Teya Salat
Kẻ Cướp Tình Yêu

Kẻ Cướp Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323732

Bình chọn: 8.00/10/373 lượt.



_Không có gì chỉ là em muốn gặp anh thôi! Vừa nói cô vừa nhoẽn miệng cười để lộ cái răng khểnh cùng với hai cái lúm đồng tiền khá xinh xắn. Thấy Thạc Hy vẫn lạnh lùng cô nói tiếp:

_Mình đi ăn đi anh, em đói bụng quá à! Vừa nói cô vừa níu lấy tay Thạc Hy giật nhè nhẹ. Thạc Hy lạnh lùng hất tay ra rồi đáp:

_Tôi bận rồi, em cứ đi đi!

Louse chậm rãi nói ra vẻ vu vơ:

_Vực dậy một tập đoàn lớn không phải là chuyện một sớm một chiều đâu. Sẽ dễ dàng hơn sau khi tụi mình đính hôn. Lúc đó anh không còn phải lo lắng nữa. Ba mẹ em cũng thích anh lắm!

Đôi mắt màu hổ phách dần chuyển ánh nhìn sáng Louse:

_Em nghe đây, tôi sẽ không đính hôn với em đâu cho nên cho em đừng lôi ba em vào chuyện này nữa, bây giờ tôi phải làm việc rồi, em đi đi! Nói rồi anh bước đến và ngồi vào bàn làm việc cũng chẳng thèm bận tâm đến cái kẻ đang hậm hực kia. Louse quay sang nhìn Thạc Hy thấy thái độ anh chàng quá đỗi bình thản nên cô tức tối rời khỏi phòng.

“……”

_Con sao vậy con gái yêu?? ông David ngồi xuống cạnh Louse và dịu dàng hỏi. Louse mắt rơm rớm nước mắt ngước lên nhìn ba mình:

_Con muốn đám cưới với anh Thạc Hy!

David nhìn cô con gái nét mặt ông dần giãn ra:

_Con thích cậu ta đến thế sao?

Louse vội đính chính lại:

_Không phải thích mà là yêu, ba giúp con được không?

Ông David xoa đầu cô con gái cưng rồi mỉm cười:

_Thế con muốn ta giúp gì nào?

_Ba ép anh ấy hẹn hò với con!

Đôi mày David khẽ nhíu lại ông nhìn cô con gái cưng của mình rồi nghiêm nghị nói:

_Tình yêu mà ép buộc sẽ không hạnh phúc đâu con à!

Louse nhìn ba van nài:

_Suốt đời này con chỉ yêu mình anh ấy thôi, xin ba hãy giúp con!

David trầm ngâm khá lâu mới gật đầu. Louse mừng rỡ ôm chầm lấy ba mình cô nàng nhoẽn miệng cười rất tươi.

Không hiểu sáng nay do thời tiết khá mát mẻ hay do tâm trạng của Đan khá tốt mà cô nàng dậy từ sớm tinh mơ đã vậy còn chui vào bếp hì hụi chuẩn bị một bữa sáng rất công phu. Nghe tiếng hát vang lên văng vẳng Thạc Hy cũng dần tỉnh ngủ. Anh đi theo tiếng hát rồi đứng tựa lưng vào cửa bếp nhìn Đan. Thấy Thạc Hy Đan vội chạy tới bên cạnh anh:

_Anh dậy rồi hả, mau vệ sinh đi rồi ăn sáng! Vừa nói cô nàng vừa đẩy anh về phòng. Bàn tay to lớn bất chợt ghì chặt lấy cô và ôm cô vào lòng. Anh cúi xuống hít nhè nhẹ lên vùng cổ cô khiến cô cảm thấy nhồn nhột, anh khẽ nói:

_Thơm thật, nhưng thích ăn em hơn! Câu nói của anh khiến mặt Đan đỏ lựng lên. Cô ngượng ngùng đẩy anh ra nhắc khéo:

_Sẽ trễ giờ đi làm đấy, mau đi anh! Nhưng ai kia nào có dễ dàng buông tha anh bế xốc cô lên và nhẹ nhàng đặt cô xuống giường Tay anh mơn man trên cổ cô rồi lại cúi xuống hít một hơi thật sâu anh nói khẽ và tai cô:

_Tôi nghiện mùi hương của em mất rồi! Nói rồi anh lại cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn thật sâu và ướt át. Môi anh cuốn lấy môi cô theo từng nhịp thở đều đặn. Tất cả như chìm đắm vào hoan lạc.

