và cứ thế để mặc cho cậu ấy ôm mình, lòng xuyến xang.
Hiểu Vương thấy mình thật ngốc nghếch, nếu khi đó anh không đi thì bây giờ chắc hẳn anh em họ sẽ rất hạnh phúc. Nhưng không thể…Anh muốn ôm cô như thế này từ rất lâu rồi, rất lâu rồi…Chưa bao giờ anh quên cô và luôn âm thầm bảo vệ cô chỉ từ xa, chỉ cần có thể nhìn thấy cô là đã hạnh phúc lắm rồi. Chẳng hiểu sao, những giọt nước mắt lăn trên má anh, rất nhẹ nhành, rất khẽ khiến cô không thể biết được. Gió ơi mau chóng lau khô cho anh…
– Ây…cậu…sao thế…bỏ tôi ra…! – Tiếng Dương Lạp vô cùng nhẹ.
Hoàng Hiểu Vương bỏ ra, quay vụt mặt đi và tự trách mình đã cư xử quá ngu ngốc.
– Này, cậu sao thế hả? – Dương Lạp huých tay cậu.
– Không sao, nhỏ điên! – Giọng cậu ta nhỏ dường như không có ý trách cô.
Mặt trời bắt đầu chầm chậm lặn xuống núi, một màu hoàng hôn nhuốm đỏ cánh đồng hoa oải hương, khiến nó càng thêm rực rỡ hơn. Dương Lạp nhẹ dựa đầu vào vai Hiểu Vương, trong lòng ấm áp. Cảm giác này sẽ chẳng thể nào phai nhòa trong con tim hai người.
“ Một chú gà con lông vàng óng đang tung tăng…
Nhánh lá trong vườn xào xạc kêu…
Con diều hâu to lớn…la la la…
Gà con vội tìm anh…sau những luống rau
Anh vội vàng bảo vệ em
Khỏi con diều hâu độc ác…
Rồi anh em lại tung tăng…la la la”
Giai điệu bài hát ngân lên thật dịu dàng, thật ngộ nghĩnh…Dương Lạp giật mình quay lại:
– Sao…cậu…lại biết bài hát đó! – Mắt cô nhòa đi theo dòng lệ đang chan hòa hai bên mắt.
Hoàng Hiểu Vương hốt hoảng:
– À…cái này tôi nghe một người bạn hát cho.
Đây là bài hát mà trước kia Dương Phong hay ru Dương Lạp ngủ…một bài hát rất ngộ nghĩnh, nhưng đó là kỉ niệm của hai anh em. Tại sao Hoàng Hiểu Vương lại biết bài hát đó? Tại sao lại hát nó một cách tha thiết như vậy. Cô lấy tay quẹt nước mắt, vững giọng:
– Vậy sao?
Hoàng Hiểu Vương không nói gì, cổ họng anh như có vật gì đó chặn không thể cất tiếng, ánh mắt anh bối rối, hàng lông mày khẽ nhíu lại. Anh quay mặt đi đau đớn.
Dương Lạp cũng không thể nói gì khác nữa, cô đứng dậy, dang tay ôm lấy cả cánh đồng hoa oải hương trước mặt, đôi mắt lại cong cong lên cười, xóa bỏ mọi gánh nặng trong lòng. Cô cười tươi nhìn Hiểu Vương:
– Về thôi!
Hiểu Vương ngước lên nhìn cô, ánh mắt trìu mến:
– Ừ.
Hai người lặng lẽ xuống núi, lên xe máy về. Lần này Dương Lạp chủ động ôm lấy cậu, chiếc xe lướt đi trong làn gió nhẹ. Cô nghĩ mình đã nghĩ sai về Hiểu Vương, càng lúc cô càng thấy hắn thật đặc biệt, đặc biệt hệt như anh trai của cô. Cô quí mến hắn hơn cô tưởng.
“Ước gì được trở lại cánh đồng ấy lần thứ hai.”
