t. Đây không biết là lần thứ bao nhiêu cô khóc vì anh rồi, cô không muốn đếm nữa. Chỉ là để xóa nhòa đi con người anh trong trái tim cô. Có lúc cô đã thắc mắc tại sao mình không thể nhớ được khuôn mặt của anh, khó khăn đến thế sao? Cơn buồn ngủ bắt đầu len lỏi vào đôi mắt ngây dại, cô đi trở lại vào trong nhà, đắp cho bạn chiếc chăn rồi mình cũng nằm xuống, tìm vào miền của những giấc mơ…Không nghĩ ngợi gì thêm nữa.
“ Tiểu Lạp, Tiểu Trân, 7 giờ sáng rồi đấy!”
Hai cô gái mở to mắt, vùng dậy hốt hoảng, ngó xung quanh chỉ thấy mẹ đang cúi gằm người thu dọn vài đồ vụn vặt. Họ ai làm việc lấy, đi đánh răng rửa mặt.
– Mẹ, sao mẹ dậy sớm thế? – Trân Trân vừa che miệng ngáp, vừa liếc mắt hỏi mẹ.
– Mẹ dậy nấu cơm sáng cho các con, tiện thể thu dọn vài đồ dùng nhỏ. – Bà vẫn cúi gằm, không ngước mắt nhìn Trân Trân.
Ba người ngồi lặng lẽ trên bàn ăn, yên lặng đến nỗi nghe rõ cả tiếng bát đũa chạm vào nhau leng keng. Không chịu nổi cảnh bức bối, Trân Trân lên tiếng:
– Mọi người sao thế?
Vẫn không ai chịu trả lời, cô bực mình hét lên:
– Bực chết được, từ hôm qua đến giờ rồi đấy!
Vẫn không ai nói gì, Dương Lạp vẫn gắp đồ ăn bình thường và cho vào miệng một cách bình thản. Mẹ khẽ thở dài rồi lại nhanh chóng tập trung vào bát cơm của mình.
– Xin lỗi, tớ và mẹ có chút việc không tiện nói, cậu bình tĩnh lại đi! – Cuối cùng Dương Lạp cũng cất giọng trấn an Trân Trân.
Cô cũng hiểu tình hình hiện tại nên ngồi xuống, chuyển chủ đề:
– Bọn trẻ sao rồi mẹ.
– Chúng nó 9 giờ mới dậy….! – Giọng bà trở nên yếu ớt kì lạ.
– Vậy là tụi con không gặp được rồi, vậy mẹ gửi lời tới bọn trẻ dùm con nhé!
Xong bữa, hai cô gái vào thăm bọn trẻ, bọn chúng vẫn ngủ một cách say sưa, trông thật đáng yêu.
– Các chị đi sao?
Dương Lạp và Trân Trân quay vụt lại, hóa ra là Hoàn Hoàn, nó đã thức từ bao lâu rồi?
– Tiểu Hoàn, em thức bao giờ thế? – Dương Lạp nhẹ nhàng mỉm cười.
– Từ khi các chị vô đây thôi, định đi thật à?
– Ừ, phải đi thôi, ngày mai bọn chị vào học rồi nhóc ạ! – Trân Trân lườm yêu cậu một cái.
– Không thích!
– Sao hả?
– Đi luôn thì đừng quay về nữa đồ ngốc! – Hoàn Hoàn giận dỗi quay mặt đi.
Dương Lạp đến bên cậu, khẽ khàng vuốt mái tóc tơ đen láy đang rung rung:
– Nhóc con của chị ạ! Bọn chị nhất định sẽ quay lại mà!
– Hừ, không cần!
Trân Trân nhìn Dương Lạp cười tủm tỉm, chắc chắn là cậu bé không muốn họ đi rồi. Bỗng cô nhìn đồng hồ hốt hoảng, 7 giờ 35 phút mất rồi!
– Muộn à, vậy thì đi đi! – Hoàn Hoàn buồn bực hét lên, trong đó có chút gì đó tổn thương.