“…..”

Đan gối đầu lên tay Thạc Hy cô thỏ thẻ:

_Hôm nay anh không đi làm à?

_Không!

Đan ngẩng đầu lên nhìn Thạc Hy ánh mắt cô chạm phải ánh mắt màu nâu hổ phách tuyệt đẹp kia:

_Tại sao anh không bao giờ nói yêu em?

Anh nhìn cô khóe miệng nhếch lên thành nụ cười:

_Bây giờ muốn nghe à?

Đan vội lấy tay che miệng Thạc Hy lại:

_Nói bây giờ thật không lãng mạn tí nào. Khi nào tự trong lòng anh muốn nói thì hãy nói cho em nghe nhé! Nói rồi cô ngoan ngoãn nằm xuống tựa đầu lên vai anh. Tay cô mơn man trên bờ ngực rắn chắc của anh. Đôi mắt ươn ướt dõi vào một không gian vô định.

Louse từ trên chiếc Rolls Royse màu đen bóng bước xuống, cô đi thẳng một mạch vào trong và dừng lại ở bàn lễ tân:

_Tôi muốn gặp giám đốc của các người!

Cô nhân viên lễ tân từ tốn đáp:

_Xin mời cô ngồi chờ giám đốc vẫn chưa tới ạ!

Louse nhíu mày giận dữ:

_Ngươi nói láo, giờ này mà anh ấy còn chưa đi làm sao?

Cô gái nhìn Louse có phần gay gắt hơn song cô vẫn cố gắng kìm chế cơn giận dữ đang cháy bừng bừng trong cơ thể:

_Thật sự là giám đốc vẫn chưa đến còn lí do vì sao thì cô cứ hỏi giám đốc chúng tôi không biết!

Louse trừng mắt nhìn cô gái rồi đỏng đảnh đi một mạch vô phòng làm việc của Thạc Hy. Cô bước đến và ngồi vào chiếc ghế Thạc Hy hay ngồi làm việc, mắt nhìn dáo dác xung quanh gian phòng rồi dừng lại nơi tấm ảnh được đóng khung cẩn thận được Thạc Hy đặt trên bàn làm việc. Louse nhìn đăm đăm vào bức ảnh như muốn thiêu đốt cả khung lẫn bức ảnh. Cô gái trong bức ảnh khiến Louse phải ghen tị. Cô tự hỏi cô gái quan trọng cỡ nào mà lại khiến Thạc Hy lạnh lùng phải đặt cả tấm hình ngay tầm mắt để ngắm?

Thạc Hy đẩy cửa phòng bước vào anh không hề bất ngờ vì sự xuất hiện của Louse vì đã được cô nhân viên lễ tân thông báo. Louse vội vã đặt bức ảnh xuống rồi tiến đến cạnh Thạc Hy, cô mỉm cười nói:

_Em chờ anh lâu lắm rồi đó!

_Có chuyện gì?

_Tối nay ba em mời anh cùng dùng bữa tối với gia đình em!

_Gửi lời xin lỗi tới ba cô dùm, tôi không thể đi! Nói rồi Thạc Hy bước đến bàn làm việc và ngồi xuống anh nhìn Louse rồi tiếp:

_Còn việc gì nữa không?

Louse giọng đe dọa:

_Anh có biết khi anh từ chối ba em thì anh sẽ khó lòng níu kéo cái tập đoàn này không?

Thạc