g chuông chói tai, cô sợ đến mức cả người nhảy dựng lên, tim đập loạn xạ.Chung Soái trấn an vỗ nhẹ lưng cô, ” Đừng sợ, là điện thoại của anh.”Tiếu Tử Hàm bình tĩnh trở lại, từ trên người anh lật xuống, cuộn chăn chuẩn bị ngủ tiếp, nhưng vừa mở mắt lại trông thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Chung Soái.“Có chuyện gì sao?” Cô hỏi.“Không có chuyện gì, em ngủ tiếp đi.” Anh chỉnh lại góc chăn, mặc quần rồi đi xuống lầu.Tiếu Tử Hàm nhìn bóng anh đi xa, đột nhiên phát hiện hơn tuần nay, điện thoại của anh chưa từng vang lên. Một dự cảm không lành xuất hiện, cơn buồn ngủ nhanh chóng biến mất, cô thở dài, mặc đồ vào, vừa đi tới cầu thang liền nghe thấy trong phòng khách Chung Soái đang cố ý đè thấp giọng nói, “Nếu ông chuyện gì cũng biết còn hỏi tôi làm gì?”“Thái độ này thì đã sao!”Đối phương nói gì đó khiến Chung Soái đột nhiên thay đổi giọng điệu, trở nên cợt nhả, vừa không đứng đắn nhưng lại rất nghiêm túc, “tôi tất nhiên rất nghiêm túc, nếu không sao có thể cùng cô ấy kết hôn? Hơn nữa, không phải ông vẫn thúc giục tôi kết hôn đấy ư, hiện giờ đã tìm con dâu cho ông, ông lại không hài lòng, thật đúng là khó hầu hạ!”Nghe đến đó Tiếu Tử Hàm hiểu được, anh chắc chắn đang cùng cha mẹ gọi điện thoại, hơn nữa cha mẹ chồng cô thực sự không hài lòng về cô con dâu chưa từng gặp mặt này.Tiếu Tử Hàm còn đang chần chừ có nên đi xuống hay không thì giọng điệu Chung Soái bỗng dưng lại thay đổi, anh vô cùng nghiêm túc, thậm chí là e ngại, bộ dạng giống như bị giáo huấn, đối phương không biết nói cái gì, chỉ thấy chân mày anh càng ngày càng nhíu chặt, thật lâu mới miễn cưỡng đồng ý một câu “được!”Cúp điện thoại Chung Soái sờ lên cằm suy nghĩ sâu xa, quay người lại mới phát hiện vợ mình đang đứng ngay cầu thang.Biết cô đã nghe thấy anh nói chuyện. Anh cười chua xót, giang hai cánh tay, ý bảo cô đi xuống, “Anh làm em tỉnh ngủ sao?”Tiếu Tử Hàm lắc đầu, chậm rãi đi tới bên cạnh anh, trầm mặc một hồi rốt cuộc không nhịn được hỏi, “Chung Soái, có phải ba mẹ anh…không chấp nhận em?”Chung Soái ôm cô thật chặt trong ngực, cằm đặt trên đỉnh đầu cô, “Tiểu Hàm, họ chỉ là tạm thời không chấp nhận nổi việc anh đã kết hôn thôi!”“Anh không nói cho họ biết chuyện chúng ta kết hôn sao?”“Ừ.”“Tại sao vậy?”“Tình cảm chúng ta chưa ổn định, anh không muốn bị đem ra ngoài ánh sáng để rồi tất cả sẽ kết thúc!”“Tại sao?” Cô cảm thấy có rất nhiều vấn đề khó hiểu, hàng vạn câu hỏi vì sao trong đầu !Chung Soái chần chừ thật lâu mới chậm rãi nói, “Gia đình của anh rất đặc biệt, vì vậy suy nghĩ của họ cũng rất đặc biệt.”“Đây là ý gì?” Cô càng nghe càng thấy mơ hồ.Chung Soái không trả lời, chỉ mở ti vi và liên tục chuyển kênh, cuối cùng dừng lại ở một kênh văn nghệ, chỉ vào người ở bên trong hỏi, “Tiểu Hàm, em biết bà ấy không?”Tiếu Tử Hàm bị anh làm cho khó hiểu, trên màn hình là một nữ ca sĩ nổi tiếng, cô không hiểu tại sao anh lại đi hỏi vấn đề ngốc nghếch này.Thấy vẻ mặt mờ mịt của cô, Chung Soái cười khổ nói ra, “Bà ấy chính là mẹ anh!”Tiếu Tử Hàm kinh ngạc đến mức muốn rớt luôn quai hàm!Thật lâu sau cô mới nghe được rõ ràng giọng nói run rẩy của mình, “Chung Soái anh đừng nói đùa!”“Anh không nói đùa, em nhìn kỹ một chút, có phải hai người bọn anh rất giống nhau hay không?”Cô ngó người phụ nữ đoan trang trên ti vi, rồi lại ngắm vẻ mặt thành thật của anh! Càng nhìn càng thấy giống, đặc biệt là miệng và cằm, giống như một khuôn đúc ra, từ trước đến giờ sao cô lại không cảm giác được điều này vậy.“Nhưng. . . . . .” Cô nhìn lại người trên màn ảnh, chợt kinh ngạc nhìn chằm chằm anh, “Anh lừa em, anh đã đồng ý sẽ không lừa dối em!”Chung Soái đã sớm đoán được sau khi nói ra, cô sẽ tức giận, nhìn cô gấp đến mức đôi mắt đỏ hoe, xoay người muốn đi, anh hoảng sợ vội vã ôm lấy cô, không ngừng giải thích, “Thật xin lỗi, em nghe anh nói, anh không phải cố ý lừa gạt em, tiểu Hàm, cầu xin em, ngàn vạn lần đừng tức giận, ban đầu anh không nói thật là vì không muốn cho em thêm gánh nặng, sợ em bận tâm gia đình anh, sẽ không muốn kết hôn với anh.”Nhìn người trong ngực không hề giãy giụa nữa, Chung Soái Nhất hít một hơi nói tiếp, ” Hôm đó em nói không cho phép anh lừa dối em, anh nghĩ sẽ nói cho em biết, nhưng lúc đó tinh thần em lại không ổn định, anh không muốn kích thích em thêm nữa. Nhưng anh thề, anh đã định hai ngày nữa sẽ nói cho em biết, thật đấy. . . . . . Bà xã, em tha thứ cho anh được không?”Tiếu Tử Hàm thở phào gật đầu, suy nghĩ một chút giải thích của anh không phải không có lý, nhưng trong đầu chuyện gia thế của anh như trái bom nổ tung, cô thực sự không thể tin nổi người phụ nữ kia chính là mẹ chồng mình, khó trách anh nói gia đình mình đặc biệt, thật sự đúng là rất đặc biệt. Không đúng, đó là mẹ anh, vậy ba anh đâu? Cô cũng nhớ rõ địa vị của người phụ nữ kia chính là lãnh đạo cấp cao.Cô túm lấy tay Chung Soái, khẩn trương hỏi, “Ba anh là ai?”“Chung Mộ Viễn!”“Ông ấy làm gì?” Cái tên này hình như cô đã từng nghe qua ở đâu đó.Chung Soái cảm thấy trên tay truyền tới sự run rẩy, do dự không biết nói thế nào.“Anh