Story 9 : Bố và chị gái
Cuối trung tuần hạ. Trời hầu như chẳng còn nắng, chỉ phảng phất đâu đây màu vàng nhè nhẹ của nó. Từ cửa sổ phòng Dương Lạp, cô đang nằm trên giường, không muốn bước ra khỏi đó chút nào vì trời đã bắt đầu se se lạnh. Thời tiết ở Nhị Hà thật là khó chịu. Hôm nay đúng chủ nhật, căn nhà của Hoàng Hiểu Vương vô cùng rộng lớn, cô nghĩ mình chưa khám phá hết nó nữa. Nhẹ nhàng đặt chân xuống nền, hương vị của ngày hôm qua vẫn còn đâu đây. Tiếng gõ cửa và chị người làm bước vào với chậu nước rửa chân và trên tay cầm một hộp gì đó được gói gém rất cẩn thận.
– Cô Dương, cô đã dậy ạ?
– Vâng.
– Cô ngồi lên giường và ngâm chút nước nóng này đi, trời đã chuyển mùa rồi, lạnh lắm.
Dương Lạp nghe lời, cô ngồi lên giường, thò chân xuống chậu nước rải cánh hoa hồng.
– Á! – Dương Lạp hét lên đau đớn.
Chậu nước này nóng quá, hình như là nước sôi, chắc cô đã bỏng chân rồi, chỗ bị nhúng vào nước bắt đầu đỏ lên, đau rát. Cô người làm hốt hoảng:
– Xin lỗi cô, tôi quên chưa cho thêm nước lạnh vào!
Lạ thật, sao chị người làm lần này có vẻ vụng về quá vậy. Vừa dứt suy nghĩ trong đầu thì Hoàng Hiểu Vương đá cửa xông vào:
– Có chuyện gì thế hả?
Vừa thấy chân Dương Lạp bị bỏng, hắn ta lại càng cuống lên, chạy đến bên cô quát lên:
– Ai làm cô thế này hả?
Bất chợt cậu quay về phía chị người làm:
– Cô làm ăn…! – Bỗng cậu sững người, đơ tại chỗ, miệng há hốc.
Chị người làm bỗng cười lớn, bỏ chiếc mũ ra, mái tóc vàng lượn sóng tung bay trong gió. Chị ta quả thực rất xinh đẹp, đôi mắt sắc sảo, đôi môi khẽ nhếch lên cười, ánh mắt nhìn chằm chằm hai con người kia.
– Vương à! Em đang làm gì thế hả?
Hoàng Hiểu Vương vẫn đơ tại chỗ, mãi lúc sau hắn mới bừng tỉnh, miệng lắp bắp:
– Chị…….!
“ Chị ư? Hắn có chị ư? Trời ơi!”- Dương Lạp nghĩ trong đầu.
– Không ngờ bây giờ em trở lên như vậy đấy? Vì một đứa con gái mà hốt hoảng vậy sao? – Giọng chị ta cay nghiệt.
Nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh, Hiểu Vương nhìn chị đăm đăm:
– Chị! Sao chị lại làm như thế? Chị cố tình lấy nước nóng ư? Với lại bộ quần áo kia là sao?
– Ha ha…! Em biết tính chị thích gây ngạc nhiên mà!
– Chị…quá đáng rồi đấy! – Nói rồi hắn quay lại nhìn Dương Lạp đang nhăn nhó đau đớn, rồi vội chạy đi lấy đồ y tế.
Trong phòng chỉ còn lại Dương Lạp và cô gái lạ. Không hiểu sao cô lại thấy sợ hãi, cô ta ngồi xuống ghế, hai chân vắt chữ ngũ, vênh mặt nhìn cô:
– Chào em, chị là Hoàng Hiểu Dy. Chị mới từ Mĩ về đêm qua. Em là ai?
– Em là Dương Lạp Lạp. Bạn học của Hoàng Hi