ời xuống chiếc ghế sofa bên cạnh giường bệnh rồi đưa mắt nhìn Song Nhi. Khuôn mặt hốc hác xanh xao của Song Nhi khiến anh thấy xót xa vô cùng.
Nghe tiếng gõ cửa Song Nhi dần mở mắt ra. Thiên Quốc chậm rãi đứng lên và đi ra mở cửa. Anh không mấy ngạc nhiên khi thấy Đan đứng trước cửa. Thấy Thiên Quốc Đan nhếch miệng cười:
_Có vẻ anh đang hạnh phúc lắm nhỉ?? cô ta đâu??
Thiên Quốc đưa tay lên chặn ngang cánh cửa lại không cho Đan bước vào anh cất giọng lạnh lùng:
_Em về đi!!
Đan nhìn chằm chăm Thiên Quốc rồi nói:
_Tránh ra, em phải gặp cô ta!
_Cho cô ấy vào đi! Giọng nói yếu ớt của Song Nhi cất lên khiến Thiên Quốc và Đan dừng đấu khẩu và hướng ánh nhìn về phía Song Nhi, cô đang bước từng bước ra cửa trông khá mệt mõi. Thiên Quốc vội bước đến chỗ Song Nhi và đưa tay ra đỡ cô:
_Em nằm nghỉ đi còn yếu lắm!! nói rồi anh dìu Song Nhi về giường bệnh. Đôi mắt Song Nhi vẫn không rời Đan. Đôi mắt ươn ướt đỏ hoe lên, khuôn mặt xanh xao, mệt mỏi. Đan vẫn đứng lặng trước cửa nhìn Song Nhi. Dường như cô rất bất ngờ về dáng vẻ thảm thương của “ mẹ ghẻ” lúc này. Nhìn “kẻ thù” của cô yếu đuối thế này thì làm sao cô nỡ tổn hại?? nghĩ vậy nên Đan đành quay đi. Cô tự hỏi: “Có nên tha thứ??”
“…..”
Đan đi rồi Song Nhi mới quay sang nhìn Thiên Quốc:
_Cô ấy đi rồi, anh cũng về đi !
Thiên Quốc hơi lưỡng lự:
_Em chưa khỏe mà!
_Tôi không sao đâu, anh về đi!!
Thiên Quốc nhìn Song Nhi đầy lo lắng rồi chậm rãi đứng lên trước khi đi anh không quên dặn:
_Em nhớ ăn uống đàng hoàng đấy, ngày mai anh sẽ vào!! nói rồi anh dợm bước đi.
“…..”
Sáng nay Thiên Quốc dậy khá sớm anh tranh thủ vào công ty sắp xếp hết mọi việc để vào thăm Song Nhi thật sớm trước khi đi làm anh còn dặn dò bà quản gia phải nấu thật nhiều món ngon để tẩm bổ cho Song Nhi và còn đặc biệt dặn bà phải trang trí nhà cửa thật đẹp để chào mừng cô quay trở về.
Sau khi rời khỏi công ty anh còn tiện đường ghé vào tiệm hoa và mua một bó hồng nhung to đùng trước khi đến thăm cô. Cầm bó hoa trên tay trong lòng anh trở nên rộn ràng. Thù hận bấy lâu nay biến anh thành một con quái vật thật đáng ghê tởm việc sống lại với chính mình khiến anh dường như vô cùng nhẹ nhàng thanh thản. Đẩy cửa phòng bệnh bước vào nụ cười đang thường trực trên môi anh dần trở nên tắt ngấm. Phòng bệnh trống không tất cả đồ đạc trong phòng đều được dọn dẹp sạch sẽ như chưa từng có ai ở. Thấy một cô nữ y tá đi ngang anh vội hỏi:
_Cho hỏi cô gái ở phòng này đi đâu rồi??
