, chỉ là quá ngạc nhiên!
Đan mỉm cười:
_Anh mà dám chê là em cho anh nhịn đói luôn đó! Nói rồi cô nàng tí tởn xuống bếp chuẩn bị bữa tối.
AAaaaa!!!!!!!!!!
Thạc Hy đang tắm thì nghe tiếng Đan la thất thanh nên vội vơ lấy cái khắn quấn quanh người rồi lao như bay xuống bếp. Thấy Thạc Hy Đan ngước lên nhìn anh vẻ mặt mếu máo như sắp khóc. Anh đưa mắt nhìn cánh tay cô nàng đang dùng tay kia bịt chặt lại:
_Bị gì vậy đưa anh xem! Vừa nói anh vừa bước đến gần cô cầm bàn tay bị thương của cô lên xem xét. Anh không hề hay biết có một kẻ đang nhe răng cười hí hởn vô cùng vì bộ dang của anh lúc này. Tóc thì ướt đẫm nước trở nên rũ rượi khác hẳn vẻ bồng bềnh lúc khô ráo trên người thì chỉ quấn mỗi tấm khắn ngang nửa phần người còn lại để lộ nguyên cả bộ ngực trần.
_Sao không có gì hết vậy?? vừa nói anh vừa giơ bàn tay lên xem xét xong bắt gặp nụ cười ranh mãnh của cô. Anh chau mày:
_Dám lừa anh à??
Đan le lưỡi tinh nghịch:
_Ai kêu anh dễ bị dụ quá làm chi! Đan vừa nói dứt câu thì bị Thạc Hy bế xốc lên vai vác đi. Bất ngờ nên cô nàng la lói inh ỏi:
_Thả em xuống, té bây giờ!!
Thạc Hy đi thẳng về phòng và thả Đan xuống giường. Lúc này thì cô nàng mới phát hoảng thật sự. Trò đùa trẻ con của cô đã khiến cô rơi vào tình thế khó xử. Đan nhìn Thạc Hy đăm đăm:
_Anh..anh tính làm gì??
Thạc Hy bình thản đáp:
_Xử tội em! Nói rồi anh cúi xuống và đặt lên môi cô nụ hôn phớt qua rồi ngẩng lên nhìn cô:
_Đủ chưa?
Đan ngạc nhiên chưa kịp hiểu gì thì anh lại cúi xuống hôn cô. Nụ hôn sâu và ướt át. Môi anh cuốn lấy môi cô. Những cái mút nhẹ khiến môi cô dần đỏ ửng lên. Nụ hôn kéo dài khiến hơi thở cả hai dần trở nên gấp gáp hơn. Tay anh mơn man trên làn da mịn màng của cô. Những cái vuột nhẹ lướt dọc sóng lưng khiến cô khẽ rùng mình. Lần đầu tiên cô cảm nhận từng hơi thở của anh, từng hành động cảu anh khiến cô cảm thấy dường như cả hai đang hòa quyện vào nhau.
“…..”
Đưa miếng bít tết vừa cắt lên ngang tầm mắt Đan vừa cười vừa nói:
_Trông hấp dẫn quá! Nói rồi cô nàng cho luôn cả miếng thịt vào miệng nhai. Nhai xong cô lại đưa mắt sang nhìn Thạc Hy tấm tắc khen:
_Công nhận anh nấu ăn ngon thiệt đó!
_Em phải học nấu ăn đi, con gái gì mà nấu ăn thật kinh khủng!
Đan vội nói:
_Ai kêu người ta chưa nếm thử mà anh đã lo ăn vụn!
_Nhờ vậy mới biết em bỏ nhầm cả tấn muối vào nồi canh!
Đan xụ mặt ỉu xìu:
_Người ta nào có biết một nồi canh to thế thì bỏ bao nhiêu muối cho vừa!
Thạc Hy bật cười:
_Thôi ăn lẹ đi, anh dẫn đi công viên chơi!
