y của cô mỉm cười, “Đừng khẩn trương, chỉ là bạn bè thôi, người mà em đã gặp ở Bắc Kinh lần trước.”“A!” Cô nhớ lại, là người đàn ông có đôi mắt đào hoa, tóc mây thẳng.Bọn họ mới ra phi trường người đó liền chào đón, thấy cô ngọt ngào kêu một tiếng: “Chị dâu! Em là Chu Duyên.”Tiếu Tử Hàm lễ phép mỉm cười, thay cho lời chào hỏi.Lên xe, Chu Duyên nhìn Chung Soái ở hàng ghế sau, “Anh, trở về nhà hay sao?”” ừ, trở về nhà!”“Tốt.” Xuyên qua kính chiếu hậu, Chu Duyên nhìn bàn tay nắm chặt của bọn họ, cười khổ. Bây giờ được nắm chặt tay, nhưng không biết có bao nhiêu người đang muốn chia rẽ đôi uyên ương này.Chu Duyên không nói chuyện nữa, ngược lại Chung Soái hỏi cô, “Thế nào, so với lúc em đi học có giống nhau không?”Cô nhìn ra bên ngoài, quang cảnh thành phố chợt hiện lên, sau một lúc suy nghĩ cô gật đầu, đây là một thành phố vừa xa lạ lại vừa quen thuộc. Ở nơi này cô đã trải qua bốn năm đại học vui vẻ nhất, và cũng ở nơi này cô đã đánh mất thứ tốt đẹp nhất, và hôm nay, tại nơi này có một cuộc chiến đang chờ đợi cô!Cô vô thức nắm chặt tay Chung Soái, cảm nhận sự ấm ấp cùng sức lực từ tay anh.“Còn một lúc nữa mới đến, em ngủ một chút đi!” Chung Soái ôm thân thể cô, vỗ nhẹ lên gương mặt cô.“Dạ.” Cô tựa đầu vào vai hắn, trong xe yên tĩnh hòa cùng tiết tấu vỗ về nhẹ nhàng của Chung Soái khiến cô thấy buồn ngủ, cuối cùng mơ hồ rồi ngủ mất.Cô không nghĩ nhà Chung Soái lại xa như vậy, khi cô tỉnh dậy, xe vẫn chạy trên đường. Cô dụi mắt nhìn, hai bên đường càng ngày càng ít nhà cửa, cô đang nghĩ có phải nhà anh ở Bắc Đái Hà hay không thì xe lại rẽ vào một nơi trồng rất nhiều cây xanh. Ở Bắc Kinh lăn lộn 4 năm Tiếu Tử Hàm lần đầu tiên phát hiện trong thủ đô ô nhiễm này còn có mảnh đất tốt như vậy!Đang nhìn ngắm cảnh sắc xung quanh, xe đột nhiên dừng lại trước một trạm kiểm soát. Chu Duyên lấy ra một tấm thẻ đưa cho cảnh vệ, cổng sắt mới chậm rãi mở ra, xe lại chạy vào một nơi rất thanh tịnh và đẹp đẽ. Nhìn kỹ cô mới phát hiện, nơi này cây cối xanh um tươi tốt che đi từng ngôi biệt thự, từng căn nhà đơn, tính riêng tư rất lớn. Tại một nơi mà tấc đất là tấc vàng, nghiêm trọng vượt chỉ tiêu địa phương, phòng ốc như vậy không phải có tiền là mua được!Mẹ của anh ấy đúng là giai cấp đặc quyền, Tiếu Tử Hàm âm thầm oán thầm. Không hề nghĩ tới mình cũng đã gia nhập vào giai cấp đặc quyền!Qua một khúc cua, xe bỗng dừng lại trước một biệt viện ba tầng màu đỏ.“Đã đến rồi sao?” Cô nghe thấy giọng nói của mình run rẩy.