– Thôi nào, đừng trẻ con thế nữa nhóc, nhớ chuyển lời chào của bọn chị đến lũ trẻ nhé! – Dương Lạp đứng dậy, cúi người vuốt má em.
Cuối cùng, mẹ và Hoàn Hoàn ra cổng tiễn hai cô gái, lòng ai nấy bùi ngùi khó tả. Trước khi xuống núi, hai cô ôm chầm lấy mẹ và Hoàn Hoàn một lần nữa, tiếng khóc vang vọng cả căn nhà. Nắng dịu dàng rọi xuống mọi người, tỏa ra ánh hào quang rực rỡ, cây cối cũng theo thế mà đua chen tỏa bóng mát, một vài tiếng chim líu lo nghe vui tai. Mà thiên nhiên không hề để ý đến có một cảnh tượng xúc động trước mắt. Bịn rịn mãi không buông, nhưng rồi họ đành rời tay nhau, hai người lặng lẽ bước vào trong, hai người não nề bước xuống núi. Màu nắng nhuộm lên họ như những bức tượng tỏa sáng. Bến xe đông kịt người, không gian ồn ào, đủ thứ mùi khiến hai cô nàng phải chun chun mũi.
“ Kia rồi!”
Đám đàn em của Dương Lạp đã đứng chờ từ sớm, vừa thấy cô, họ đã chạy đến rầm rầm đến khiến người xung quanh tròn mắt nhìn.
– Chị Dương, sao muộn vậy chị? – Mã Đường thở dốc.
– Ừ, tại còn bận trên trại trẻ nữa! Sao các cậu đến sớm quá vậy?
Dương Lạp mỉm cười tươi rói nhìn họ với đủ cảm xúc khác nhau. Hải Thánh thì bồn chồn, Nam Khánh thì tỏ vẻ mít ướt, sụt sịt nhìn cô. Vũ Tôn lại háo hức…Đúng là vui thật! Cô bớt buồn hẳn đi.
– Ủa? – Trân Trân liếc mắt ngó quanh như tìm kiếm gì đó.- Chu Thiên đâu?
Trong lòng con nhỏ này chỉ nghĩ đến tên Chu Thiên thôi, đúng là nhỏ hám giai mà!
– Sáng nay tụi em đến gọi thì thấy trong nhà anh ấy có tiếng quát tháo rồi anh ấy bảo tụi em đi trước, không biết sao nữa.
Trân Trân xị mặt, buồn rầu:
– Vậy sao?
– Thôi xe sắp chạy rồi, chào các em nhé! – Dương Lạp vẫy tay chào mọi người, kéo theo cô bạn thân đang bịn rịn mãi không chịu đi. Đám đàn em cũng não lòng, có đứa còn rút khăn mùi xoa vẫy vẫy.
“ Khoan………….đã…………..!”
Giọng ai như Chu Thiên, Dương Lạp quay đầu nhìn lại thấy hắn ta đang thở hổn hển, người nhễ nhại mồ hôi. Chu Thiên và Trân Trân ôm chầm lấy nhau, thật lãng mạn, người xung quanh nhìn mà cảm động. Trân Trân khóc nức nở, Chu Thiên vuốt vuốt mái tóc ngắn mỏng của cô và đặt vội vàng một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô, ấm áp.
– Chị…đi mạnh khỏe nhé…em sẽ chờ…!
Lau vội những giọt nước mắt, Trân Trân rút trong túi đưa cho Chu Thiên một chiếc móc khóa hình hai con ếch xanh chụm đầu vào nhau, cười híp mắt:
– Quà của chị đó, em nhớ giữ đấy!
Hai người họ lại ôm nhau mãi không buông cho đến khi Dương Lạp phải lên tiếng:
– Xe sắp chạy rồi Tiểu Trân
Cuối cùng, cô cùng Trân Trân bước lên xe, chiếc xe khởi động rồi chậm