Cô y tá suy nghĩ giây lát rồi đáp:
_À, lúc sáng có một người đàn ông đến làm thủ tục cho cô ấy xuất viện rồi, anh còn cần gì nữa không??
Vẻ mặt lạnh lùng dần quay trở lại trên khuôn mặt Thiên Quốc anh lạnh lùng nói:
_Được rồi, cô đi đi!!
Nhìn căn phòng trống không hiểu sao anh lại cảm thấy tức giận và hụt hẫng vô cùng anh ngồi phịch xuống ghế sofa giọng mỉa mai:
_Thế mà tôi đã tin em!!
“…..”
Đan đang ngồi trên ghế sofa hai tay ôm chặt con gấu bông to oạch đôi mắt hướng về phía cửa sổ thả hồn suy nghĩ điều gì đó đến ngẫn ngơ cho tới khi nụ hôn của Thạc Hy đáp xuống gò má cô nàng thì cô nàng mới sực tỉnh. Chậm rãi ngồi xuống cạnh Đan:
_Làm gì mà ngẩn người ra thế??
Đan mỉm cười cô ngã đầu vào vai Thạc Hy:
_Em đang suy nghĩ!!
Một bên mày rậm của Thạc Hy khẽ nhướn lên đôi chút, anh nhìn cô khó hiểu:
_Về chuyện gì??
Đan dần ngước đôi mắt ướt lên và nhìn đăm đăm vào đôi mắt màu hổ phách của kẻ đối diện cô chậm rãi hỏi:
_Nếu một ngày em phản bội anh thì anh có tha thứ cho em không?
_Không!! còn em??
Đan mỉm cười:
_Em cũng sẽ không tha thứ cho anh!! vừa nói cô vừa dúi đầu vào ngực Thạc Hy, Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô đặt yên vị trên ngực anh. Cô rất thích làm thế bởi vì nếu đặt bàn tay ở đây cô sẽ cảm nhận được rất rõ từng nhịp tim của anh.
Đan đang thiêm thiếp ngủ trên vai Thạc Hy thì chuông điện thoại reo lên inh ỏi khiến cô giật mình mở mắt ra nhìn anh. Thạc Hy chậm rãi lấy điện thoại ra. Đan cũng tò mò nhìn vào màn hình điện thoại của anh nhưng cô chỉ thấy một dòng số chưa được lưu tên. Thạc Hy đứng lên và vội vã cầm điện thoại ra ngoài nghe. Thái độ của anh khiến Đan không khỏi ngạc nhiên cô chỉ còn biết ngồi đó và nhìn theo anh chàng mặc dù lòng rất muốn chạy theo nghe xem ai gọi. Người ta nói khi yêu con người ta rất ích kỉ và Đan cũng thế cô cũng không thể chia sẻ tình yêu của mình cho bất kì ai.
Một lúc lâu sau Thạc Hy quay lại và ngồi xuống cạnh cô, Đan khẽ hỏi ánh mắt rụt rè:
_Có chuyện gì vậy anh??
_Àh, không có gì đâu!! Nói rồi anh kéo đầu Đan tựa lại vào vai mình và quay trở lại giấc ngủ. Tựa đầu vào vai Thạc Hy Đan vẫn giữ im lặng đôi mắt cô mở to. Đầu óc vận hành hết cỡ để lí giải hành động kì lạ của Thạc Hy. Đan vòng tay ôm chặt lấy người Thạc Hy cô thầm nói:
_Đừng phản bội em anh nhé!!
Thời gian chậm chạp trôi qua Đan dần chìm vào giấc ngủ. Thạc Hy nhẹ nhàng bế cô và đặt lên giường. Anh khẽ cúi xuống hôn vào đôi môi mềm mại của cô rồi quay bước đi.
“….”
Những tia nắng ban mai xuyên qua tấm mành cửa mỏng manh chiếu sáng gian phòng. Đan đưa tay lên dụi dụi mắt rồi quay sang nhìn đồng hồ cũ