mừng:
_Em tỉnh rồi à?
Đan ngơ ngác nhìn anh chàng. Biết Đan không nhớ gì nên Quân tiến đến cạnh Đan và ngồi xuống. Anh đưa tay nắm lấy tay cô mỉm cười:
_Anh là Quân chồng sắp cưới của em đây em không nhận ra anh sao?
Đan đưa tay lên ôm lấy đầu mặt hơi nhăn lại bộ óc vận hành hết cỡ cố gắng nhớ lại nhưng vẫn chẵng nhớ được gì ngoài một màu trắng xóa:
_Tôi không nhớ, sao tôi không nhớ gì hết vậy? Vừa nói cô vừa túm lấy áo Quân một cách yếu ớt. Quân dịu dàng cầm lấy tay cô:
_Em đừng quá xúc động, từ từ em sẽ nhớ ra tất cả thôi mà!
Đan nhìn Quân đôi mắt cô đỏ hoe lên. Quân đưa tay kéo cô vào lòng mình anh khẽ nói:
_Cho dù có ra sao anh cũng không rời bỏ em đâu, em hãy tin anh nhé Đan!
Đan nhắm mắt lại và cảm nhận rồi tự hỏi sao cô lại không hề có cảm giác gì với anh chàng này? Phải chăng ký ức và tình cảm của cô đều bị xóa sạch?
“…….”
Đan dựa đầu vào kính xe đôi mắt cô dõi ra phía bên ngoài cửa sổ. Ngoài trời lất phất những hạt mưa. Bỗng dưng cảm thấy nhớ nhung một ai đó da diết nhưng lại không rõ là ai. Quân đặt bàn tay lên tay Đan vỗ nhè nhẹ lên tay cô:
_Em không sao chứ?
Đan quay sang nhìn anh chàng rồi rút tay mình lại:
_Em không sao! Anh có thể dắt em đến những nơi lúc trước em thường hay đến không?
Quân xoa đầu Đan dịu dàng nói:
_Đợi khi nào em khỏe anh sẽ dẫn em đi!
_Hứa đi!
Quân mỉm cười:
_Anh hứa mà!
Một phần ký ức như chợt ùa về trong tâm trí cô là giọng nói thỏ thẻ của một cô gái:
__Anh đừng đi đâu nữa nhe!!
Chàng trai đưa tay lên vuốt tóc Đan:
_Uhm!!
Đan vẫn không tin:
_Hứa đi!!
Chàng trai dịu dàng nói:
_Uhm!!
“…..”
Đan giật mình sực tỉnh bởi bàn tay ai đó đang lạy nhẹ bờ vài cô. Quân nhìn cô lo lắng:
_Em sao vậy Đan??
Vờ như không có gì Đan mỉm cười:
_Em không sao đâu!
Quân nhìn Đan đầy ngờ vực:
_Thiệt chứ?
Đan gật đầu. Quân chồm qua kéo đầu cô lại rồi hôn vào vầng trán cô anh dịu dàng nói:
_Đừng lo, anh sẽ luôn ở cạnh em!
Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự khá khang trang. Quân bước xuống xe và đi vòng sang chỗ Đan ngồi dìu cô nàng vào trong. Đan đưa mắt nhìn xung quanh rồi cảm thấy dường như tất cả đều xa lạ với mình.
_Tôi đã từng ở đây sao?
Quân siết nhẹ tay Đan giọng trầm ấm:
_Đây là nhà của chúng ta!
Quân dìu Đan về phòng vẻ mệt mỏi của cô khiến anh không khỏi lo lắng:
_Em nằm nghĩ đi để anh cho người chuẩn bị cho em một bữa ăn tẩm bổ, em ốm quá! Nói rồi anh cúi xuống hôn lên trán cô rồi quay đi. Đan nằm trên chiếc giường trải gra màu vàng kem ấm áp, đôi mắt cô mở to quan sát không gian xung quanh mình, bất chợt cảm thấy sờ sợ. Cô từ từ ngồi dậy hai tay ôm lấy đầu cố gắng lục tung đầu óc tìm kím mớ ký ức nhưng càng suy nghĩ đầu cô càng đau như muốn nổ tung. Đan co ro người lại vài giọt nước mắt nóng hổi khẽ rơi ra từ khóe mi xinh đẹp:
_Tôi là ai?