Mắt Đan sáng rực lên nhìn anh:
_Thiệt hả? Nói rồi cô cúi xuống ăn ngấu nghiến phần thức ăn của mình rồi phòng như bay về phòng thay quần áo.
Nửa tiếng sau Đan xuất hiện trước mặt Thạc Hy dưới bộ dạng rất tươm tất.
_Đi thôi anh!
Thạc Hy đặt tờ báo lên bàn rồi chậm rãi bước đi.
Ngồi trên đu quay đứng Đan hồ hởi nhìn xuống phía bên dưới thành phố. Ánh đèn điện sáng lấp lánh cả một vùng. Cô đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình siết nhẹ lấy bàn tay Thạc Hy. Anh quay sang nhìn cô ánh mắt dịu dàng nồng ấm. Có đôi lúc chỉ cần một cái siết tay của Thạc Hy cũng đủ khiến Đan cảm thấy mình thật hạnh phúc.
_Em muốn xem cái đó? Vừa nói Đan vừa chỉ tay về phía quầy hàng lưu niệm khá vắng khách nhưng trông rất lạ mắt của một cô gái. Đan kéo Thạc Hy tiến đến chỗ quầy hàng. Đan nhìn cô gái bán hàng rồi nói:
_Tôi muốn xem cái đó!
Cô gái bán hàng nhìn Đan mỉm cười rồi lấy cái chuông gió làm bằng gỗ trông khá đặc biệt đưa cho Đan:
_Cô biết nhìn đồ thật cái này là cái duy nhất đó. Người làm nó chính là một cô gái câm!
Đan nhìn cô gái bán hàng. Cô gái mỉm cười rồi nói tiếp:
_Mang trong lòng một tình yêu nhưng không thể bày tỏ nên mượn lời của chuông gió để bày tỏ lòng mình!
_Thế cô ấy có được tình yêu không?
Cô gái lắc đầu:
_Không, chàng trai ấy đã có người yêu rồi!
_Tôi mua cái này! Đan vừa nói vừa đưa lại cái chuông gió cho cô gái gói lại.
Cầm cái chuông gió trên tay Đan thích thú đưa lên ngắm nghía. Thấy cô nàng mải mê ngắm cái chuông gió nên Thạc Hy cất giọng:
_Thích đến thế à?
Đan quay sang nhìn Thạc Hy rồi mỉm cười:
_Uhm, em cảm thấy nó có gì đó rất đặc biệt! Liếc ngang nhìn Thạc Hy cô nhe răng cười:
_Nhưng không đặc biệt bằng anh! Vừa nói cô vừa luồn các ngón tay nhỏ nhắn của mình đan vào tay Thạc Hy.
Dưới bầu trời đêm lấp lánh có hai kẻ đang tay trong tay đi bên nhau lâng lâng trong niềm hạnh phúc.
Thạc Hy vòng tay siết nhẹ vòng eo kẻ đang ngủ ngon lành trong vòng tay anh. Đan dần dần mở mắt ra nhìn anh rồi vòng tay ôm lấy cái thân người to lớn cô dụi dụi đầu vào ngực Thạc Hy:
_Anh dậy sớm vậy?
_Anh phải đi làm rồi! Nói rồi anh cúi xuống hôn vào vầng trán cô rồi ngồi dậy đi thẳng vào toa lét.
Đan nhìn theo anh không hiểu sao những lúc Thạc Hy không ở cạnh cô cô lại thấy bất an đến thế.
…..”
Thạc Hy vừa đến cổng công ty thì cô nhân viên lễ tân vội bước ra nói nhỏ vào tai anh:
_Cô Louse đang đợi giám đốc trong phòng làm việc ạ!
_Uhm tôi biết rồi! Nói rồi anh bước nhanh về phía phòng làm việc vẻ mặt anh lùng như thường ngày:
_Có chuyện gì?
Thấy Thạc Hy bước vào Louse mỉm cười: