t cào thật sâu.“Còn chưa đủ!” Anh khàn khàn nói một tiếng, nhắc hai chân của cô vắt trên cánh tay, lại đem hết toàn lực ra vào miệng nhỏ của cô, hưởng thụ cô bao bọc an ủi.“A!” Cảm giác như lửa hoa ở trong thân thể chảy vọt, Tiếu Tử Hàm cao giọng hổn hển thở gấp, trong nháy mắt đầu trống rỗng.Chung Soái nhìn cô gái nhỏ phía dưới nổ tung—— đôi môi rung động, hơi thở rối loạn tất cả đều là hương thơm ấm áp, sau cơn cao triều trong hoa kính càng thêm khít chặt co lại, đem anh bao bọc chặt hơn.“Thoải mái nào? Là anh đây, bà xã!” Hắn khàn giọng lên tiếng, rút ra phân thân hãy còn cứng rắn, đem cô xoay ngược lại, đem thân thể nhỏ nhắn ép nhẹ ở trên chiếc giường êm ái, con ngươi đen khóa lại hoa huyệt ẩm ướt vừa trải qua xuân triều, phân thân lại muốn đâm sâu chôn vào trong cơ thể cô.“Không muốn!” Cái tư thế mới này hoàn toàn khiến Tiếu Tử Hàm rung động thấp kêu, hoàn toàn không biết làm sao.“Đừng sợ, hãy theo anh.” Anh khàn giọng nói, kéo vòng eo thon, kéo cô lại gần, phân thân to lớn, nóng bỏng lại lần nữa đâm vào hoa huyệt non mềm, chỗ sâu nhất, ở nơi đó lưu lại dấu vết của anh.Cô vô thức đáp lại, toàn thân mềm yếu, không làm gì được, chỉ có thể gắt gao níu lấy ga giường, anh không ngừng ra vào, không ngừng làm cho cô cất tiếng rên rỉ, cầu xin tha cho.Không rõ trải qua mấy lần hoan ái, cô chỉ cảm thấy đến cuối cùng muốn kêu lên một tiếng cũng không có hơi sức, chỉ có thể như mèo con thấp giọng “ô… ô…”, cảm nhận được anh đi vào sâu, rất sâu, giống như cùng hòa vào thân thể cô, lấp đầy nội tâm trống rỗng của cô. Một lớp sóng trào lên, ngưng tụ, mãnh liệt giống như lửa khói bạo phát, rốt cuộc cô nghe Chung Soái gầm lên lúc rút phân thân ra, lại đâm thẳng vào hoa huyệt của cô, buông thả tinh hoa nóng bỏng, đem cô lại một lần nữa đẩy lên đỉnh cao ân ái!Mất đi sự nắm giữ của cánh tay anh, Tiếu Tử Hàm mất đà ngã xuống giường, nằm úp sấp trên gối nặng nề thở gấp.Chung Soái đem tay đặt lên eo nhỏ của cô, cô mang theo tiếng khóc nức nở cầu xin tha thứ, “Không muốn!”Anh bất đắc dĩ cười, biết cô chắc chắn mệt muốn chết rồi.Chung Soái nhẹ nhàng ôm lấy cô, để cho cô nằm trong lồng ngực mình, bàn tay dịu dàng khẽ vuốt tấm lưng tuyết trắng non mềm, không mang theo một tia dục vọng, chỉ có sự yêu thương cùng thân thiết, “Ngoan, ngủ một lát đi!”Sau cao trào cô rất buồn ngủ, nhưng nằm ở trong lồng ngực Chung Soái, tiếng tim đập truyền tới khiến cô cảm thấy ấm áp, cảm giác trống của mấy ngày liên tiếp đều tan biến, cô từng hoảng sợ phát hiện trời đất bao la nhưng cô không có đất dung thân,vào lúc này cô lại hiểu ra, nơi nào có anh nơi đó là nhà!Cô nhắm hai mắt ôm sát cổ anh, hướng về phía trái tim, từng chữ từng câu nói, “Từ nay về sau, em chỉ có anh!”Mặc dù rất nhỏ giọng, nhưng cô biết anh nhất định nghe được, bởi vì tay anh cũng siết chặt trên vòng eo cô, trịnh trọng cam kết, ” Nhất định sẽ không làm em thất vọng!”Ngày thứ hai Chung Soái cùng với cô ở “Ngồi xuống” hẹn gặp Ngô Mỹ Phấn. Mẹ Tiếu còn tưởng rằng cô chủ động, muốn nói chuyện sính lễ, cho nên vừa vào cửa liền mang dáng vẻ trưởng bối, lạnh lùng giễu cợt, “Hừ, không phải nói không muốn theo chúng tôi rồi sao?”Tiếu Tử Hàm liếc bà một cái, cười nhạt, “Qua hôm nay sợ là không còn cơ hội!”“Có ý gì?” Mẹ Tiếu bị giọng nói khác thường của cô làm cho không giải thích được.“Mẹ. . . . . . à, không đúng. Bà không phải là mẹ tôi!”Ngô Mỹ Phấn phủi đất đứng lên, hoảng sợ nhìn Tiếu Tử Hàm, run rẩy hỏi, “Làm sao cô biết?” Ngay sau đó bà biết mình lỡ miệng, vội vã ngồi xuống, giấu đầu hở đuôi giải thích, “Cô… đừng nghe người ta nói bậy!”Lời nói không mạch lạc đã sớm chứng minh lời của bà ngoại không phải là giả. Tiếu Tử Hàm lắc đầu một cái, giọng điệu chậm rãi nói, “Tôi hôm nay hẹn bà ra ngoài là muốn hỏi, bà biết cha mẹ ruột tôi ở nơi nào không?”“Tôi không biết cô đang nói gì!” Ngô Mỹ Phấn đến chết vẫn còn mạnh miệng.“Tôi cũng đoán bà sẽ không nói. Chỉ là, cũng không còn quan hệ, dù sao có thể đem tôi vứt bỏ, cha mẹ như vậy tôi cũng không muốn tìm.”Lời nói tuy thật nhẹ nhàng, nhưng trên mặt vẫn lướt qua một tia khổ sở. Chung Soái thấy thế dưới bàn liền siết chặt tay cô.Cô đối mặt với anh cười cười, thở phào ra một hơi, từ trong túi xách lấy ra một tấm chi phiếu, đặt lên bàn, từ từ nói ra mục đích thứ hai của ngày hôm nay, “Nơi này có 30 vạn, mật mã là sáu không.”Ngô Mỹ Phấn nhìn chằm chằm tấm thẻ trên bàn, chần chừ hỏi, “Cô cho chúng tôi hay sao?”“Đúng. Coi như là cám ơn các người bao nhiêu năm qua cho tôi miếng cơm ăn. Từ nay về sau, chúng ta đoạn tuyệt quan hệ!”Ngô Mỹ Phấn vừa nghe, kích động lại đứng lên, “Cái gì? 30 vạn? Cô liền muốn đoạn tuyệt quan hệ? Đừng hòng mơ tưởng!”Tiếu Tử Hàm nhíu lông mày nhìn chằm chằm người đối diện cô đã gọi là mẹ trong 27 năm, tự mình nghĩ rằng Ngô Mỹ Phấn ít nhất sẽ có chút luyến tiếc tình cảm này suốt mấy năm qua, thật không ngờ rằng ở trước tiền bạc cùng thù hận, 27 năm dưỡng dục mỏng mảnh đến thế, không chịu được một trận đả kích.Cô khinh bỉ cười một t