Mệt mỏi Đan dần chìm vào giấc ngủ cho đến khi cô giật mình tỉnh giấc thì trời cũng đã sập tối. Đan thoáng ngạc nhiên khi thấy Quân đang ngồi trầm tư bên cạnh cô. Thấy Đan nhìn Quân mỉm cười:
_Em dậy rồi à, có đói không?
Đan lắc đầu đáp:
_Em không đói!
Quân nhìn Đan nghiêm nghị:
_Nhưng em phải ăn mới có sức khỏe chứ!
Đan nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Quân nên đành nghe lời anh chàng.
Vài tia nắng len lỏi qua những tán cây lớn trong vườn và rọi xuyên qua vào phòng Đan. Cái cảm giác hít thở cái bầu không khí ban mai trong lành thật khiến người khác cảm thấy dễ chịu. Đan vươn vai ngáp dài, đưa tay đẩy cửa sổ sang một bên đôi mắt Đan nhìn dáo dác xung quanh rồi dừng lại nơi chiếc bàn gỗ đặt ở giữa vườn đẹp tựa như một bức tranh.
Tiếng gõ cửa phòng kéo Đan ra khỏi dòng suy nghĩ lan man. Cô cất giọng:
_Ai vậy?
_Tôi mang quần áo đến cho cô thay ạ! Giọng một người phụ nữ trung niên cất lên phía bên ngoài. Đan vội bước đến mở cửa và đón lấy bộ đồ từ tay người phụ nữ:
_Cám ơn!
Người phụ nữ nhìn Đan mỉm cười hiền từ:
_Cô mau thay đồ rồi xuống dùng bữa sáng. Cậu chủ đang đợi ở dưới nhà! Nói rồi bà quay đi. Đan cũng vội vàng thay đồ và đi xuống nhà.
Vừa bước xuống hết cái cầu thang lượn xoắn là Đan đã trông thấy Quân đang ngồi trên ghế sofa. Dường như thấy Đan anh mỉm cười rồi thủng thẳng đứng dậy tiến đến chỗ cô ân cần hỏi:
_Hôm qua em ngủ ngon không?
Đan khẽ gật đầu. Bất chợt Quân đưa tay nắm lấy tay Đan anh dịu dàng nói:
_Theo anh! Nói rồi anh dẫn cô đi dọc theo lối cửa phụ bên hông nhà. Đan thoáng ngạc nhiên vì đây chẳng phải là khu vườn mà cô đã trông thấy lúc nãy sao? Và còn có cả một bữa ăn thịnh soạn được bày trí đẹp mắt trên chiếc bàn gỗ nữa. Quân kéo chiếc ghế gỗ ra và ấn Đan ngồi xuống ghế rồi anh chàng cũng kéo ghế ra và ngồi cạnh cô anh dịu dàng hỏi:
_Em thích cảnh vật ở đây à?
Câu nói của Quân khiến Đan chợt nhận ra nãy giờ cô lo mải mê nhìn ngắm xung quanh mà không hề để ý đến người cạnh mình. Cô nhoẽn miệng cười:
_Quả thật khu vườn này khiến em cảm thấy rất thoải mái!
Bất chợt Quân nắm lấy tay Đan anh nhìn cô ánh mắt dịu dàng nồng ấm:
_Em có thể ở đây cả đời!
Đan ngượng ngùng toan rút tay lại thì bàn tay kia lại siết chặt tay cô hơn. Hơi ấm của đôi bàn tay anh thật khiến Đa