Hy nhếch miệng cười:
_Thế thì sao?
Louse dường như mất hết bình tĩnh cô nói gần như hét lên:
_Anh là đồ ngốc, cô ta có gì hơn em chứ? Em có thể cho anh tất cả những thứ anh muốn. Tại sao anh cứ luôn từ chối em?
Thạc Hy điềm đạm đáp:
_Có một thứ cô sẽ không bao giờ có được!
Louse ngạc nhiên nhìn Thạc Hy:
_Là thứ gì?
Thạc Hy chậm rãi nói:
_Đó là tình yêu của tôi. Bây giờ thì đi đi tôi còn phải làm việc!
Louse nhìn Thạc Hy uất ức:
_Anh sẽ phải hối hận! Nói rồi cô quay lưng bỏ đi. Cánh cửa phòng làm việc bị cô đóng sầm lại không thương tiếc.
Ngồi trên chiếc Rolls Royse đầy kiêu hãnh. Louse đưa mắt nhìn ra hai bên đường. Lần đầu tiên cô tức giận đến thế và đây cũng là lần đầu tiên cô không đạt được điều cô muốn đó là anh. Từ bé đến giờ cô vẫn chưa từng ghen tị với bất kì một ai thế mà giờ đây cô lòng ghen tị đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô đang ghen tị với một người con gái mà cô chưa từng gặp mặt.
“……”
Trời bắt đầu lất phất những hạt mưa nho nhỏ li ti. Đẹp tựa như cơn mưa phùn thường có trong phim Hàn Quốc. Đan đặt tay lên tấm kính cửa sổ. Phía bên ngoài ươn ướt nước mưa khiến tấm kính trở nên lạnh dần. Đan đưa mắt nhìn xuống phía bên dưới thành phố. Mưa khiến mọi thứ trở nên nhạt nhòa đi. Một vòng tay to lớn bất chợt từ phía sau vòng qua ôm lấy đôi vai cô. Giọng trầm ấm:
_Đang nghĩ gì vậy?
Đan đặt tay lên tấm kính nơi hạt mưa vừa đọng lại cô khẽ nói:
_Em đang tự hỏi: “Sao những lúc buồn người ta lại cần một cơn mưa để cuốn trôi mọi thứ?”
Thạc Hy im lặng. Anh cúi xuống hôn lên tóc Đan. Vòng tay anh khẽ siết nhẹ. Có những lúc chỉ nên im lặng để cảm nhận mọi thứ xung quanh.
“Có những lúc chỉ nên im lặng để cảm nhận mọi thứ xung quanh. Tác giả thích nhất câu này ^^ tạm thời chúng ta sẽ không được gặp Song Nhi và Thiên Quốc trong một thời gian để tác giả chú tâm vào hai nhân vật chính ^^”
Đan giật mình tỉnh giấc sau một giấc ngủ sâu mặc dù trời vẫn còn khá tối. Cô vòng tay siết nhẹ eo anh rồi áp tai vào ngực anh lắng nghe từng nhịp đập của trái tim. Anh đưa tay kéo cô vào lòng:
_Nghịch ngợm gì vậy?
Đan ngước mắt lên nhìn anh:
_Em đâu có nghịch anh đâu!
Thạc Hy trở mình nằm xấp lại nhìn Đan. Mặt anh chỉ còn cách mặt cô một ngón tay anh dịu dàng nói:
_Nói em yêu anh đi Đan!
Đan thoáng ngạc nhiên, cô tròn mắt nhìn anh. Thạc Hy đưa tay lên vuốt nhẹ gò má cô:
_Nói đi Đan!
_Em yêu anh, rất yêu anh Thạc Hy à! Vừa nói cô vừa vòng tay ôm lấy anh. Anh chậm rãi cúi xuống hôn cô. Nhìn sâu vào đôi mắt màu nâu hổ phách ở một cự ly gần như thế khiến tim Đan gấn như muốn nổ tung. Từng nhịp thở trở nên gấp gáp. Anh dịu dàng dìu dắt cô vào biển tình của anh.
