g vào mắt Chung lão gia , bình tĩnh nói, “Cháu nghĩ Chung gia cũng không cần dựa vào hôn nhân chính trị để củng cố địa vị chứ?”Cô cố ý nhấn mạnh hai chữ “cũng không” thật ra là có dụng ý khác. Thứ nhất muốn bắt được ngựa phải vuốt đuôi ngựa trước, trước tiên phải khen ngợi địa vị của Chung gia ; thứ hai cô chắc chắn Chung lão gia rất khinh thường việc dùng hôn nhân để củng cố địa vị.Đương nhiên việc này có căn cứ , trước khi đến cô có nghe Chung Soái nói qua chuyện hồi Chung lão gia còn trẻ, ông và bà nội tình yêu sâu đậm, tình nghĩa vợ chồng cùng trải qua vinh nhục.Nghe nói khi đó, Hòa quốc mới thành lập, rất nhiều quan quân đã phá vỡ chế độ hôn nhân phong kiến mà vứt bỏ vợ con, đi tìm bạn đời mới, nhưng Chung lão gia lại kiên trì không giũ bỏ người vợ đã cùng chịu cảnh nghèo hèn với mình. Lúc ấy có tin đồn bà nội bị người khác bức hại, có người khuyên ông ly hôn, cùng vợ vạch rõ giới hạn, nhưng ông tình nguyện cùng bà chịu sự chê cười, chứ không chịu buông tay bà. Tiếu Tử Hàm không tin một người sống trọng tình cảm như vậy lại xem trọng chuyện môn đăng hộ đối sao?Cô ngẩng mặt, quan sát nét mặt của Chung lão gia, không một chút sợ sệt mà lùi bước. Mấy ngày nay thật quá dữ dội khiến cô hiểu được, hạnh phúc là phải do mình tự nắm giữ, Chung Soái là hạnh phúc của cô, cô phải dũng cảm, tiến về phía trước.Chung lão gia mặt không biến sắc nhìn chăm chú cô gái đối diện, khí chất trầm ổn, đối đáp thông minh rất đáng khen ngợi, đứa trẻ này vừa thanh tú lại dũng cảm rất xứng với cháu trai mình. Mặc dù ở trong lòng đã đồng ý Tiếu Tử Hàm, nhưng ngoài miệng ông vẫn nói, ” Chung gia chúng ta chính xác là không cần những thứ đó, nhưng vẫn muốn hôn nhân môn đăng hộ đối thì đã sao!”Tiếu Tử Hàm thấy ngữ điệu của Chung lão gia đã có phần dịu bớt, cô đoán rằng mình đã thành công, cho nên tiếp theo phải là sự cầu xin!Cô đưa mắt nhìn ông, chân thành nói, “Cháu hiểu rất rõ, nếu dùng quan điểm thế giới này để đánh giá thì cháu không đạt tiêu chuẩn làm con dâu Chung gia, nhưng cháu không có cách nào thay đổi được chuyện này, cũng không dám khẳng định sẽ đem lại sự vinh quang cho Chung gia. Nhưng cháu tuyệt đối bảo đảm, từ nay về sau, không làm chuyện tổn hại tới danh dự Chung gia.”Thấy ông không nói lời nào, Tiếu Tử Hàm đánh bạo nói tiếp, “Vâng, cháu đã ly dị, nhưng trong cuộc hôn nhân trước, con không làm bất kỳ chuyện đồi phong bại tục nào, cũng không tổn hại phẩm hạnh, đạo đức. Có lẽ ông bà sẽ cảm thấy những chuyện cháu trải qua đối với Chung Soái không công bằng, thật ra cháu cũng thấy như vậy, cho nên cháu rất biết ơn anh ấy đã chịu tiếp nhận, bao dung quá khứ của cháu, toàn tâm toàn ý đối đãi tốt với cháu.”“Thực sự, cháu không thể quay ngược thời gian, cũng không cách nào thay đổi quá khứ, cháu chỉ có thể nắm chặt hiện tại, xây dựng tốt cuộc hôn nhân của bọn cháu, cố gắng làm cho anh ấy hạnh phúc. Cháu sẽ cố gắng làm một con dâu hiền, hiếu kính ông bà cùng cha mẹ chồng, thay anh ấy chăm sóc tốt gia đình này, để cho anh ấy yên tâm tiếp tục sự nghiệp! Cháu sẽ cố gắng làm một người vợ tốt, quan tâm, chăm sóc, yêu thương anh ấy, để cho anh ấy cả đời sẽ không hối hận vì đã cưới cháu!” Lời nói sâu sắc vô cùng, khiến Tiếu Tử Hàm không khỏi có chút xúc động, giọng nói đều mang theo sự nghẹn ngào, mà bên này Chung Soái cùng bà nội mắt cũng đều đỏ hoe.Cô cúi đầu cố gắng đè nén nội tâm đang kích động, ngẩng đầu lên mới phát hiện trước cửa có một người đàn ông đứng đó không biết từ bao giờ.Người này chính là Chung Bộ trưởng cô đã nhìn thấy trên website. Người thật so với hình đẹp trai hơn nhiều! Khó trách Chung Soái đẹp trai như vậy! Đúng là gien di truyền đánh bại hết tất cả!Ông Chung chậm rãi đi tới, thấy Tiếu Tử Hàm đứng dậy, liền giơ tay ý bảo cô ngồi xuống, tự mình cũng chọn một chỗ trên sôfa rồi ngồi xuống.Chung Mộ Viễn cẩn thận quan sát cô gái trước mặt, lại thấy trên gương mặt cha mình cũng không giấu được vẻ hài lòng, trong lòng đã hiểu, chắc chắn cha mình đã tiếp nhận cháu dâu rồi, chỉ là việc tốt này vẫn phải đợi ông làm.“Con là Tiểu Hàm đúng không? Những điều con vừa nói đều đúng, nhưng có chuyện rất quan trọng con lại không nói đến!” Chung Mộ Viễn giả bộ nghiêm túc nói.Tiếu Tử Hàm vừa nghe xong tâm trạng bỗng trầm xuống, thầm kêu không ổn, lại xuất hiện thêm một vị giám khảo! Lại là một giám khảo bắt được chỗ sơ hở của cô! Mặc dù trong lòng rất hoảng sợ, nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng bình tĩnh, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Ông Chung, “Trong lòng con nghĩ đến điều gì liền nói ra điều đó, không biết còn sót điều gì quan trọng ạ?”Ông Chung đối với biểu hiện gặp khó khăn không hoảng sợ của cô vô cùng hài lòng, chỉ là ở quan trường lâu ngày, sớm học được cách che dấu nội tâm, cho nên ngay từ đầu không lộ vẻ đùa giỡn mà đều rất nghiêm túc, “Con vừa nói sẽ cố gắng làm con dâu tốt, người vợ tốt, nhưng con quên còn phải cố gắng làm người mẹ tốt, sớm sinh chắt nội cho ông bà đi!”Tiếu Tử Hàm chưa kịp hiểu sự đùa giỡn của Ông Chung, liền bị Chung So