XtGem Forum catalog
Kẻ Cướp Tình Yêu

Kẻ Cướp Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323740

Bình chọn: 7.00/10/374 lượt.

ặt lấy nhặt để những rau củ đang rơi vương *** trên mặt đường. Cô có nào hay ánh mắt một kẻ nào đó đang nhìn cô bằng ánh mắt rực lửa và nhấn ga trờ tới. Đan vẫn không hề hay biết gì. Chiếc xe hơi càng ngày càng lao tới với tốc độ khá nhanh và tông thẳng vào Đan khiến cô văng lên mũi xe va vào tấm kính trước xe và ngã xuống đường. Rau củ rơi văng ra vương *** khắp đường riêng Đan thì nằm yên bất động. Máu bắt đầu rỉ ra loang lỗ thành vũng. Dường như mọi việc diễn ra quá nhanh chóng khiến Quân quá đỗi bất ngờ anh sựng lại vài giây rồi hoảng hốt chạy đến bên cạnh Đan anh lay lay cô:

_Đan à, tỉnh lại đi em, tỉnh lại đi! Nhưng vẫn Đan vẫn nằm im đấy mắt nhắm nghiền lại. Quân vội bế xốc Đan lên và đặt cô nằm yên vị trên ghế sau rồi phóng xe như bay tới bệnh viện.

“…..”

Quân ngồi thẫn người trên dãy ghế chờ trước cửa phòng cấp cứu. Đã hơn bốn tiếng đồng hồ mà cửa phòng cấp cứu vẫn chưa mở ra. Anh vừa bồn chồn vừa lo lắng. Cảm giác đau đến nghẹt thở. Hai tay anh đan vào nhau vẻ mặt rất căng thẳng.

Thời gian lặng lẽ trôi qua cuối cùng thì phòng cấp cứu cũng mở cửa. Một vị bác sĩ khá đứng tuổi bước đến gần Quân hỏi:

_Anh là người nhà của bệnh nhân à?

Quân lặng lẽ gật đầu. Vị bác sĩ giở bệnh án ra xem xét rồi nói:

_Tất cả máu bầm trong não của bệnh nhân đều đã được lấy ra. Bây giờ bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch nhưng thể trạng còn rất yếu tuy nhiên sau chấn thương này bệnh nhân sẽ không thể hồi phục hoàn toàn..!! vị bác sĩ ngừng lại rồi đưa mắt nhìn Quân. Anh vội vã hõi:

_Bác sĩ nói vậy là sao?? không thể hồi phục hoàn toàn à?

Vị bác sĩ ôn tồn nói tiếp:

_Bệnh nhân sẽ hôn mê một thời gian khá lâu. Tai nạn khiến phần đầu va đập quá mạnh khiến thần kinh của cô gái bị tổn thương nặng. Có thể cô ấy sẽ không nhận ra anh là ai người nhà bệnh nhân cần phải kiên trì! Nói rồi vị bác sĩ gật đầu chào anh rồi bước đi.

Quân đứng lặng người ra. Đến giờ anh vẫn chưa tin được sự việc đang diễn ra. Có phải ông trời đang giúp anh bằng cách cướp đi trí nhớ của Đan để cho anh một cơ hội? Một tia hi vọng chợt nhen nhúm lên trong lòng anh khiến anh như muốn nhảy cẫng lên vì sung sướng. Anh nhất định sẽ nắm bắt lấy cơ hội hiếm có này. Chương 23 : Mất tích Màn đêm dần buông xuống ngày cũng tàn lụi dần Thạc Hy quay trở về Penhouse trong trạng thái mệt mỏi chán chường sau một ngày dài rong ruổi khắp các đường cùng hẻm cụt để tìm tung tích của người anh yêu. Anh thả người xuống ghế sofa vẻ mặt lạnh lùng dường như đã quay trở lại trên gương mặt. Bất ngờ anh đưa tay gạt phăng khay ly tách đặ trên bàn kính khiến chúng rớt xuống xuống và vỡ tan tành. Vài giọt nước mắt nóng hổi khẽ rơi ra từ đôi mắt màu nâu hổ phách. Hai tay anh ôm lấy đầu miệng lẩm bẩm:

_Em đang ở đâu vậy?

Màn đêm phủ kín dày đặc nhấn chìm cả gian phòng vào một không gian tối đen. Thạc Hy vẫn ngồi lặng thinh trong màn đêm khuôn mặt thất thần chốc chốc lại thở dài. Từng cơn đau quặn lên thắt lòng khi nghĩ đến sẽ có chuyện gì không hay xảy ra cho Đan. Anh lại lấy điện thoại lên và bấm dòng số điện thoại quen thuộc nhưng chỉ còn nghe được tiếng tò tí te kéo dài. Bất chợt chuông điện thoại reo lên. Thấy cái tên An Vi hiện trên màn hình anh vội vàng bắt máy:

_Đã tìm được chưa?

Bên đầu dây bên kia ngập ngừng trả lời:

_Vẫn chưa thưa giám đốc, chúng tôi sẽ mở rộng cuộc tìm kím hơn nữa!

_Cứ làm vậy đi! Nói rồi anh cúp máy.

Thời gian lặng lẽ trôi qua thoắt cái mà đã gần hai tháng trời. Thạc Hy mệt mỏi khi cứ hi vọng rồi lại thất vọng não nề. Phải khó khăn lắm anh mới quyết định ngưng cuộc tìm kím và bắt đầu lao vào công việc như một kẻ điên. Bởi vì khi anh làm việc anh sẽ không còn thời gian để nhớ về cô nữa. Nhưng trong thâm tâm anh luôn cầu mong sẽ có một phép lạ mang cô quay trở về bên anh.

“…..”

An Vi rụt rè đưa tay lên gõ cửa phòng:

_Thưa giám đốc tôi vào được không?

Vẫn không rời mắt khỏi xấp tài liệu Thạc Hy lạnh lùng đáp:

_Vào đi!

An Vi đưa tay vặn chốt cửa và bước vào trong cô tiến đến và đặt lên bàn làm việc của Thạc Hy một khay thức ăn gồm một chiếc bánh Hamburger và một tách cà phê nóng cô nhìn Thạc Hy e dè nói:

_Tôi sợ anh đói nên chuẩn bị sẵn khi nào anh đói thì nhớ ăn nhe! Thấy Thạc Hy vẫn chăm chú đọc xấp tài liệu nên cô lặng lẽ đi ra ngoài ánh mắt luyến tiếc. Anh là vậy luôn xem cô như người vô hình mặc dù cô luôn hết mực quan tâm chăm sóc anh thế nhưng cô vẫn không bỏ cuộc trong lòng vẫn hi vọng một ngày nào đó anh sẽ nhận ra tình cảm của cô và chấp nhận cô.

Thạc Hy dần rời mắt khỏi xấp tài liệu sang nhìn khay thức ăn An Vi vừa đặt lên bàn mình. Tuy chỉ là một trợ lý nhưng An Vi luôn dành cho anh một sự quan tâm rất đặc biệt anh cảm nhận được điều đó qua từng hành động của cô nhưng anh biết sẽ rất khó để anh có thể mở lòng với bất cứ cô gái nào nữa. Nhìn khay thức ăn anh cười nhạt rồi lại cúi xuống làm việc tiếp.

“…..”

Đan dần mở mắt sau một thời gian dài hôn mê bất tỉnh. Đôi mắt cô mở to quan sát khắp gian phòng. Cảm giác rất xa lạ. Cánh cửa phòng bất chợt mở ra một chàng trai bước vào khuôn mặt khá baby anh nhìn cô vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa vui