Nằm dài trên giường Đan ngáp dài thểu thảo cô lẩm bẩm:
_Sao lại chán thế này! Vì suốt ngày cô cứ ru rú ở nhà như một bà nội trợ thật sự nếu là như trước kia thì chắc cô phát ốm nhưng bây giờ mỗi lần nghĩ tới Thạc Hy là cô lại xông xáo nghĩ ra biết bao nhiêu thứ để làm vì anh. Chợt nghĩ ra một việc có thể làm ngay bây giờ Đan vội thay đồ rồi bắt một chiếc taxi rời khỏi Penhouse.
Chiếc taxi dừng lại trước cổng siêu thị maximax. Đan leo xuống xe định quay đi nhưng lại chợt nhớ ra điều gì nên quay lại nói với chú tài xế:
_Chú đợi xe ở đây tôi vào một lát sẽ quay ra! Thấy chú tài xế gật đầu nên Đan quay đi. Cô băng qua đường và đi thẳng vào siêu thị.
Đang loay hoay lựa những củ cà rốt thật tươi ngon thì một bàn tay khều nhẹ cô khiến cô quay lại nhìn rồi nhoẽn miệng cười:
_Anh cũng đi siêu thị à!
Quân mỉm cười:
_Uhm anh mua một ít đồ. Em mua nhiều đồ thế chắc tính làm party à!
Cho củ cà rốt đang cầm trên tay vào túi Đan chậm rãi đáp:
_Không em đang học làm “vợ hiền”!
Quân nhìn Đan tỏ vẻ ngờ vực:
_Thật không?
Đan cong môi:
_Đừng có nhìn em bằng ánh mắt ngạc nhiên đó! Nói rồi cô đặt túi cà rốt vừa lựa xong vào xe đẩy. Quân xuống giọng:
_Cho anh ăn thử với được không?
Đan phùng má:
_Không cho!
_Tại sao?
Đan nhoẽn miệng cười:
_Vì em chỉ nấu cho mỗi mình Thạc Hy ăn thôi!
Tim anh bất chợt nhói lên song Quân vẫn vờ như không có gì anh làm điệu bộ giận dỗi:
_Vậy anh ứ thèm!
Đan cười ranh mãnh:
_Vậy em về đây!
Quân ngạc nhiên:
_Em mua xong rồi à?
Đan gật đầu. Quân đưa mắt nhìn Đan rồi nói tiếp:
_Để anh đưa em về!
_Nhưng…taxi đang chờ em ở bên ngoài!
Quân trầm ngâm rồi nói:
_Vậy anh sẽ tiễn em ra taxi! Nói rồi Quân đẩy dùm Đan chiếc xe đẩy ra quầy tính tiền.
Ôm những bao thức ăn rau củ to oạch trên tay. Đan than vãn:
_Nặng quá, sao mình mua nhiều thế không biết! Mặc dù thế nhưng cô vẫn cảm thấy thích thú vì hôm nay cô quyết định sẽ nấu một bữa cho ra hồn để Thạc Hy phải lé mắt vì tội dám xem thường tài nghệ của cô. Đưa mắt nhìn sang bên đường thấy chiếc taxi ban nãy vẫn còn chờ cô nên cô quay sang Quân mỉm cười:
_Xe đang đợi em ở bên kia đường, cám ơn anh nhé! Vừa nói Đan vừa chuyền bao thức ăn từ tay bên sang tay bên kia để lấy lại bao thức ăn nãy giờ Quân cầm phụ. Ai ngờ đâu vuột tay khiến cả bao rau củ đổ xuống đường và lăn lông lốc. Đan vội đưa hai bao đồ còn lại trên tay nhờ Quân cầm giúp. Cô vội vàng cúi xuống nh