“Ừ, đến rồi!” Chung Soái kéo cô xuống xe, nhận hành lý từ tay Chu Duyên, “Tiểu Lục, cám ơn nhiều! Vào trong luôn chứ?”Chu Duyên cười lắc lắc đầu, “Không đi. Em phải về nhà một chuyến. Chắc có người nhìn thấy xe em và báo cáo tới mẹ em rồi, anh dẫn chị dâu vào trước đi.”Anh có dự cảm Chung gia đã dọn xong Hồng Môn Yến(1), anh lại không chịu nổi cảnh tượng này.Chung Soái gật đầu, một tay kéo Tiếu Tử Hàm, một tay kéo hành lý đi vào trong viện, vừa đi được mấy bước, liền bị cô mạnh mẽ kéo lại.“Cái đó. . . . . .” Cô cắn môi do dự, một lúc lâu mới hỏi anh, “Anh giúp em nhìn xem, em có gì không ổn không?”Chung Soái khẽ cười, “Không có, rất đẹp. Bảo bối, đừng sợ, có anh đây!”“Nhưng. . . . . . Ba mẹ anh . . . . . Nếu không anh vào trước đi.”Chung Soái cười và nhẹ nhàng ôm cô, “Bà xã, chúng ta đã nói cùng nhau đối mặt với tất cả, em nhất định không đi vào, vậy anh cùng em đứng ở đây!”Tiếu Tử Hàm thấy anh rất cương quyết, trong lòng có thêm nhiều dũng khí. Không phải chỉ là gặp bố mẹ chồng thôi sao? Coi như là tới phỏng vấn đi, dù gì cô cũng đã liên tục bốn năm đạt danh hiệu ưu tú của hệ thống HR toàn tỉnh, mà nói đến HR không phải bọn họ khó khăn nhất sao.Nghĩ đến đây, cô siết chặt nắm đấm, cố gắng dùng giọng điệu thu hút nhất, ngẩng đầu bước theo Chung Soái đi về phía cửa chính.Chung Soái nhấn chuông cửa, mở cửa là một người phụ nữ khoảng 50 tuổi, thấy bọn họ đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó lộ ra vẻ mặt vui vẻ, “Tiểu Soái trở về rồi, bà đang nhắc đến con đó.”“Dì Mai. Bọn họ đều ở đây chứ?” Chung Soái cầm hành lý trên tay giao cho bà.“Ba con chưa về, mọi người đang chờ các con!” Dì Mai đem dép đưa cho hắn, âm thầm quan sát Tiếu Tử Hàm, ngoài miệng mặc dù không hỏi, nhưng trong lòng bà sớm hiểu đây nhất định là cô dâu Chung gia.“Dì Mai, đây là vợ con, Tiếu Tử Hàm, xinh đẹp đúng không ạ?” Chung Soái kéo cô qua đùa cợt hỏi.Tiếu Tử Hàm khẽ đẩy anh ra, bây giờ là lúc nào rồi mà người này vẫn đùa cợt được.“Xinh đẹp! Nhà chúng ta ai cũng có mắt nhìn người, bà xã do con chọn sao lại không xinh đẹp được chứ?” Dì Mai cười trêu ghẹo. Xoay người lấy từ trong tủ giày một đôi dép màu hồng đưa cho Tiếu Tử Hàm, “Tiếu tiểu thư, biết con sẽ đến, nên dì đã đi mua.”Tiếu Tử Hàm nhận lấy, mỉm cười, “Dì Mai, nếu dì không ngại, có thể gọi con là tiểu Hàm!”Nụ cười cô gái này thật là ngọt! Dì Mai nhìn cô âm thầm đánh giá. Bởi vì ấn tượng đầu tiên tốt nên nói chuyện cũng thân thiện hơn, “Nhóc đẹp trai, chăm sóc vợ con đi, dì đi gọi bà nội, bà nhắc con cả sáng nay rồi.”Đợi Dì Ma
