhiều. Cô biết Lạc Y luôn kính trọng và yêu thương cô, cho nên giờ đây cô mới hận cô đến như vậy. Cô giờ đây không biết bản thân mình nên làm gì nữa.
Ngoài song cửa lóe lên một ánh chớp, theo sau đó là tiếng sấm rền vang đinh tai nhức óc. Cô cứ đứng nghệt ra đó, chợt vù một tiếng, gió thổi tốc cửa sổ, mang theo nước mưa tạt vào bên trong, tựa như những ngọn roi da quất lên trên mặt, trên người cô… Còn cô hệt như một pho tượng đá, ngơ ngẩn đứng nơi ấy, hàng năm không động đậy.
Lạc Mỹ chẳng biết mình trở về nhà thế nào, càng không biết bản thân hoảng hốt ra sao khi nói vài câu gì đó với cha mình. Đến khi cô hoàn toàn tỉnh táo lại thì đã là sáng hôm sau, cô đang nằm trên giường của mình, ngỡ rằng tất cả đều chỉ là cơn ác mộng. Nhưng đến khi cô mở cửa phòng của mình ra thì đã thấy Ngôn Thiếu Tử ngồi chờ ngoài phòng khách tự khi nào.
Chỉ trong một đêm, cậu đã trở nên tiều tụy và đầy vẻ âu lo, hai tròng mắt hằn rõ tơ máu. Cậu nhìn thấy cô liền đứng lên, cô cũng đã hiểu được: mọi chuyện xảy ra tối hôm qua đều không phải cơn ác mộng mà là hiện thực đáng sợ!
Cô bất lực tựa người vào cửa, buồn bã nhìn cậu, dùng ánh mắt thay cho lời nói van xin cậu, van cậu đừng nói cho cô biết tin tức đáng sợ hơn. Cậu đã nhìn thấu lời cầu khẩn ấy, nói với cô: “Lạc Y không sao. Tôi đã dẫn cô ấy về nhà rồi.”
Cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng bất chợt cõi lòng thắt lại, cô hỏi: “Nó… Nó có nói gì nữa không?”
“Cô ấy ở nhà quậy nháo nhào một trận.” Cậu sức cùng lực kiệt bảo: “Cô ấy tuyên bố muốn vạch trần tất cả mọi chuyện của nhà họ Ngôn, trong đó bao gồm rất nhiều hoạt động thương mại bí mật. Em biết đấy, hoạt động riêng tư của mỗi một gia tộc đều có một bản ghi chép lại tất cả, tôi không biết từ lúc nào cô ấy đã có được bản sao. Cô ấy uy hiếp không chỉ mình tôi mà là cả gia tộc Ngôn Thị.”
“Trời ơi!” Lạc Mỹ lả người dựa lên cửa, tựa hồ như đó là sự chống đỡ duy nhất của cô. “Gia đình anh… Mọi người sẽ không gây bất lợi với nó chứ? Nó chỉ là một đứa trẻ không hiểu chuyện thôi mà.”
Ngôn Thiếu Tử ngập ngừng nói: “Em yên tâm, cô ấy dù sao cũng là vợ của tôi.”
Nói những lời này xong, cậu nhìn cô, hệt như muốn nhận được sự biểu lộ từ phía cô, nhưng ánh mắt của cô lại đang thẫn thờ nhìn về một nơi xa xăm nào đó trong khoảng không, mờ đục và trống rỗng.
Cậu bảo: “Tôi phải trở về rồi!”
Môi của cô giần giật nhưng lại không nói gì. Cậu đã bỏ về, thời khắc sau cùng khi âm thanh cánh cửa đóng sầm lại mới khiến cô chấn động hệt như giật mình tỉnh khỏi cơn mê. Cô ngỡ ngàng nhìn xung quanh, phát hiện ra mọi thứ đều đáng sợ tựamột cơn ác mộng. Rồi ánh mắt của cô chạm phải ánh mắt của Quan Phong, cô khẽ rụt lại, yếu ớt cất tiếng gọi: “Ba.”
Quan Phong chỉ khẽ thở dài bảo: “Ba từ trước đã nhìn ra mà. Tại sao lại như vậy? Ba cho rằng con phải sớm thoát khỏi rồi cơ, bởi vì con cứ bảo vệ Tiểu Y như vậy, sợ nó chịu oan ức, sợ nhất là tổn thương lòng nó. Haiz! Sao giờ lại trở thành như vậy chứ?”
Lạc Mỹ nghe xong câu nói đó, những ngôn từ đều đánh thẳng vào tâm khảm cô, cô vùi đầu vào ngực cha mình khóc òa như một đứa trẻ, khóc cho đến khi mơ màng thiếp đi, Quan Phong mới đưa cô trở về phòng, giúp cô đắp chăn rồi kéo rèm cửa sổ lại.
Lạc Mỹ mơ hồ nghe vài tiếng thở dài của cha, ông cuối cùng cũng bỏ đi. Khóc đến kiệt cùng sức lực, hơn nữa trong đầu còn rối bời hỗn loạn, cô chẳng còn tâm trí đâu mà suy xét. Thút thít hai tiếng, cô cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ say.
Chẳng biết đã trải qua bao lâu, cô bị tiếng chuông điện thoại đánh thức dậy. Cô vừa cử động, đầu lại đau đớn như sắp nổ tung. Cô cắn răng ngồi dậy, một tay ấn lên huyệt Thái Dương, tay kia nhấc lấy ống nghe.
“Quan Lạc Mỹ tiểu thư phải không? Tôi là người của phân cục Trung Sơn. Chúng tôi lấy làm tiếc thông báo với cô tin buồn, trên đường Trung Sơn Bắc vừa xảy ra một vụ tai nạn giao thông làm chết hai vị hành khách, sau khi kiểm tra thân phận, hai người ấy chính là Quan Phong tiên sinh và Quan Lạc Y tiểu thư…”
Lạc Mỹ chỉ cảm thấy trong đầu nổ tung một tiếng, tựa như thanh âm từng sợi tơ đàn đứt đoạn. Cô mềm oặt ngã xuống mặt đất bất tỉnh nhân sự.